Con bé muốn cho Thiên Kình một tin vui bất ngờ mà." Hoắc lão phu nhân
nhanh trí cười. "Đi đi, đi đi, để tài xế đưa con đến Hoắc Thị."
"Cảm ơn mẹ, cảm ơn bà nội!" Úc Noãn Tâm hận không
thể lập tức mọc thêm đôi cánh.
Hoắc Thị vẫn cứ bận rộn như cũ, mỗi bộ phận cứ như là đang
đánh giặc, tiếng chuông điện thoại liên tiếp vang lên.
Úc Noãn Tâm hiểu rõ thói quen của Hoắc Thiên Kình. Mỗi khi hắn
về nước đều sẽ sắp xếp để an bài các công việc có liên quan trước. Vì thế, để
tránh làm quấy rầy công việc của hắn nên nàng không thông báo trước. Cho dù là
thế thì phòng thư ký vẫn thông báo cho trợ lý tổng tài.
"Hoắc phu nhân, Hoắc tiên sinh vừa xuống máy bay, đang ở
trong phòng họp. Có điều hình như tổng tài đang rất muốn nhanh chóng rời
đi." Trợ lý tổng tài cười rất sáng lạn, nhìn Úc Noãn Tâm, trong nụ cười có
thêm chút trêu đùa.
Bởi vì Úc Noãn Tâm rất thân thiện hiền lành nên nàng và trợ
lý tổng tài Candy cũng thường xuyên qua lại rất tốt. Hơn nữa, mặc dù trong công
việc Candy rất già dặn nghiêm túc nhưng cũng chỉ hơn Úc Noãn Tâm vài tuổi nên
những lúc riêng tư, hai người nói chuyện rất thân.
Úc Noãn Tâm khẽ cười. "Nhất định là anh ấy rất mệt, tôi
ở đây đợi anh ấy là được, đừng quấy rầy anh ấy."
"Tình cảm của hai người thật tốt"
Vẻ mặt Candy hâm mộ: "Vì về kịp hôm nay mà Hoắc tiên
sinh đã rút ngắn lộ trình lại, có lẽ mấy ngày nay ngài ấy cũng chỉ ngủ có mấy
tiếng mà thôi."
Trong mắt Úc Noãn Tâm lộ vẻ đau lòng, bàn tay vô thức mà sờ
lên bụng, chắc là muốn về dẫn nàng đi khám đây mà.
Hai người đang nói, bỗng vang lên một trận ồn ào, sau đó tiếng
bước chân vội vã truyền tới.
"Này, ông là ai thế? Sao tự nhiên lại xông vào đây?
Á…"
Tiếng của Candy vừa la lên, Úc Noãn Tâm còn chưa kịp thấy rõ
người thì đã cảm thấy người mình bị hai bàn tay của đàn ông trói lại.
Ngay sau đó, tiếng kinh hô của Candy đã vang lên bên tai cô,
bảo vệ trong tòa nhà đã ồ ạt tiến tới.
Úc Noãn Tâm thấy choáng váng, sợ đến nỗi tim cũng muốn vọt
ra ngoài. Lúc này mới nhìn rõ người đàn ông đang bắt giữ mình.
Đó là một người đàn ông trung niên, râu quai nón, ánh mắt đỏ
hoe càng làm ông ta tiều tụy hơn. Cách ăn mặc rất bình thường, xem ra cũng
không giàu có gì, thậm chí còn có vẻ nghèo túng.
Dạ dày Úc Noãn Tâm co thắt lại, muốn nôn ọe…
"Mau thả Hoắc phu nhân ra, nếu không chúng tôi sẽ không
khách khí!"
Bảo vệ cũng hoảng hốt, thấy ông ta bắt giữ Úc Noãn Tâm thì lập
tức luống cuống tay chân. Tất cả mọi người trên dưới tập đoàn đều biết Hoắc phu
nhân đang có thai, lỡ như có chuyện gì không may thì cho dù họ có chết cũng
không đền được.
Candy thường ngày rất bình tĩnh nhưng giờ cũng hốt hoảng:
"Rốt cuộc ông là ai? Mau thả Hoắc phu nhân ra, có chuyện gì thì chúng ta
có thể thương lượng mà!" Ngay sau đó nhì một anh bảo vệ: "Mau báo cho
Hoắc tiên sinh."
"Tôi sẽ không làm cô bị thương!"
Người đàn ông rầu quai nón để ngoài tai lời của những người
khác, nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Úc Noãn Tâm, hai tay bỗng nắm
chặt…
"Tôi biết cô là vợ của Hoắc Thiên Kình, là Hoắc phu
nhân của Hoắc gia. Tôi xin cô, xin cô nói dùm với Hoắc tiên sinh, xin anh ta
giơ cao đánh khẽ mà tha cho tôi một con đường sống, nếu không, nếu không tôi chỉ
có đường chết mà thôi!"
Úc Noãn Tâm kinh hãi mà nhìn ông ta, nhất là vì động tác
kích động của ông ta mà hai vai nàng càng đau hơn…
"Ông đang nói gì vậy? Ông thả tôi ra trước có được
không?" Trời ạ, con người dã man này, nàng thực sự rất sợ sẽ làm tổn
thương tới cục cưng.
"Không, cô không chịu cầu xin dùm tôi thì tôi sẽ không
thả cô ra! Hoắc phu nhân, cô rộng lượng khoan dung, xin hãy giúp tôi một lần
đi." Cảm xúc của ông ta rất kích động, giọng nói dồn dập mà thô lỗ. Bởi vì
sốt ruột mà sức lực càng mạnh thêm.
"Ông mau thả Hoắc phu nhân ra!" Candy quýnh lên,
cô nhìn thấy sắc mặt của Úc Noãn Tâm càng tái nhợt, trên trán cũng toát mồ hôi
lạnh.
Tình hình rất hỗn loạn, bên tai toàn là tiếng ồn ào…
Úc Noãn Tâm vừa kinh vừa sợ, đôi mắt đẹp trợn to mà nhìn người
trước mặt, hơi thở cáng gấp gáp. Ngay sau đó cơn choáng váng ập đến, gương mặt
ông ta càng trở nên mơ hồ, trước mắt tối sầm…
Lúc này cơ thể nàng lắc lư, sau đó rơi vào trong một lồng ngực
ấm áp quen thuộc, không biết gì nữa…
Ánh trời chiều xuyên qua tấm màn che mỏng manh mà tiến vào
phòng. Cô gái trên giường bệnh ưm lên một tiếng, từ từ mở mắt ra…
"Tỉnh rồi sao?" Bên tai vang lên tiếng nói dịu
dàng của Hoắc Thiên Kình, mùi long đản hương quen thuộc lại vây lấy nàng.
Đôi mắt mờ sương đối diện với ánh mắt đầy quan tâm của hắn,
dường như vẫn còn chưa được thanh tỉnh lắm. Qua một lúc, Úc Noãn Tâm mới hơi
khàn khàn nói:
"Thiên Kình, anh quay lại rồi…"
"Xin lỗi, đã làm em sợ."
Hoắc Thiên Kình vội vã chỉnh giường bệnh lên cao một chút,
trong giọng nói dịu dàng lộ vẻ áy náy rất nhiều.
"Em đang ở đâu vậy?"
Úc Noãn Tâm nhìn xung quanh một vòng, thiết kế như cung
đình, chăn giường màu trắng, còn có hoa tươi đang tỏa mùi hương thoang thoảng…
"Đây là phòng bệnh của bệnh viện tư nhân, vừa rồi em bị
ngất
