Pair of Vintage Old School Fru
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211182

Bình chọn: 9.00/10/1118 lượt.

khác. Nếu không

nhìn cho kỹ thì sẽ cho rằng đó là một người cơ."

"Rất giống với một người khác? Là ai?" Mắt Hoắc

Thiên Kình lộ vẻ khó hiểu.

Úc Noãn Tâm nhìn vào mắt hắn, nói từng tiếng: "Chính là

một ngôi sao rất nổi tiếng vào lúc đó… Thẩm Diên!"

"Thẩm Diên?" Hoắc Thiên Kình nhắc lại cái tên này

một lần, hơi nhíu mày mà nhìn Úc Noãn Tâm. "Thẩm Diên là ai?"

"Anh chưa nghe qua cái tên này sao?" Úc Noãn Tâm

nghi hoặc mà hỏi

"Tại sao anh phải biết cái tên này?" Hoắc Thiên

Kình càng khó hiểu

Úc Noãn Tâm nhìn hắn một lúc, cuối cùng nói: "Thiên

Kình, bây giờ em đã là vợ của anh rồi, có phải có chuyện gì cũng không nên giấu

em không? Là anh đáp ứng em là sẽ không gạt em nữa."

"Noãn, anh thực sự không biết Thẩm Diên là ai. Hơn nữa

em nói cái gì mà cô rất giống với một người, là giống cô ta sao? Chuyện này dường

như rất khó hiểu." Biểu hiện của Hoắc Thiên Kình có vẻ rất vô tội, làm Úc

Noãn Tâm không thể không tin hắn thực sự không biết chuyện này.

"Thật ra hôm nay em đến công ty cũng còn vì nguyên nhân

này nữa. À, đúng rồi, không phải anh đã lục túi xách của em sao? Trong đó có ảnh,

anh không thấy sao?" Úc Noãn Tâm nói

Hoắc Thiên Kình lấy túi xách qua cho nàng, nói: "Anh chỉ

chú ý tới bản báo cáo, không thấy hình ảnh gì hết."

"Trong mắt chỉ có con thôi!" Úc Noãn Tâm chế giễu

rồi lấy từ trong túi ra hai bức ảnh đưa cho hắn xem. "Nè, anh xem."

Hai bức ảnh chụp hai cô gái ăn mặc khác nhau nhưng gương mặt

lại rất tương tự.

Rõ ràng Hoắc Thiên Kình ngẩn ra một chút, nhìn kỹ hai tấm ảnh,

lúc này mới giơ một tấm lên. "Bức này là ảnh của cô, trên mặt cô gái trong

bức kia có nốt ruồi son mà theo anh nhớ thì cô không có. Nhưng mà hai người thật

là giống nhau."

"Vấn đề là ở chỗ này, sao hai người lại giống nhau thế

chứ?" Úc Noãn Tâm nhíu mày, khó hiểu

"Cho nên em mới hỏi anh câu vừa rồi sao?" Hoắc

Thiên Kình cười, đặt ảnh xuống. "Người giống nhau cũng là chuyện thường,

đây chẳng có gì lạ"

"Anh thật sự không tò mò chút nào sao? Thiên Kình, anh

còn nhớ em từng hỏi anh một câu không?" Úc Noãn Tâm nhìn hắn. "Em từng

hỏi anh tại sao mẹ lại có phản cảm với nghệ sĩ đến thế. Thật ra anh biết đáp

án, đúng không?"

Hoắc Thiên Kình im lặng một lúc, sau đó bất đắc dĩ mà cười.

"Vẫn không giấu được em. Được rồi, nói cho em biết vậy."

Hắn điều chỉnh lại vị trí một chút, thở dài một hơi:

"Thật ra khi đó anh không nói là vì anh cũng không chắc sự thật có như anh

tưởng hay không. Có một chuyện mà em còn không biết là cô rất thích ca hát,

cũng rất muốn làm một ca sĩ. Nhưng cô là tiểu thư của Hoắc gia, sao có thể xuất

đầu lộ diện mà làm ca sĩ chứ. Vì thế cô bèn lén mọi người trong nhà đóng vài bộ

phim, vai diễn đều là ca sĩ. Mặc dù con người cô rất túy hứng nhưng làm việc

cũng biết chừng mực. Cô chỉ chọn những vai phụ mà diễn vì thường thì khán giả sẽ

không quan tâm đến thân phận của vai phụ. Thế nhưng sau đó, chuyện này bị Hoắc

gia biết được, cũng ngăn cản hành vi này của cô. Em cũng biết đó, ba anh và cô

có quan hệ như vậy, có lẽ mẹ biết hành vi trước đây của cô nên có phản cảm với

nghệ sĩ cũng là chuyện thường."

Úc Noãn Tâm ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại…

"Thì ra cô cũng từng đóng phim…"

Hoắc Thiên Kình nhún vai: "Đây cũng không có gì lạ. Phụ

nữ mà, đều thích giành được sự chú ý của nhiều người."

Úc Noãn Tâm trừng hắn một cái: "Ai nói đó, lẽ nào trong

mắt anh nghệ sĩ đều hám danh như thế? Đáng ghét!"

"Anh nói sai rồi!" Hoắc Thiên Kình vội vã giơ tay

đầu hàng. Vào lúc này, hắn không dám trêu chọc bà lớn này.

"Thế còn nghe được…"

Úc Noãn Tâm không so đo với hắn, tiếp tục nói: "Nói trở

lại, đây cũng chỉ là suy đoán của anh thôi. Thiên Kình, anh nói phải

chăng…"

Nàng muốn nói lại thôi, giả thiết lớn mật ấy làm nàng không

thể nói ra ngay được.

Hoắc Thiên Kình khẽ cười, dường như nhìn thấu nghi vấn trong

lòng nàng: "Anh biết em đang nghi ngờ điều gì. Thứ nhất, em đang nghi ngờ

cô và Thẩm diên có quan hệ huyết thống. Thứ hai, nếu hai người không có quan hệ

huyết thống thì ba anh có quan hệ gì với Thẩm Diên hay không?"

"Đúng vậy, Thiên Kình, anh đúng là con giun trong bụng

em!" Úc Noãn Tâm ôm lấy hắn, có một người chồng hiểu nàng như thế thì thật

tốt, có thể bớt được rất nhiều lời.

"Vậy anh nói hai khả năng này thì khả năng nào cao

hơn?"

Hoắc Thiên Kình trầm tư một lúc rồi cười: "Theo anh thì

hai khả năng đều có chỗ sơ hở."

"Tại sao?"

"Em có thể nghĩ mà xem. Giả sử bà nội còn có một cô con

gái khác thì không có lý do gì để lưu lạc bên ngoài. Thẩm Diên kia thoạt nhìn

tuổi cũng xấp xỉ với cô. Bà nội gả vào Hoắc gia rất lâu mới sinh cô, không phải

là không có khả năng kinh tế, sao có thể không nuôi nổi một đứa con chứ? Hơn nữa,

dường như bà nội cũng không có vẻ gì là mất đi một người con. Nếu Thẩm Diên kia

là con của bà nội thì bà nội phải rất quan tâm mới phải chứ, ít nhất là phải biết

tung tích của đứa trẻ bị lạc mất ấy chứ. Em đã hỏi qua nội về chuyện Thẩm Diên

chưa?"

Úc Noãn Tâm gật đầu. "Đúng là bà nội không biết ai là

Thẩm Diên cả. Nếu chỉ là giả vờ thì em chỉ c