Úc Noãn Tâm nghe xong lại cười khẽ một tiếng. "Tôi nghĩ
chắc không chỉ có một mình cô muốn thế. Thiên Kình đúng là rất được phụ nữ yêu
thích, có điều, sau khi thật sự hiểu rõ anh ấy thì không có mấy ai có thể chịu
được."
"Noãn…"
"Em nói sai rồi sao?"
Úc Noãn Tâm nhoẻn miệng cười, vết cười khe khẽ lan từ môi
nàng cho tới đáy mắt. Nàng nhẹ nhàng ôm lấy cổ Hoắc Thiên Kình, dịu dàng mà
nói: "Nếu không phải anh ép em ở lại bên cạnh anh thì có cô gái nào chịu
được tính thối của anh chứ."
Hoắc Thiên Kình cười, mang theo vẻ sủng nịch rất rõ ràng.
Mặt Lertu biến sắc, lập tức cười ái muội…
"Đúng vậy, không riêng gì tính tính của Thiên Kình khiến
phụ nữ không chịu nổi mà ngay cả… trên giường cũng khiến phụ nữ chịu không nổi…"
Cô ta tiến lên, nhìn Úc Noãn Tâm. "Đến giờ tôi vẫn còn nhớ rõ hương vị của
anh ấy đây…"
"Đủ rồi!"
Hoắc Thiên Kình đã hoàn toàn không có nhẫn nại, nhíu chặt
mày mà nhìn cô ta: "Cô nói nhiều quá rồi!"
Giọng nói thâm trầm mang theo vẻ cảnh cáo…
"Em đâu có nói bậy, người ta thực sự không quên được
anh mà, làm sao đây?"
Lertu đã quen tùy hứng, cô ta biết người đàn ông này không dễ
chọc vào nhưng cô ta cũng chỉ muốn công kích Úc Noãn Tâm mà thôi, không ngờ thấy
nàng vẫn ung dung thong thả như vậy, cô ta không tin Hoắc Thiên Kình quan tâm đến
nàng bao nhiêu.
"Lertu…"
Úc Noãn Tâm nhàn nhã ăn một miếng bánh kem, nhìn cô ta rồi
nhẹ giọng nói: "Ông xã của tôi á, quả thật là rất được phụ nữ yêu thích,
cô nhớ mãi không quên anh ấy cũng là chuyện bình thường thôi. Thật ra, cho dù
sau khi kết hôn cô vẫn muốn tiếp tục quấn lấy anh ấy thì tôi cũng không có cách
nào. Nhưng bản thân đường đường là con cháu của hoàng gia mà lại không để ý đến
liêm sỉ đi quấn lấy một người đã có vợ, nếu tin tức này truyền vào tai của
phóng viên thì hình như không được hay cho lắm. Nhất là đối với hoàng gia các
cô thì không còn mặt mũi gì nữa…"
"Cô…"
Lertu không ngờ nàng lại miệng mồm sắc bén như vậy, trong nhất
thời nghẹn họng, một lúc sau cô ta mới nén cơn giận xuống, cố ý cười lạnh một
tiếng…
"Úc, nhìn cô tôi mới hiểu được cái gì gọi là "chim
sẻ biến thành phượng hoàng". Cô còn chưa gả vào nhà người ta mà đã gọi là
ông xã như vậy? Thật là gấp lắm sao, thế nào, sợ người ta không cần cô
sao?"
Úc Noãn Tâm cười khẽ, khóe môi biểu lộ vẻ thờ thơ không thèm
để ý. "Tôi á, quả thật là chim sẻ, đúng như cô đã nói là tôi rất muốn biến
thành phượng hoàng, cho nên đương nhiên là gấp rồi. Có điều, cô cũng biết trước
giờ Thiên Kình vẫn luôn rất bá đạo, tôi cũng chẳng muốn gọi sớm như thế nhưng
anh ấy rất thích nghe tôi gọi, tôi cũng không có cách nào. Có đôi khi, những
chuyện mà chim sẻ có thể làm thì chưa chắc phượng hoàng đã làm được. Cứ như tiếng
"ông xã" này, tôi nghĩ không phải tất cả mọi phụ nữ đều có cơ hội được
gọi, cô nói đúng không?"
Nàng bỏ dao nĩa trong tay xuống, thản nhiên mà hỏi ngược lại
một câu, nụ cười trên môi đẹp như hoa anh đào đang rơi, dáng vẻ rất ung dung
thong thả.
Lertu nhìn chằm chằm vào Úc Noãn Tâm, rõ ràng là bị dáng vẻ
hờ hững của nàng chọc giận, nhưng vẫn cố gắng nén những bất mãn trong lòng xuống,
sau đó ôm lấy tay Hoắc Thiên Kình, nũng nịu nói:
"Thiên Kình, anh nhìn cô ta xem, người ta nói một câu
thì cô ta trả lại mười câu, vị hôn thê này của anh đúng là nhanh mồm nhanh miệng,
không hổ là nghệ sĩ. Nhưng Thiên Kình à, hình như nghệ sĩ rất biết cách xã
giao, vị hôn thê của anh biết cách ăn nói như vậy nhất định là đóa hoa chuyên
tiếp khách rồi?"
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình bỗng nhiên trở nên lạnh ngắt, không
khí cũng đột nhiên đóng băng, hắn nhìn Lertu, ánh mắt sắc bén mang theo vẻ lạnh
lẽo, vừa muốn mở miệng thì lại bị Úc Noãn Tâm giành nói trước…
"Lertu nói sai rồi, luận về năng lực giao tiếp thì sao
tôi có thể bì được với cô chứ? Lertu có tiếng là nhiệt tình trong vòng xã giao
mà, ngay cả vương tử của hoàng thất cũng phải ngã dưới váy của cô, không phải
sao?"
"Cô…" Lertu nắm chặt tay, quả thật cô ta có rất
nhiều tin đồn xấu, nhưng thế nào cũng không nhiều bằng Úc Noãn Tâm.
"Thiên Kình…"
Cô ta xoay người lại, vẻ mặt uất ức nói: "Vị hôn thê của
anh thật là không biết lễ phép gì cả. Người ta chỉ muốn ngồi xuống ăn bữa cơm với
anh, anh nhìn xem, lẽ nào em ngồi xuống đây thì anh sẽ để bụng sao?"
"Đương nhiên là để bụng rồi!"
Úc Noãn Tâm hoàn toàn không cho Hoắc Thiên Kình có cơ hội mở
miệng, lúm đồng tiền xinh đẹp mang theo vẻ dịu dàng. "Vợ chồng chúng tôi
dùng cơm dưới nến ở đây, có thêm một người đương nhiên là không tốt, tôi nghĩ
Lertu cũng sẽ không thức thời thế chứ?"
"Dựa vào cái gì mà cô kết luận như thế? Thiên Kình còn
chưa nói gì mà? Đừng cho rằng cô tiến vào Hoắc gia thì giỏi lắm, cũng không soi
gương nhìn xem dáng người mình thế nào mà muốn trói chặt trái tim của Thiên
Kình? Thật là tức cười, cô không biết Thiên Kình mê luyến cơ thể tôi thế nào
đâu!" Rốt cuộc lertu không nhịn được nữa, tiếng nói chói tai vang lên,
mang theo vẻ châm chọc không chút che giấu.
"Trời ạ…"
Dường như Úc Noãn Tâm không có chút giận dữ nào, lại cố ý