Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329615

Bình chọn: 9.00/10/961 lượt.

tay cầm chiếc vòng ngọc bọc vàng chạm phỉ thúy, nói như than thở: “Đúng thế, nói cho rõ hơn, tuy Hoàng thượng vẫn còn trẻ tuổi, nhưng nói cho cùng cũng đã gặp bản cung từ khi còn nhỏ nên trong lòng luôn có bản cung. Vài ngày sau lễ thành hôn, những lễ vật ban thưởng cho ta đúng là chất đầy nửa gian phòng của bản cung đấy”.

Đỗ Hiền phi ngồi cạnh một bên liền mỉm cười nói: “Đúng vậy, đúng vậy, nhìn quen khí chất cao quý, diễm lệ của hoa mẫu đơn, thỉnh thoảng thấy hoa khô cỏ dại bên vệ đường, khó tránh con người ta nảy sinh hứng thú nhất thời. Hoàng hậu nương nương con người độ lượng, khoan dung, đương nhiên sẽ không giữ chuyện này trong lòng”.

Có lẽ đã nghe quen những lời tán tụng, nịnh hót này, nên Thẩm Phượng Nghi cũng chẳng mấy để tâm đến lời nói của Đỗ Hiền phi, đưa ánh mắt lướt lên người tôi, rồi từ từ bình phẩm: “Ừm, quả thực là rất có khí chất. Sông núi ở vùng Giang Nam này cũng khác biệt so với phương Bắc chúng ta, ngay cả da dẻ con gái cũng trắng trẻo, mịn màng hơn con gái phương Bắc. Hoàng thượng vẫn còn trẻ tuổi, đang ham thích những thứ tươi mới lạ lẫm, âu cũng là lẽ thường tình mà thôi”.

Tôi nhẹ nhếch miệng lên để cho nụ cười của mình khiêm nhường và tự nhiên hơn đôi chút, rồi cung kính, lễ độ đáp lại: “Những lời Hoàng hậu nương nương và Hiền phi nương nương nói đều đúng. Mỗi một vùng đất lại sinh ra con người khác nhau, tính cách của người phương Bắc hào sảng, nghĩa hiệp, ngay cả phụ nữ cũng có khí khái anh hùng mà con gái Giang Nam khó lòng sánh kịp. Hoàng hậu nương nương là phượng hoàng xuất chúng diễm lệ, thần thiếp chỉ là hạng người hèn kém, đương nhiên là chẳng tài nào sánh nổi”.

Mấy câu nói này của tôi khiến cho Thẩm Phượng Nghi mỉm cười vui vẻ. Người gật gật đầu, xua xua tay ra lệnh cho tôi lui xuống, bên ngoài liền có tiểu nội thị chạy vào như bay, vội vã bước đến gần cung nữ thân cận bên cạnh Hoàng hậu, thì thầm vài câu.

Tiểu nội thị hoảng loạn, nhanh chóng chuyển lời cho người cung nữ, sau đó lại chuyển tiếp lời cho người cung nữ kia, sau đó lại chuyển tiếp lời cho Thẩm Hoàng hậu. Sắc mặt Thẩm Phượng Nghi nhanh chóng biến đổi, nhợt nhạt, tựa tay lên mặt bàn đứng dậy, khẽ tiếng quát tên tiểu nội thị: “Ngươi nói cái gì?”

Tiểu nội thị cúi đầu không dám nói gì.

Thẩm Phượng Nghi từ từ ngồi xuống, nhìn ra xung quanh, phớt lờ hết những ánh mắt do thám của các phi tần trong điện, nhanh chóng nhìn về phía tôi, đôi môi dày đánh son quá đỏ bỗng nhiên nhô ra hơn mọi khi: “Ninh chiêu nghi, buổi trưa hôm qua, Hoàng thượng đã ở cung Di Thanh dùng bữa đúng không?”

Tim tôi bỗng thắt lại, nhưng ngoài mặt vẫn không để lộ chút dấu hiệu dị thường nào cả, vẫn mỉm cười đáp lại: “Dạ đúng, ngày hôm qua Hoàng thượng cao hứng hẹn Khang hầu cùng tới, rồi bảo thần thiếp làm mấy món đơn giản, nhấp vài chén rượu thôi”.

“Thật không?” Thẩm Phượng Nghi mỉm cười rồi quay sang dặn dò: “Ninh chiêu nghi tài nghệ bếp núc tuyệt vời, bản cung cũng muốn nếm thử xem sao. Thôi mời Ninh chiêu nghi đến ngồi nghỉ tại phòng đàn hát trong cung Hy Khánh, đợi bản cung đến gặp Hoàng thượng rồi mới quyết định xem trưa nay muốn ăn món gì sau”.

Chúng phi tần đều tỏ ra khá ngạc nhiên, Đỗ Hiền phi liền mỉm cười: “Hoàng hậu nương nương cũng thích ăn mấy món ăn của Giang Nam sao?”

“Nếu như mấy muội muội đều thích thì trưa nay tới đây nếm thử xem sao. Mùi vị mà bản cung yêu thích, chắc hẳn mọi người cũng không chê đâu”.

Người nói xong liền phất ống tay áo, không kịp nói lời từ biệt các phi tần còn lại, vội vã bước ra bên ngoài. Nhìn theo hướng đi, rõ ràng là đang đi về phía điện Càn Nguyên.

Chuyện Đường Thiên Tiêu bị trúng độc hoặc đổ bệnh e rằng đã chẳng thể che giấu thêm được nữa. Ngay cả Hoàng hậu cũng đã biết, chắc hẳn Tuyên thái hậu, Nhiếp chính vương và cả Đường Thiên Trọng đều đã nắm rõ tình hình cả rồi.

Phong ba đã nổi lên, thật chẳng hiểu sao lại im lìm như thế?

Thế nhưng trong lòng tôi thì hiểu rõ vô cùng, nếu như điều tra ra Đường Thiên Tiêu bị trúng độc, người đầu tiên chịu liên lụy chính là bản thân tôi. Ý tứ ẩn chứa trong lời nói Thẩm Phượng Nghi không phải ai ai cũng có thể hiểu, thế nhưng chỉ ý của Hoàng hậu nương nương thì tuyệt đối không ai dám kháng lại.

Tiểu nội thị cung Hy Khánh đã đến trước mặt tôi mang theo nụ cười lạnh lùng đắc ý, đưa tay ra mời kính cẩn nói: “Ninh chiêu nghi, xin mời”.

Ra khỏi cửa điện, tôi ngước nhìn bầu trời xanh. Bầu trời trong vắt, không một gợn mây, trong đến mức khiến cho trăm hoa muôn hồng ngàn tía đang đua nở trong cung Hy Khánh cũng trở nên quá mức rực rỡ tưng bừng. Tất cả những sắc hoa tươi tắn mơn mởn này cuối cùng cũng cách xa tôi. Trước kia xa vời, sau này lại càng xa hơn nữa.

“Ninh chiêu nghi, mời”.

Lời nói của tiểu nội thị bề ngoài có vẻ như vô cùng lễ độ nhưng sự ngạo mạn trong ánh mắt dường như chẳng còn che giấu được bao nhiêu, sợ rằng chẳng thoát khỏi sự chú ý của mọi người xung quanh. Có lẽ những gì hắn định làm chẳng qua cũng chỉ là sự lễ độ ngoài mặt mà thôi. Chủ nhân của hắn là Hoàng hậu có địa vị chí cao vô thượng trong chốn Hoàng cung này, còn tôi chẳng qua c