XtGem Forum catalog
Bảy Ngày Ân Ái

Bảy Ngày Ân Ái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210732

Bình chọn: 8.00/10/1073 lượt.

ó thể nói khả năng diễn xuất của nội

quá tốt."

Điểm này thì Hoắc Thiên Kình phân tích rất đúng. Nếu Thẩm

diên là con gái ruột của bà nội thì những năm nay bà phải quan tâm đến mới phải

chứ. Cho dù là cô ta thay tên đổi họ thì bà nội cũng phải biết. Trên đời này

làm gì có người mẹ nào nhẫn tâm như thế, chín tháng mang thai khổ sở chỉ có phụ

nữ mới hiểu được. Thế nhưng từ thần sắc của bà nội thì nàng thấy bà quả thực

không biết Thẩm Diên là ai.

"Vậy khả năng thứ hai thì sao?" Nàng không cam tâm

mà hỏi

"Hoắc Thiên Kình lắc đầu. "Khả năng thứ hai càng

hoang đường hơn. Lẽ nào em cho rằng anh và Lăng Thần lại nhìn lầm người sao?

Cho dù anh nhận sai nhưng Lăng Thần sẽ không nghe lầm tiếng của mẹ mình chứ? Tối

hôm đó, anh và Lăng Thần đều nghe được giọng của cô, hơn nữa còn chính mắt nhìn

thấy tất cả, tuyệt đối không sai được!"

Chân mày của Úc Noãn Tâm nhíu chặt vào nhau, Hoắc Thiên Kình

thấy thế thật rất muốn cười, đưa tay vuốt qua chân mày nàng, nhẹ giọng nói:

"Anh thấy em đúng là bị bệnh nghề nghiệp rồi, thật ra

có đôi khi hiện thực rất đơn giản."

Nhìn vào đôi mắt đang cười của hắn, Úc Noãn Tâm hơi nghiêng

đầu sang một bên: "Thật ra nếu như những suy đoán của em là chính xác thì

mới là đơn giản, sự thật mà các anh nghĩ mới là phức tạp."

"Em cho rằng anh và Lăng Thần sẽ nhận lầm người

sao?" Hoắc Thiên Kình thở dài một hơi, trong mắt là vẻ đau đớn không che

giấu được.

Úc Noãn Tâm hiểu tâm trạng của hắn, nhẹ giọng nói:

"Nhưng trước sau gì em vẫn khó có thể tiếp nhận được thân thế của Lăng Thần!"

"Sự thật là thế, khó chấp nhận thì cũng đã xảy ra rồi."

Trong giọng nói của Hoắc Thiên Kình mang theo vẻ phức tạp rối ren.

"Vậy… anh thật sự cho là Lăng Thần giết ba sao?"

Úc Noãn Tâm biết lúc này không thích hợp nói đến chuyện này,

nhưng nàng nhất định phải biết rõ tâm tư của hắn.

Sắc mặt của Hoắc Thiên Kình trở nên hơi nặng nề, một lúc sau

mới khẽ nói:"Ít nhất cậu ta không cho anh một lời giải thích để vứt bỏ nỗi

nghi ngờ."

Úc Noãn Tâm nhìn hắn không chớp mắt, không nói gì thêm, chỉ

chìm vào trong suy tư…

Đêm khuya, ánh trăng chỉ còn lại một vầng sáng hơi nhàn nhạt…

"Đừng… không… Á…"

Úc Noãn Tâm bỗng mở mắt, ngồi dậy, mồ hôi nhễ nhại…

"Noãn, sao thế?"

