lộ vẻ lưu
luyến. "Xin lỗi, anh không nên làm em tức giận, cũng không nên đi chọc tức
em. Hãy ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh…"
Giờ này khắc này, giọng nói thì thầm, động tác quyến luyến
cùng vẻ mặt sợ hãi mất đi nàng của Hoắc Thiên Kình rất giống một đứa trẻ, khác
hẳn với hình tượng cao cao tại thượng cùng trầm ổn chín chắn thường ngày. Hắn
ôm chặt lấy Úc Noãn Tâm, sợ rằng hễ bất cẩn một cái thì nàng sẽ bay mất.
Một nụ cười lơ đãng bật ra từ môi của Úc Noãn Tâm, giống như
là mây bay phía chân trời, rất nhẹ nhàng, lại mang theo sự dịu dàng quyến rũ.
Nàng không đẩy hắn ra, khẽ nhắm mắt lại, lẳng lặng hưởng thụ sự ấm áp từ vòng
tay hắn…
Thật ra có đôi khi một người đàn ông trưởng thành cũng sẽ có
một mặt trẻ con. So với dáng vẻ điềm tĩnh chín chắn của hắn thì Úc Noãn Tâm đột
nhiên phát hiện nàng đã yêu một Hoắc Thiên Kình có vẻ trẻ con này…
Lại là một đêm lãng mạn. Dưới sự hộ tống của Hoắc Thiên
Kình, dường như Úc Noãn Tâm đã chơi đùa cả ngày. Lên thuyền ra biển, bắt cá,
thám hiểm những hòn đảo nhỏ hoang vu bí ẩn… Nàng làm những chuyện mà cả đời này
nàng chưa từng nghĩ là sẽ làm. Chỉ có một điều là… cả một ngày, Hoắc Thiên Kình
cứ như một con gà mái mẹ đang bảo vệ gà con, cực kỳ khẩn trương, sợ rằng nàng sẽ
xảy ra tai nạn gì.
Người có thai là nàng nhưng xem ra hắn còn lo lắng hơn.
Nàng thường nghe người ta nói thai phụ rất dễ mắc hội chứng
lo lắng trước khi sinh. Đến bây giờ, nàng cảm thấy tâm lý của mình rất tốt, nhưng
nhìn bộ dáng của Hoắc Thiên Kình, mỗi ngày không ngừng lật sách tra cứu, khẩn
trương sốt ruột thì Úc Noãn Tâm thật sự lo là hắn sẽ mắc chứng này!
Gió đêm rất dịu dàng, mang theo vị của nước biển.
Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ôm lấy Úc Noãn Tâm từ phía sau, giọng
nói thì thầm vang lên bên tai nàng…
"Đang nghĩ gì vậy?"
Úc Noãn Tâm uể oải mà dựa người vào ngực hắn, nhẹ giọng nói:
"Đang nghĩ nếu có thể sống cả đời trong những ngày tháng thế này thì tốt
biết bao."
"Cô bé ngốc, nếu em thích thì chúng ta có thể đến đây bất
cứ lúc nào." Hoắc Thiên Kình cười, hai tay ôm nàng chặt hơn.
Hắn còn tưởng rằng chuyện gì khó khăn lắm.
Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu, "Anh bận như vậy, không thể
lúc nào cũng có thời gian. Hơn nữa em cũng không thể cứ nhàn nhã thế này được."
Người nàng bị Hoắc Thiên Kình xoay lại, đôi mày anh tuấn của
hắn nhướng lên…
"Bây giờ em đang mang thai, đừng mong rằng anh sẽ cho
em làm việc."
"Em cũng không phải sản phụ cao tuổi." Úc Noãn Tâm
thấy dáng vẻ khẩn trương của hắn thì lại tức cười. Hắn là đàn ông sao chứ, sao
lại như gà mái mẹ thế.
"Nghe lời nào!" Hoắc Thiên Kình nhẹ nhàng ra lệnh,
trong giọng nói dễ nghe kèm theo vẻ nuông chiều.
Úc Noãn Tâm khẽ cười. "Được rồi, được rồi. Nghe lời anh
là được chứ gì nếu không anh lại lải nhải không yên!"
Thấy nàng nghe lời như vậy, Hoắc Thiên Kình lại không thể
tin được, trong ánh mắt nhìn nàng có chứa chút nghi ngờ. Trong mấy ngày của tuần
trăng mật, cô gái nhỏ này cứ thích đối chọi với hắn, hắn nói một câu thì nàng
có thể nói mười câu. Có điều thế cũng tốt, chứng minh sinh lực của nàng dồi
dào, hơn nữa còn để ý tới hắn.
Hắn thà rằng mỗi ngày nàng đều tranh cãi với hắn cũng không
muốn nhìn dáng vẻ lạnh lùng của nàng. Nói thật, hắn rất sợ sự lãnh đạm cùng im
lặng của nàng.
Thấy vẻ nghi ngờ trong mắt hắn, đáy mắt Úc Noãn Tâm lại lóe
lên vẻ buồn cười. "Yên tâm đi Hoắc tiên sinh, nếu em đã đáp ứng anh rồi
thì trong thời gian mang thai em sẽ không nhận bất cứ công việc nào nữa."
Lúc này Hoắc Thiên Kình mới nuốt cơn lo vào lại trong bụng.
Thấy nàng không có vẻ không vui thì trong lòng cũng cảm thấy cảm động, không
kìm lòng được mà hôn lên trán nàng, hàm chứa muôn vạn tình thâm.
Úc Noãn Tâm vô thức nhắm mắt lại, cảm giác dịu dàng trên
trán làm cho lòng nàng thấy rung động, hạnh phúc vô bờ như thủy triều ập đến
làm nàng khó mà chống đỡ.
Thật ra, yêu Hoắc Thiên Kình là một chuyện rất hạnh phúc, đồng
thời cũng là một chuyện rất nguy hiểm. nếu đạt được tình yêu của hắn thì cô gái
sẽ như công chúa trong truyện cổ tích, mỗi ngày đều sống trong mộng. Thế nhưng,
Hoắc Thiên Kình lại không phải là một hoàng tử, hắn có sự bá đạo cùng chiếm hữu
khác với người thường, sự chiếm đoạt trong tình yêu cũng làm cho phụ nữ thấy
kinh hoàng.
Có điều… một đêm thế này, nàng tình nguyện coi hắn như hoàng
tử…
"Sinh con cho anh thật là mệt mà…"
Úc Noãn Tâm ngước mắt nhìn hắn, nhìn thấy bóng mình phản chiếu
trong đó, vẫn cứ ở trong đó…
"Em vừa đạt được ngôi vị ảnh hậu, còn đang muốn triển
khai những kế hoạch lớn lao. Bây giờ thì tốt rồi, có thai nè, còn bị một người
bá đạo như anh cấm không cho tham gia bất cứ hoạt động nào. Hoạt động nghệ thuật
của nghệ sĩ rất ngắn ngủi, sinh con xong mà muốn quay lại nghiệp diễn cũng
khó."
Úc Noãn Tâm làm ra vẻ rất uất ức.
Hoắc Thiên Kình nghe thế thì cười càng tươi hơn, ôm lấy
nàng, nhẹ giọng nói: "Bé ngoan, không phải còn có chồng em sao? Nghe lời
mà dưỡng thai đi, sinh cục cưng ra xong đương nhiên anh sẽ có cách làm em vẫn nổi
tiếng như trước."
"Thật sao?" Úc Noã
