g hết.
Ánh nến chập chờn, được tấm kính phản xạ thành 3000 cây nến.
Cả đại sảnh trở thành một biển vàng, càng bộc lộ khí thế tôn quý quyền thế của
Hoắc Thiên Kình.
Đứng trước lễ đàn là đức cha hiền từ. Dưới sự chứng kiến của
Đức Chúa Cha, Đức Chúa Con, Đức Chúa Thánh Thần, ông mặc áo cha sứ trang
nghiêm. Ánh nến dìu dịu cùng sắc màu của đèn thủy tinh dung hòa vào nhau một
cách hoàn mỹ, lúc ẩn lúc hiện trên gương mặt mỉm cười của đức cha.
Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm từ từ bước tới trước mặt đức
cha, tiếng thánh ca đang bay bổng cùng với hương thơm thoang thảng của hoa quỳnh.
Đức cha vui vẻ mà nhìn đôi trẻ trước mặt, trong lòng không
khỏi thầm khen sự hoàn mỹ của hai người. Ông hắng giọng, cao giọng cầu nguyện:
"Hãy để chúng ta cùng cầu nguyện cho đôi cô dâu chú rể
này… Hỡi thần sáng tạo ra vạn vật trong vũ trụ, hôm nay chúng con đến nơi này
là dựa theo sự kỳ vọng trong lòng của Người, để cho cô dâu chú rể tuyên thệ lời
kết hợp trước mặt Người. Chúa ơi, xin Người làm chứng cho chúng con, xin Người
dẫn dắt cho họ trong cuộc sống gia đình sau này. Chúa ơi, chúng con thừa nhận
hai người họ quen biết nhau, kết duyên với nhau là do sự an bài của Người, bởi
vì với Người thì không có sự ngẫu nhiên. Tất cả đều vận hành theo ý chỉ của Người.
Bởi vậy, chúng con ở đây khẩn cầu Người cho họ được đầu bạc răng long. Chúng
con cầu nguyện là tin theo Jesus Người! A men!"
Sau khi mọi người cùng trang nghiêm cầu nguyện chúc phúc xong,
ban đọc kinh mặc quần áo trắng tinh bắt đầu đọc kinh trước hôn lễ. Âm thanh du
dương vang vọng trong mỗi ngóc ngách của cung Vec-xây, giống như âm thanh của tự
nhiên, thuần khiết không chút trần tục.
Sau khi màn đọc kinh kết thúc, rốt cục đã đến lúc hai người
cùng tuyên thệ chung thủy suốt đời trước mặt thần thánh.
Đức cha đứng trước lễ đàn, đưa tay đặt lên trên kinh thánh…
"Hoắc Thiên Kình con có đồng ý cưới Úc Noãn Tâm làm vợ,
theo như sự dạy bảo của kinh thánh mà chung sống, kết làm một khối với cô ấy
trước mặt Chúa. yêu thương, an ủi, tôn trọng, bảo vệ cô ấy như chính bản thân
mình, bất luận là ốm đau hay khỏe mạnh, giàu sang hay đói khổ thì vẫn chung thủy
với cô ấy, mãi đến khi rời khỏi thế giới này hay không?"
Giọng nói của đức cha cực kỳ trang trọng, ngay cả sắc mặt
cũng tràn ngập vẻ nghiêm túc.
Hoắc Thiên Kình mỉm cười, quay đầu nhìn Úc Noãn Tâm một cách
thâm tình, sau đó đáp: "Con bằng lòng!"
Ba tiếng này vang lên mạnh mẽ, dõng dạc, dễ dàng nhận ra quyết
tâm kiên định không dời của hắn.
Môi Úc Noãn Tâm hơi run run, bàn tay hơi lạnh lẽo lập tức được
Hoắc Thiên Kình nắm lấy. Dường như nhận ra vẻ khẩn trương của nàng, môi hắn nở
một nụ cười chiều chuộng.
Đức cha gật đầu, lại nhìn Úc Noãn Tâm…
"Úc Noãn Tâm, con có có đồng ý làm vợ Hoắc Thiên Kình, theo
như sự dạy bảo của kinh thánh mà chung sống, kết làm một khối với anh ấy trước
mặt Chúa. yêu thương, an ủi, tôn trọng, bảo vệ anh ấy như chính bản thân mình,
bất luận là ốm đau hay khỏe mạnh, giàu sang hay đói khổ thì vẫn chung thủy với
cô ấy, mãi đến khi rời khỏi thế giới này hay không?"
Tim Úc Noãn Tâm đang không ngừng đập loạn lên, từ nhỏ đến giờ
nàng chưa từng khẩn trương thế này, nhất là trong tình huống được ngàn người
chú ý. Lòng bàn tay hơi ẩm ướt truyền đến độ ấm của Hoắc Thiên Kình. Nàng nên nói
thế nào đây? Ba chữ "Con bằng lòng" cứ như chiếc xương cá, càng ngày
càng nghẹn tại cổ họng nàng theo tiếng kinh thánh vang vọng trong giáo đường…
Tất cả mọi người đều đang đợi câu trả lời của nàng. Mặt của
nàng thì ngày càng tái nhợt…
"Con…" Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy hơi thở càng khó
khăn.
"Nói em bằng lòng!"
Cánh tay Hoắc Thiên Kình thức thời mà ôm choàng lấy eo nàng,
giọng nói trầm thấp dễ nghe lộ vẻ mệnh lệnh rơi vào trong tai nàng, giống như
là những cánh hoa quỳnh xinh đẹp bên cạnh, có vẻ mềm nhẹ nhưng lại toát ra vẻ
kiên quyết không cho phép cự tuyệt…
Úc Noãn Tâm nhìn hắn, trong ánh mắt ấy mang theo chút phản
kháng. Còn hắn vẫn hàm chứa ý cười mà nhìn nàng, dường như không chút lo lắng rằng
nàng sẽ đổi ý.
Đôi môi đỏ của nàng từ từ run run một chút. Cuối cùng, dưới
ánh nhìn chăm chú của hắn, nàng cụp mắt xuống, thu lại chút quật cường cùng phản
kháng còn sót lại trong mắt, nhìn về phía đức cha, vừa muốn mở miệng…
"Các người không thể kết hôn!"
Một giọng nói của phụ nữ vang lên cắt đứt tiếng nhạc thánh
khiết đang du dương trong điện Vec-xây, giống như là một cái kéo sắc bén bỗng cắt
nát một tấm lụa mỏng mơ màng vậy.
Ngay sau đó là từng đợt tiếng giày cao gót dồn dập, cùng với
tiếng bước chân vội vàng của vệ sĩ đang ùa tới trước.
Hôn lễ vốn đang yên lành bỗng bị những âm thanh không hài
hòa phá vỡ.
Hoắc Thiên Kình và Úc Noãn Tâm cùng ngoái đầu lại…
Là Phương Nhan!
Sau đó, lại là một bóng người cao lớn đẩy bọn vệ sĩ ra mà chạy
đến phía sau Phương Nhan…
Úc Noãn Tâm ngẩn người ra… Tả Lăng Thần!
Nhưng dường như không phải anh đến để cản trở hôn lễ, ngược
lại là bước lên kéo Phương Nhan một chút, trên gương mặt anh tuấn có vẻ hơi xấu
hổ và lo lắng.
Đôi mắt v