đó càng nhiều. Nàng cũng sẽ không giả vờ thanh cao mà
từ chối vinh dự này, nhưng ít nhất phải cho nàng biết rốt cuộc hắn đã làm những
gì.
Nếu như hôm nay nàng không nhắc đến thì có thể Hoắc Thiên
Kình sẽ không nói với nàng.
"À, đúng rồi, ca khúc solo của Mạch Khê cũng được đề cử.
Cô ta là người mới cho nên nếu cứ giành lấy vị trí ca hậu thì quá trắng trợn,
nhưng giải ca khúc vàng thì cũng không tồi, em có thể nói chúc mừng trước được
rồi."Hoắc Thiên Kình nhấp một ngụm rượu rồi nói.
Úc Noãn Tâm nhìn Hoắc Thiên Kình, cả buổi trời mới hỏi:
"Thiên Kình, rốt cuộc Mạch Khê có quan hệ gì với vị Lôi tiên sinh kia? Lần
này cô bé đoạt giải cũng là nhờ Lôi tiên sinh sao?"
Hoắc Thiên Kình lắc nhẹ ly rượu, rất hứng thú mà nhìn nàng:
"Em rất quan tâm cô ta?"
"Mạch Khê là một cô bé rất đáng yêu, nhưng em luôn cảm
thấy cô bé không được vui vẻ." Úc Noãn Tâm biết rõ là không nên nhiều chuyện
nhưng vẫn không nhịn được mà muốn biết.
"Đối với mỗi người mà nói thì vui vẻ là một khái niệm
khác nhau. Anh biết em rất quan tâm đến Mạch Khê nhưng… cô bé này không đơn giản,
cho nên cố gắng đừng đi lại quá gần gũi với cô ta." Trong giọng nói của Hoắc
Thiên Kình có chứa một chút cảnh cáo.
Đôi mắt Úc Noãn Tâm hàm chứa vẻ nghi hoặc, hình như còn muốn
hỏi nữa nhưng thấy Hoắc Thiên Kình không có ý định nói tiếp thì chỉ đành phải
thôi, bất mãn mà xiên một miếng thịt rồi ăn vào.
Ai ngờ một cảm giác buồn nôn dữ dội dâng lên khiến thiếu
chút nữa nàng đã ói ra, vô thức mà đưa tay vỗ vỗ ngực, đặt cái nĩa xuống…
"Sao vậy? Không vừa miệng sao?" Hoắc Thiên Kình
nhìn nàng, trong ánh mắt sâu thẳm lộ ra vẻ lo lắng.
Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu. "Nhiều dầu mỡ quá, ăn không nổi."
"Nào, ăn chút canh đi." Hoắc Thiên Kình quan tâm
mà ngồi sang bên cạnh nàng, cầm lấy muỗng canh đút cho nàng.
Ngay lúc hai người đang rất ân ái thì một tiếng ầm ĩ vang
lên, sau đó là tiếng giày cao gọt nện xuống sàn…
"Thì ra đúng là Thiên Kình sao, em còn tưởng là ai mà
bao cả câu lạc bộ này, làm em không có chỗ ăn cơm…"
Theo sau những lời oanh oanh yến yến đó, một cô gái ăn mặc rất
rực rỡ ưỡn ẹo bước vào. Ngay khi nhìn thấy Hoắc Thiên Kình thì đôi mắt lẳng lơ
kia lập tức sáng lên.
Hoắc Thiên Kình bất mãn vì có người quấy rầy, chân mày nhíu
lại…
Úc Noãn Tâm ngẩng đầu nhìn cô gái đang đến gần, xinh đẹp gợi
cảm, nhất là quần áo trên người gần như không thể che lấp bộ ngực đẫy đà rất sống
động, vòng eo uyển chuyển, cái mông cong tròn, da dẻ mịn màng, vừa nhìn đã thấy
đẹp trời sinh…
Tim nàng bỗng "lộp bộp" một tiếng, vô thức mà nhìn
về phía Hoắc Thiên Kình.