Thân mình dầm dề mồ hôi của nàng lập tức được hắn ôm lấy,

bàn tay mang theo mùi long đản hương nhè nhẹ khẽ phủ lên trán nàng, gương mặt

anh tuấn lộ vẻ lo lắng…

Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ một lúc thật lâu mới quay lại hiện thực

được. Nàng dựa cơ thể không còn chút sức lực nào của mình vào ngực Hoắc Thiên

Kình, mỏng manh mà nói:

"Không sao, em xin lỗi, làm anh thức giấc rồi…"

Người nàng bị hắn xoay lại, Hoắc Thiên Kình dịu dàng mà lau

mồ hôi trên trán nàng, vén tóc nàng sang một bên, lo lắng hỏi:

"Lại nằm thấy ác mộng sao?"

Hắn phát hiện gần đây số lần nàng nằm thấy ác mộng bỗng nhiều

hơn, trước đây cách vài ngày mới xảy ra hiện tượng này, nhưng hiện tại dường

như mỗi đêm nàng đều thấy ác mộng.

Nhìn gương mặt tái nhợt của nàng trong ánh đèn tường nhàn nhạt,

Hoắc Thiên Kình đau lòng không thôi.

Úc Noãn Tâm gật đầu, lại ngẩng lên nhìn hắn một cách bất lực.

"Thiên Kình, cơn ác mộng mấy ngày nay rất giống thật, em rất sợ…"

"Mơ thấy gì vậy?"

Hoắc Thiên Kình dịu dàng vỗ về nàng, giống như là đang an ủi

một con thú nhỏ bị kinh hãi vậy, cực kỳ nhẫn nại.

Úc Noãn Tâm hưởng thụ sự ấm áp từ hắn, nhẹ giọng nói:

"Em mơ thấy anh rời xa em… Vẫn là giấc mơ đó, còn nữa, trong mơ toàn là

máu, rất đáng sợ… Em tìm anh khắp nơi nhưng lại không thấy…"

Trên mặt nàng lộ ra vẻ bất lực bàng hoàng, giống như một chú

nai con bị lạc đường trong rừng rậm vậy, ngay cả đôi mắt mờ sương cũng tràn ngập

vẻ kích động khiến người ta đau thương.

"Cô bé ngốc…"

Hoắc Thiên Kình ôm chặt lấy nàng, dịu dàng mà hôn lên tóc

nàng. "Chỉ là nằm mơ mà thôi, đừng lo lắng như thế,"

"Nhưng Thiên Kình…"

Úc Noãn Tâm ngẩng gương mặt nhìn có vẻ tái nhợt lên, vẻ lo lắng

trong mắt không sao tả xiết. "Giấc mơ này quá giống thật, em rất sợ…"

Bên môi Hoắc Thiên Kình cong lên một nụ cười nuông chiều,

ngay cả lòng hắn cũng bị vẻ lo lắng vì sợ mất mát trong ánh mắt nàng làm xúc động,

nhẹ nhàng an ủi: "Không phải bác sĩ của em cũng đã nói rồi sao, sở dĩ em nằm

thấy ác mộng là vì tâm trạng của em quá khẩn trương, cho nên em phải thả lỏng

người, không thể có bất cứ áp lực tâm lý gì, thế mới không nằm thấy ác mộng."

Thật ra đối với hiện tượng nằm ác mộng của Úc Noãn Tâm, kết

quả giám định của bác sĩ là như thế. Trong quá trình mang thai, tâm trạng cùng

cảm xúc của thai phụ sẽ trở nên rất nhạy cảm, chất lượng giấc ngủ không cao

cũng là vấn đề có thể xảy ra. Mặc dù Hoắc Thiên Kình rất lo cho tình trạng này

của nàng nhưng lúc này, ngoại trừ việc an ủi nàng, ở bên cạnh nàng thì cũng

không có cách nào hay hơn. Thậm chí hắn đã mời bác sĩ tâm lý chuyên trị liệu

tâm lý cho thai phụ nhưng dường như cũng không có cải thiện gì nhiều.

Dường như Úc Noãn Tâm không quá tán thành với lý do an ủi của

Hoắc Thiên Kình, hàng mi dài khẽ khép lại, dường như là đang nghĩ ngợi điều gì.