Old school Easter eggs.
Bí Mật Của Tổng Giám Đốc

Bí Mật Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323950

Bình chọn: 7.5.00/10/395 lượt.

ý đến cô nữa.

Cố Yên Nhiên cười một tiếng, tiếp tục giật nhẹ tay áo cố, "Này, nghe nói phụ nữ đều rất dễ yêu người đàn ông đầu tiên của mình à."

Dương Tử Uyển nghe vậy sửng sốt.

"Cho nên, cậu phải có lòng chuẩn bị để ý đi, đừng đến lúc phát hiện mình bỏ lỡ nhân tài quan trọng nhất lại hối hận không thôi."

Nghĩ bạn tốt hồ đồ như vậy, Cố Yên Nhiên không nhìn nổi, nhịn không được chỉ điểm cô một chút.

Chân mày Dương Tử Uyển nhăn lại, lâm vào trầm tư.

"Tiên sinh, có thư của phu nhân." Hứa tẩu đem một phong thơ đưa cho Phương Nam trong thư phòng.

Phương Nam khó có được ngày không đi làm, ở nhà làm việc.

" Đặt lên bàn là được rồi, cảm ơn thím." Hứa tẩu để thư xuống sau liền rời đi.

Phương Nam nhìn phong thư một cái, cũng không định xem thư, nhưng mà, khi anh nhìn thấy phía dưới phong thư. Nhìn thấy một chữ ký đặc biệt, ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo.

Là Thái Xa Luân gửi tới. Anh cầm phong thư nặng trịch lên, từ bên trong lấy ra xem là một xấp hình.

Anh cầm lên định mang vất đi, do dự liên tục, cuối cùng vẫn không vất đi.

Năm phút đồng hồ sau, anh bấm điện thoại nói, "Lâm Phong, đến nhà tớ một chuyến được không?"

※ ※ ※

Sau giờ lên lớp, vì buổi chiều Dương Tử Uyển và Cố Yên Nhiên không có tiết nên hai người cùng nhau ra về.

Khi cô đi tớ cổng, trong sân trường có một giọng nam khàn khàn từ phía sau truyền đến.

"Tử Uyển! Dương Tử Uyển!"

Nghe được tiếng kêu, Dương Tử Uyển quay đầu lại, thấy một nam sinh cao lớn đeo mắt kính chạy về phía cô.

" Học trưởng? Có chuyện gì không?"

Người đến là bí thư hiệp hôi chụp ảnh tự nhiên cùng sinh thái trong trường học - Lâm Yến Nam.

Dương Tử Uyển cũng là thành viên trong hiệp hội, lúc chưa là trợ lý cho Thái Xa Luân, phần lớn thời gian cô cũng tiêu hao ở trong hiệp hội.

"Là như vậy, cũng sắp nghỉ hè rồi, Tần lão sư tính toán đi Châu Phi chụp hình, cô muốn mang mấy trợ lý theo, nhưng mà đồng học trong hiệp hội đều có chuyện bận hết, không biết em có hứng thú muốn đi? Dĩ nhiên kinh phí sẽ do hiệp hội phụ trách." Lâm Yến Nam vừa lau mồ hôi vừa nói.

Anh tìm Dương Tử Uyển mấy ngày, bởi vì kỹ thuật chụp hình của cô đã tương đối chuyên nghiệp, hiệp hội đề nghị lão sư, Tần lão sư cũng rất vừa ý cô, cho nên vô cùng hi vọng cô có thể cùng đi.

"Châu Phi?" Dương Tử Uyển kinh ngạc mở to mắt, nhảy cẫng lên hỏi: "Có thật không? Có thật không?"

"Đương nhiên là thật, hành trình cũng sắp xếp tốt rồi, nếu như em muốn đi, hôm nay sẽ phải dự tính vé máy bay cùng chỗ ở. Anh cũng sẽ cùng đi."

"Em dĩ nhiên muốn đi! Đây là ước mơ lớn nhất của em mà.!"Tim Dương Tử Uyển suýt nữa muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

"Này, cậu không cần cùng Phương Nam thương lượng một chút sao?" Cố Yên Nhiên kéo kéo tay của cô, nhắc nhở cô đã là người phụ nữ có gia đình.

" Không sao đâu, anh ta là anh ta, tớ là tớ." Dương Tử Uyển không quan tâm nói.

Dù sao cô và Phương Nam chẳng qua là hợp đồng hôn nhân, cô cũng đã thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng, Phương Nam không có quyền lợi trói buộc cô nữa.

"Vậy cứ như đã nói! Đúng rồi, điện thoại di động của em phải luôn mở a, nếu như tạm thời có chuyện gì còn liên lạc được."

Lâm Yến Nam lại dặn dò đôi câu mới rời đi.

Dương Tử Uyển cùng Cố Yên Nhiên tiếp tục đi về phía cổng trường.

Rốt cục có thể đến Châu Phi đi, nơi đó là Thiên đường thế giới tự nhiên, có thể thấy rừng Mưa nhiệt đới, cũng có sa mạc nhiệt đới, còn có thể thấy nhiều loại động vật cùng thực vật hoang dại, vạn tuế, vạn vạn tuế! Dương Tử Uyển hưng phấn vô cùng.

"Nhìn, xe riêng tới đón ." Cố Yên Nhiên vội vàng ngăn cô lại, đưa tay chỉ cổng trường.

Một xe BMW màu đen đứng ở phía ngoài cổng trường, đứng bên cạnh xe càng làm người khác chú ý hơn là một người con trai khôi ngô tuấn tú.

Dương Tử Uyển không khỏi chu cái miệng nhỏ nhắn. Thật là âm hồn không tiêu tan! Cô thật vất vả mới cao hứng được một lát, thế mà người này lại xuất hiện.

"Cùng đi ăn cơm đi?" Phương Nam vẫy tay với cô mỉm cười.

Dương Tử Uyển định xoay người chuẩn bị rời đi, lại bị Cố Yên Nhiên lôi kéo, trực tiếp áp tải đi đến phía Phương Nam.

"Phương tiên sinh, nữ nhân vừa khó tính lại hay giận dỗi này giao lại cho ngài, coi trọng cô ấy."

"Cám ơn." Phương Nam đương nhiên mà đón lấy, cũng đem Dương Tử Uyển nhét vào trong xe, không để ý tới giãy giụa phản kháng của cô.

Sau anh xoay người, nho nhã lễ độ nói với Cố Yên Nhiên: "Em là Cố tiểu thư?"

"Anh biết em?" Cố Yên Nhiên có chút vui mừng, không khỏi ra vẻ bộ dáng tiểu nữ nhân xấu hổ.

"Em là Cố Yên Nhiên, bạn thân duy nhất của Dương Tử Uyển." Phương Nam mỉm cười nói: "Cùng đi ăn cơm? Anh mời khách."

"Em thật sự rất muốn đi cùng." Cô mở to mắt long lanh đảo quanh, cuối cùng vẫn là vậy tay, "Đáng tiếc làm kỳ đà cản mũi sẽ bị sét đánh , em lại rất sợ chết, cho nên không thể làm gì khác hơn là tự mình đi về."

Phương Nam gật đầu một cái, ngồi vào xe, thuận tiện thay Dương Tử Uyển vẫn còn đang tức giận nịt chặc giây an toàn, mới vẫy tay tạm biệt Cố Yên Nhiên.

Nhìn xe nghênh ngang rời đi, Cố Yên Nhiên đá đá mặt đất, lắc đầu một cái."Thiệt là, Tử Uyển tại sao phải tức giận? Nam nhân tốt như