"Thiên Kình, lâu rồi mà anh không tìm người ta…"
Dường như cô ta coi Úc Noãn Tâm như người vô hình, tran đầy
nhiệt tình mà ngồi vào bên cạnh Hoắc Thiên Kình, cơ thể đẫy đà lập tức dán sát
vào cánh tay hắn.
Ánh mắt Hoắc Thiên Kình dường như rất thờ ơ, vẻ yêu thương
chiều chuộng vừa rồi hoàn toàn biến mất….
"Cô là?"
Cô gái này thật quen mặt nhưng hắn lại không nhớ ra, nhưng…
quấy rầy bọn họ ăn cơm làm hắn thật bất mãn.
"Audrey. Thiên Kình, anh thật vô lương tâm, nhanh vậy
đã quên người ta sao?" Audrey không chịu bỏ qua, đôi mắt xanh lam phát ra
vẻ dụ hoặc lẳng lơ.
Rõ ràng Hoắc Thiên Kình không nhớ cô ta là ai.
"Cháu gái của bá tước Lertu ở Anh, trước đây chúng ta
đã từng gặp nhau tại hoàng gia, quên rồi sao?" Mặt Audrey đầy vẻ uất ức
cùng không vui.
Lúc này Hoắc Thiên Kình mới nhớ ra, đúng là hắn có lui tới
làm ăn với bá tước Lertu, nhưng đó là chuyện rất lâu rồi. Mà cô gái trước mắt
đúng là rất thoáng, đêm đó ở hoàng gia, cô ta chủ động gõ cửa phòng hắn, vô
cùng nhiệt tình mà nằm dưới thân hắn…
Bởi vì đột nhiên có thêm một người xông vào phá vỡ không khí
của bữa cơm nên bảo vệ bước lên, rất không được tự nhiên mà nhẹ giọng nói:
"Thật xin lỗi, Hoắc tiên sinh, Lertu cô ấy…"
"Câu lạc bộ này của các anh làm ăn sao vậy? Tôi là hội
viên cao cấp của nơi này, hơn nữa tôi đã nhấn mạnh với các anh về quan hệ giữa
tôi với Hoắc tiên sinh rồi, thế còn có gì không yên tâm chứ?" Lertu nhìn bảo
vệ với vẻ mặt đầy bất mãn, nói xong câu đó cô ta lại quay sang Hoắc Thiên Kình…
"Thiên Kình, anh nhìn bọn họ xem, thật là ức hiếp người
khác." Tay của cô ta rất lẳng lơ mà quấn lấy cánh tay hắn, cố ý dán sát bộ
ngực đẫy đà vào người hắn.
"Được rồi, anh đi xuống đi, Lertu đúng là bạn của
tôi." Hoắc Thiên Kình lạnh nhạt nói với bảo vệ một câu.
"Thật xin lỗi, Hoắc tiên sinh!" Bảo vệ lập tức rời
đi.
"Thiên Kình, sao anh không gọi điện thoại cho người ta
chứ? Từ khi chúng ta chia tay lần trước, em thật sự rất nhớ anh."
Lertu thấy chướng ngại vật đi khỏi, lập tức tươi cười rạng rỡ
mà xông lên, trong mắt chỉ có Hoắc Thiên Kình.
Hoắc Thiên Kình im lặng giật tay mình ra khỏi vòng kìm kẹp của
bàn tay như móng vuốt của cô ta, gương mặt anh tuấn không có chút biểu tình
nào, vẫn lãnh đạm như cũ…
"Không ngờ đường đường là cháu gái của hoàng thất mà lại
còn nhớ tới một người như tôi, thật là làm tôi được ưu ái mà phát sợ."
Tuy hắn nói như thế nhưng trong giọng nói lại không có chút
vu
