XtGem Forum catalog
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211841

Bình chọn: 8.5.00/10/1184 lượt.

một lần này. Ít nhất, lúc ta quay về, nàng vẫn còn ở đây.”

Tôi lặng người đi, thảo nào hôm nay ngài lại vội vã trở về, thì ra là sợ tôi gặp mặt Đường Thiên Tiêu, sẽ lại giống như ngày trước, trốn khỏi Hoàng cung, lần này sẽ tiếp tục trốn ra khỏi phủ Nhiếp chính vương của ngài.

“Thiếp còn có thể đi đâu về đâu nữa chứ?” Tôi cười mếu máo ôm đùi rồi than dài: “Hầu gia, ngài hãy nói cho thiếp biết, thiếp còn có thể đi đâu về đâu?”

“Những nơi nàng có thể đi còn nhiều lắm. Đừng nói Đường Thiên Tiêu không chịu từ bỏ, ngay đến Trang Bích Lam…”

Ngài đột nhiên không nói nữa, cầm bình rượu tiếp tục uống.

Tôi liền thay ngài nói tiếp: “Thật ra, Trang Bích Lam cũng chưa từng từ bỏ, đúng không? Câu chuyện hoạn nạn gặp chân tình giữa huynh ấy và Nam Nhã Ý chẳng qua là để thoát khỏi sự kìm kẹp của hầu gia thôi, nên đành phải diễn một màn kịch trước mặt thiếp, có đúng không? Biết rõ rằng lúc đó thiếp có thể sẽ tới, vậy mà còn đóng kín cửa, chàng chàng thiếp thiếp tình tứ bên trong, vốn đĩ điều này đã chẳng hợp tình hợp lý chút nào rồi.”

Đường Thiên Trọng đặt bình rượu xuống, nhìn chằm chằm vào tôi rồi nói: “Nàng đang tìm lý do để giải thích cho sự thay lòng đổi dạ của Trang Bích Lam sao? Vốn dĩ trong lòng nàng ta đã là một người xấu, bây giờ tiếp tục xấu thêm cũng chẳng còn gì đáng sợ nữa cả.”

Nước mưa lọt vào trong mí mắt, khiến tôi cảm thấy mọi vật trước mắt mơ mơ hồ hồ. Cay đắng mỉm cười, tôi nói tiếp: “Hầu gia có còn nhớ, trước khi rời khỏi, Trang Bích Lam đã nói những gì không?”

Đường Thiên Trọng liền đáp: “Hắn nói, món chè hạt sen Nam Nhã Ý làm rất ngon, hạt sen cũng được bóc sạch sẽ.”

Tôi nuốt nước miếng rồi mỉm cười đáp: “Thế nhưng từ nhỏ Trang Bích Lam đã không ăn đồ ngọt, càng không ăn chè hạt sen. Đó là món chè mà thiếp từ nhỏ thích ăn nhất, ngay cả khi thiếp đích thân làm cho, huynh ấy cũng sẽ dồn hết hạt sen cho thiếp ăn.”

Tôi nheo mắt lại, trong sắc đêm tối đen như mực, tôi dường như lại nghe tiếng cười nói hân hoan của người thiếu niên năm xưa vang vọng bên tai.

“Sen xanh che mặt nước trong

Phù dung rạng rỡ sắc hồng đẹp tươi

Tình lang muốn hái về thôi

Cành sen thiếp cũng bồi hồi ấp ôm.”

Khoảng thời gian tươi đẹp đó chứa đầy những cơn gió hiền hòa, ánh mặt trời ấm áp.

Sắc mặt của Đường Thiên Trọng dần dần sa sầm lại. Ngài ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác, rồi nói: “Ồ, điều đó thì ta hoàn toàn không biết.”

Tôi lại nói thêm: “Thứ được bỏ ra hết chính là tâm sen, hạt sen được nấu không còn tâm nữa.”

Đường Thiên Trọng như thể tỉnh ngộ, mỉm cười mếu máo: “Thì ra… thì ra ngay lúc đó nàng đã biết đây là mưu kế của ta. Thế tại sao nàng lại không vạch mặt ta?”

Tôi gặng hỏi lại: “Tại sao thiếp lại phải vạch mặt ngài? Giờ thiếp đã là người của hầu gia rồi, biết rõ dụng tâm của hầu gia, hà tất gì phải khiến hầu gia cảm thấy không vui chứ? Thiếp không bao giờ có thể trở thành thê tử của Trang Bích Lam được nữa, làm gì có tư cách đứng ra ngăn cản hai người họ đến với nhau? Nếu như Trang Bích Lam có thể tiếp nhận Nhã Ý tỷ tỷ thì cũng coi như một đôi trai tài gái sắc, nhất định là một cặp trời sinh đẹp đôi nhất trên thế gian này.”

Đường Thiên Trọng lườm tôi rồi nói: “Cho nên, nàng cho rằng hai người họ có thể hạnh phúc? Còn nàng lại không thể nào? Nàng nhất định không tin tưởng ta, nàng cho rằng đi theo ta, cuộc đời nàng sẽ chỉ toàn đau khổ, đắng cay sao?”

Tôi than ngắn thở dài nói thêm: “Thiếp chỉ là một người phụ nữ bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Còn hầu gia… trái tim của hầu gia quá rộng lớn, quá sâu thẳm, thiếp chẳng thể nào thấu hiểu hết được.”

“Thế sao? Nhưng mà ta lại không cảm thấy vậy.” Ngài nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định. “Trong trái tim ta từ trước đến nay chỉ có mỗi mình nàng. Ngay từ buổi đêm hôm đó, khi nhìn thấy nàng một mình đứng khóc dưới ánh trăng, ta đã biết mình không bao giờ có thể từ bỏ nàng được.”

Dưới ánh nến chập chờn, ánh mắt ngài hiện lên sáng bừng như ngói lưu ly, in rõ hình ảnh khuôn mặt ướt đẫm nước mưa cùng đôi mắt thuần khiết của tôi.

Nếu như Đường Thiên Tiêu nói với tôi câu này, tôi chỉ mỉm cười cho qua, thế nhưng người nói ra lại là Đường Thiên Trọng, một Đường Thiên Trọng thà dùng binh đao và máu tươi chứ quyết không dùng lời nói để biểu thị ý muốn của mình.

“Thanh Vũ.”

Ngài đột nhiên thốt lên đầy chán nản, vung tay vứt bình rượu xuống dưới hồ sen, rồi dang rộng đôi tay ôm chặt tôi vào lòng.

“Được rồi… ta thừa nhận ta không phải là người tốt, từ trước đến nay ta đều là kẻ xấu. Ta đã dùng binh đao, vũ lực chia cắt nàng và người tình trong mộng, ta dùng thủ đoạn không quang minh chính đại để có được nàng, ta dùng mưu kế ngu xuẩn nhất để ly gián hai người… tất cả những gì không phải, ta đều nhận hết. Thế nhưng nàng cũng không nên dồn nén tất cả những chuyện đó ở trong lòng. Thà rằng những lúc không vui, nàng cứ chỉ trích, mắng nhiếc ta, ít nhất còn có thể thấy nàng coi ta là người thân hay bạn hữu có thể nói chuyện được với nhau. Xưa nay ta không bao giờ ngờ rằng mình lại ép bức, dồn nàng tới mức sinh bệnh cả. Ta… ta cảm thấy rất đau khổ. Những ngày hai