let và Hoắc lão phu nhân bị thái độ của y tá làm giật
mình, vội vàng bước lên, vẻ mặt toàn là lo lắng cùng hoảng hốt.
Bác sĩ vội vã bảo Úc Noãn Tâm nằm xuống, ánh mắt cười cười
mà nhìn ba người đang hoảng hốt, nhẹ giọng hỏi: "Trước khi đến đây, Hoắc
phu nhân chưa từng đi siêu âm phải không?"
Tay Úc Noãn Tâm hơi run run, tim của nàng cũng sắp vọt ra
ngoài.
Anna Winslet vội vàng nói: "Không có, vì sợ không tốt
cho thai nhi, hơn nữa con dâu tôi từng có dấu hiệu sanh non nên không dám tùy
tiện siêu âm."
"Thảo nào, mọi người không biết cũng là chuyện thường."
Bác sĩ chủ trị gật đầu, nói.
"Bác sĩ, con tôi không sao chứ?" Khó khăn lắm Úc
Noãn Tâm mới tìm mở miệng được, tim càng đập nhanh hơn.
Bác sĩ thấy thế, vội vàng nói: "Không sao, không sao. Mọi
người đừng kích động như thế, thai nhi rất khỏe mạnh, hơn nữa…"
"Hơn nữa cái gì?" Úc Noãn Tâm sốt ruột hỏi.
Không chỉ nàng, ngay cả Anna Winslet cùng Hoắc lão phu nhân
cũng rất sốt ruột.
"À, là thế này, mọi người tự nhìn một chút là biết
ngay."
Bác sĩ bảo y tá xoay màn hình về phía Úc Noãn Tâm, chỉ vào một
chỗ, nói: "Nhìn thấy chưa, chúng là cục cưng đó."
Ba người cùng nhìn vào màn hình…
Úc Noãn Tâm nhạy cảm mà phản ứng…
"Bác sĩ, vừa nãy bà nói… chúng?"
Anna Winslet và Hoắc lão phu nhân cũng có phản ứng, mặt ngẩn
ngơ một chút rồi lập tức hiểu ra, một cảm giác vui mừng chưa còn chưa dám chắc
chắn đã lan ra trong mắt.
"Đúng vậy, chúc mừng Hoắc phu nhân, cô mang một cặp
song sinh!" Bác sĩ cười mà tuyên bố.
Lập tức, tiếng vui mừng cùng hoan hô vang lên, giọng của Hoắc
lão phu nhân là lớn nhất.
Úc Noãn Tâm che miệng, không biết là kích động hay còn vì
cái gì mà trong mắt đã rơm rớm, nàng còn chưa dám tin mà nhìn bác sĩ, giọng hơi
run run: "Bác sĩ, con của tôi là song sinh sao?"
Tin tức này đúng lá quá chấn kinh rồi. Nếu Thiên Kình mà biết
thì nhất định sẽ rất vui mừng.
"Đương nhiên rồi, trên màn hình nhìn rất rõ. Hoắc phu
nhân, cô nhìn xem…"
Bác sĩ chỉ vào hai vị trí rất rõ trên màn hình. "Mọi
người xem, đây là hai cục cưng. Bình thường khi thai nhi được ba tháng thì tốc
độ phát triển sẽ rất nhanh, mỗi ngày phải tăng hơn mấy mm. Mọi người có thể
nhìn thấy hình dáng của chúng hơi rõ rồi. Đó, đây là tay, chân, tai, còn có đôi
mắt cùng gương mặt sắp thành hình nữa."
Ba người chăm chú nhìn vào màn hình, nhất là Úc Noãn Tâm, nước
mắt xúc động cũng đã trào ra. Đúng vậy, quả thật nàng đã nhìn thấy chúng, vui mừng
đến run lên. ikienthuc.org
"Bác sĩ, sao nhìn cục cưng có vẻ khác thường vậy?"
Trong vui mừng, nàng vẫn có chút lo lắng
"Con đúng là con bé ngốc…" Hoắc lão phu nhân cười,
ngay cả Anna Winslet cũng không nhịn được mà cười.
"Sao ạ?" Úc Noãn Tâm không hiểu.
Bác sĩ mỉm cười, kiên nhẫn mà giải thích: "Hoắc phu
nhân, bây giờ cô cảm thấy cục cưng hơi lạ là vì bây giờ da của đứa trẻ vẫn còn
trong suốt, cho nên từ ngoài nhìn vào có thể thấy được mạch máu cùng nội tạng
dưới da, đây là rất bình thường. Cô nhìn xem, hai tên nhóc này nhất định sẽ rất
cao."
"Hả? Cái này cũng có thể nhận ra sao?" Úc Noãn Tâm
lấy làm lạ mà hỏi.
Bác sĩ cười trả lời: "Bình thường, thai nhi được ba
tháng thì chiều dài khoảng 7cm, dài hơn chút thì 9cm. Đó, con của cô ước chừng
phải tới 9.5cm, điều này chứng minh thai nhi phát triển rất tốt, hơn nữa cũng sẽ
cao hơn những đứa trẻ khác một chút."
"Đúng rồi, đúng rồi, Thiên Kình của chúng ta hồi nhỏ
cũng vậy, con đương nhiên là giống cha rồi." Hoắc lão phu nhân rất kiêu ngạo
mà nói.
Úc Noãn Tâm cười ngây ngô mà nhìn màn hình, một lúc lâu mà vẫn
không thể rời mắt.
"Bác sĩ, bây giờ chúng tôi có thể biết được thai nhi là
trai hay gái chưa?" Hoắc lão phu nhân vội hỏi.
Bác sĩ cười: "Vậy Hoắc lão phu nhân hy vọng đó là trai
hay gái đây?"
"Theo tôi thì… A, tốt nhất là 1 trai 1 gái." Hoắc
lão phu nhân rất tham lam.
"Nội…" Úc Noãn Tâm xấu hổ mà cười.
"Bà nội con nói không sai, dù sao thì gia sản của Hoắc
gia rất lớn, nhất định phải có đứa con trai kế thừa. Mà con gái thì thân thiết
hơn, đương nhiên là cũng không thể thiếu." Anna Winslet cũng tán thành
cách nói của Hoắc lão phu nhân.
Bác sĩ cười, nhún vai. "Có điều thai nhi còn nhỏ quá,
không thể phân biệt được giới tính. Đợi gần 5 tháng thì mới có thể biết chính
xác là con trai hay con gái được. Cho nên các vị đừng nóng vội, đợi thêm một thời
gian nữa đi."
"Dù là trai hay gái thì con đều thích!" Úc Noãn
Tâm vui đến nổi muốn nhảy dựng lên, nóng lòng muốn lập tức báo tin cho Hoắc
Thiên Kình biết.
Trải qua sự dặn dò của bác sĩ, đoàn người của Úc Noãn Tâm mới
rời khỏi bệnh viện. Vừa ngồi vào xe thì quản gia đã gọi điện tới
Anna Winslet nghe điện thoại xong nói với Úc Noãn Tâm:
"Thiên Kình vừa về, chắc là gọi về nhà không thấy chúng ta nên hơi
lo."
Úc Noãn Tâm nghe vậy thì cười tươi như hoa, vội vàng nói:
"Mẹ, nội, hai người về trước đi, con muốn… đi Hoắc Thị."
"Muốn gặp Thiên Kình thì mẹ gọi điện thoại là được, cần
gì phải tự đi?" Anna Winslet hơi lo mà nhìn nàng một cái.
"Ai da, con dâu à, con đúng là không biết lãng mạn gì hết.
