Một lúc sau mới như bừng tỉnh ra mà nói:
"Thiên Kình, em biết tại sao rồi!"
"Tại sao?"
"Là vì em làm mất Yi Fei Si nên mới thế này…"
Thần sắc của Úc Noãn Tâm rất khẩn trương, thậm chí là luống
cuống không biết làm thế nào.
Hoắc Thiên Kình nghe thấy lý do này thì bất đắc dĩ mà lắc đầu,
nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng nói: "Noãn, sao em lại nghĩ thế?"
"Thiên Kình, thật là vậy đó, từ lúc em làm mất nhẫn thì
bắt đầu nằm ác mộng…"
Úc Noãn Tâm hoảng hốt mà nhìn vào ánh mắt quan tâm của Hoắc
Thiên Kình. "Yi Fei Si có nghĩa là hạnh phúc, nếu em làm mất hạnh phúc
thì…"
"Noãn, đừng nghĩ lung tung."
"Không, Thiên Kình, nhất định là thế…"
Tay Úc Noãn Tâm run run: "Cặp nhẫn này rất linh, mà em
lại làm mất nó…"
Hoắc Thiên Kình không chờ nàng nói xong liền ôm chặt nàng
vào lòng, trong giọng nói an ủi mang theo vẻ cực kỳ cố chấp. "Noãn, anh sẽ
không rời xa em, tin tưởng anh, được không…"
Đêm hơi lạnh, ánh trăng mềm mại lượn lờ đang lẳng lặng tràn
ra ngoài cửa sổ
Phòng làm việc của tổng tài trong Hoắc Thị
Sau tiếng gõ cửa rất lịch sự, Kiêu tiến vào với một bộ âu phục
đen.
"Hoắc tiên sinh."
Hoắc Thiên Kình đưa tài liệu đã ký cho trợ lý rồi nhìn Kiêu…
"Mọi chuyện làm thế nào rồi?"
Kiêu hơi cụp mắt xuống, vẻ mặt vẫn luôn rất tự tin lại có
chút xấu hổ. Anh ta bước lên, lấy một cái hộp từ trong túi ra, đẩy đến trước mặt
Hoắc Thiên Kình…
"Hoắc tiên sinh, xin lỗi…"
Hoắc Thiên Kình hơi ngẩn ra một chút rồi mở hộp…
Trong chiếc hộp trang sức tinh xảo, một chiếc nhẫn có hình
dáng kỳ lạ đang phát ra những tia sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, là Yi Fei Si.
Hắn nhướng mày nhìn Kiêu…
Kiêu thở dài một hơi, vẻ mặt không được tự nhiên mà nói:
"Hoắc tiên sinh, tôi đã hỏi qua không ít nhà thiết kế trang sức, thậm chí
là thợ thủ công tôi cũng hỏi qua nhưng họ đều nói không biết chất liệu của chiếc
nhẫn này."
Hoắc Thiên Kình lấy chiếc nhẫn trong hộp ra. Chiếc nhẫn này
vẫn luôn đeo trên tay hắn. Nhìn Úc Noãn Tâm mỗi đêm đều gặp ác mộng, lại trải
qua sự khủng hoảng vì bị mất nhẫn nên chỉ có thể bảo Kiêu mang chiếc nhẫn của hắn
tìm nhà thiết kế hay thợ thủ công làm lại một chiếc khác.
Thật ra hắn không hề tin tưởng ý nghĩa của Yi Fei Si bởi vì
hắn hoàn toàn không phải một người mê tín. Nhưng hắn biết vào lúc này Úc Noãn
Tâm rất nhạy cảm, hơn nữa chất liệu và hình dáng của chiếc nhẫn này đều độc nhất
vô nhị, cộng thêm có ý nghĩa là trao gửi hạnh phúc cho nên một khi bị mất thì tất
nhiên nàng sẽ suy nghĩ lung tung.
Nói cho cùng thì đây đều là do tâm lý tạo thành, có điều cởi
dây thì cần người buộc dây, Hoắc Thiên Kình tin rằng chỉ cần để Úc Noãn Tâm
nhìn thấy Yi Fei Si thì có thể qua được khúc mắc trong lòng.
Thế nhưng hắn đã sai người tìm khắp biệt thự trên đảo mà vẫn
không thấy chiếc nhẫn, cho nên chỉ có thể bảo Kiêu nghĩ cách làm ra một chiếc
khác.
Không ngờ…
"Lẽ nào không thể đổi thành chất liệu khác sao? Chỉ cần
hình dáng giống nhau là được!" Hoắc Thiên Kình cho rằng đây chỉ là một
chuyện rất đơn giản.
Dựa vào trình độ chế tác trang sức hiện nay, kiểu dáng này
có thể làm khó được những nhà thiết kế cao cấp nhất sao chứ?
Ai biết…
Kiêu khẽ lắc đầu. "Sau đó tôi cũng dặn như thế nhưng
sau khi nhà thiết kế và thợ thủ công nhìn thấy hình dáng của nó thì không thể
tìm ra chất liệu có thể tạo nên kiểu dáng như vậy, ngay cả những bậc thầy thiết
kế trang sức trên thế giới đều không có cách nào. Có lẽ là chỉ có chất liệu đặc
biệt này mới tạo ra được kiểu dáng như thế."
Hoắc Thiên Kình lại ngắm nghía chiếc nhẫn trong tay, hơi ngẩn
ra. "Nói cách khác kiểu dáng của chiếc nhẫn này là tự nhiên chứ không phải
nhân tạo sao?"
"Đúng vậy, Hoắc tiên sinh. Đây là chỗ khiến cho các nhà
thiết kế không thể làm được." Kiêu nói.
"Còn có cách nào khác không?"
Lúc này Hoắc Thiên Kình mới phát hiện mình thực sự đã xem
thường chiếc nhẫn này, không ngờ một thứ mua từ một gian hàng nho nhỏ mà cũng
có thể làm khó được những bậc thầy trên thế giới
Kiêu khẽ lắc đầu: "Ngoại trừ đến chỗ bán chiếc nhẫn này
hỏi xem có còn nữa không thì không có cách nào khác."
Chân mày Hoắc Thiên Kình dần chau lại, trong mắt lóe lên vẻ
không sao thấu được.
"Hoắc tiên sinh, có cần sai người đi đến chỗ bán chiếc
nhẫn này hỏi không?"
Mặc dù Kiêu không hiểu sao Hoắc Thiên Kình lại có hứng thú với
một chiếc nhẫn kỳ lạ như vậy nhưng với sự hiểu biết của anh ta về Hoắc Thiên
Kình, nếu hắn đã quan tâm đến một thứ gì thì nhất định nó rất quan trọng.
Hoắc Thiên Kình đeo lại chiếc nhẫn lên tay, nhẹ nhàng nói:
"Tôi sẽ tự đi!"
Thật ra sau khi nói xong câu này thì hắn cũng biết là không
thể, bởi vì hắn nhớ rất rõ bà chủ cửa hàng kỳ quái đó đã nói Yi Fei Si là độc
nhất vô nhị trên thế giới. Nếu đã độc nhất vô nhị thì sao còn có cái khác chứ?
Sau khi ý nghĩ này lóe lên trong đầu Hoắc Thiên Kình thì hắn
không khỏi tự giễu mình. Những lời như thế là mánh khóe của người bán háng, nếu
không sao bán được hàng chứ? Có lẽ cách nói độc nhất vộ nhị cũng là thủ đoạn
chào hàng của bà ta thôi, sao có thể không mua được chiếc khác chứ?
Kiêu nghe