u nữ cũng bật cười hớn hở nói: “Còn có gì nữa?”
Đôi mắt trong veo như nước hồ thu liền lướt qua khuôn mặt tôi, hướng về sen hồng lá biếc dưới ánh nắng lấp lánh, nụ cười trên khóe môi bình yên dịu dàng: “Còn nữa, năm nay hoa sen nở đẹp hơn năm trước nhiều. Đúng là xuất thủy phù dung, yêu kiều duyên dáng, khiến ta động lòng”.
Thiếu nữ lại bật cười vui vẻ: “Vậy thì huynh quay về trồng một hồ sen lớn đi, mùa thu còn có thể ăn được ngó sen vừa giòn vừa ngọt nữa đấy”.
Thiếu niên khẽ cười, đôi mắt đen láy, long lanh như mặt nước hồ. “Ta định đem hoa sen về phủ họ Trang của chúng ta, thứ ta muốn chính là bông sen đẹp nhất phủ họ Ninh”.
Lời nói dịu dàng, chân thành, dưới những phiến lá sen tròn trịa, từng giọt nước long lanh trong suốt rơi xuống hồ, dưới lá sen xanh, từng gợn sóng nhỏ xôn xao rung động. Cùng với những gợn sóng nhẹ đó là tiếng cưới nói vui vẻ trong thủy tạ, nhẹ nhàng lướt qua những phiến lá xanh biếc và những đóa sen hồng tươi thắm.
“Sen xanh che mặt nước trong
Phù dung rạng rỡ sắc hồng đẹp tươi
Tình lang muốn hái về thôi
Cánh sen thiếp cũng bồi hồi ấp ôm”.
Hương trà thơm ngào ngạt, hơi nước tỏa khắp nơi, đôi mắt tôi bất giác ươn ướt.
Nhẹ nhàng nhoẻn miệng mỉm cười, tôi từ từ ngồi xuống, tĩnh tâm thưởng thức trà do chính tay mình pha.
Một lần, hai lần, vị đắng chát và hương thơm thanh nhã ban đầu nhạt đi, dần dần trở nên vô vị, nhạt nhẽo, khiến cho con người ta chán chường. Nước trong chén trà cũng dần nguội đi. Khi tiếng mở khóa bên ngoài vọng vào, nước trà đã lạnh đến mức thấu tận trong tim.
“Ninh chiêu nghi, Hoàng hậu nương nương triệu kiến người”.
Lúc này là một thái giám cao tuổi, giọng nói cũng chói tai hơn.
Tôi nắm chặt chén trà lạnh băng trong tay, đứng dậy cúi đầu rồi đáp một tiếng, sau đó lặng lẽ đi theo viên thái giám ra ngoài, tiến thẳng về chính điện trong cung Hy Khánh.
Thẩm Phượng Nghi đang ngồi trên bảo tọa Hoàng hậu, đôi mày cau chặt, tức giận vò nhàu chiếc khăn trong tay, khuôn mặt diễm lệ mọi khi cau có đanh cứng lại, dự báo trước phong ba bão tố sắp sửa ập đến.
“Quỳ xuống!”
Tôi đang do dự chuẩn bị hành lễ thì bỗng dưng bị người ta đạp mạnh vào sau đầu gối, đau đến nỗi tôi bật kêu một tiếng, rồi khuỵu xuống sàn lát ngọc thạch sáng chói trong điện, chẳng thể nào đứng dậy nổi nữa.
Đôi tay run nhẹ chống xuống sàn, khó khăn lắm tôi mới quay đầu lại được, nhìn rõ người đạp vào chân tôi chính là lão thái giám trước đó vừa truyền tôi tới gặp Hoàng hậu. Khuôn mặt lão đang dương dương tự đắc, không hề có chút thương cảm, lạnh lùng trợn mắt nhìn tôi, rồi nở nụ cười, đứng ra trước mặt Hoàng hậu bẩm báo.
“Khởi bẩm nương nương, Ninh chiêu nghi đã được đưa tới”.
Thái giám phục dịch lâu trong cung, tính tình thất thường, gió chiều nào xoay chiều ấy, thủ đoạn ác độc, nhẫn tâm âu cũng là lẽ thường tình. Thế nhưng dựa vào chút bản lĩnh ỷ lớn hiếp đáp nhỏ, thăm dò sắc mặt người khác đó mà dám hạ thủ với một chiêu nghi chính nhị phẩm độc ác như vậy, nếu như không phải được chủ nhân đồng tình và ủng hộ thì e là có mười lá gan chúng cũng chẳng dám làm.
“Thần thiếp chiêu nghi Ninh thị, bái kiến Hoàng hậu”.
Tôi cố nhịn nỗi đau thấu tim, cố gắng quỳ thẳng người, khấu kiến Hoàng hậu theo đúng lễ nghi trong cung. Thần tốc đưa mắt nhìn lướt qua khuôn mặt của Hoàng hậu, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt đắc ý chưa kịp che giấu.
Những chuyện ghen tuông, tranh giành ân sủng của các phi tần trong chốn hậu cung tôi đã nhìn thấu từ khi ở trong cung Nam Sở. Tuy quanh năm suốt tháng ở trong cung Đức Thọ, không dính dáng vào mấy chuyện thị phi đó, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không biết được những mưu mô thủ đoạn, toan tính ẩn giấu sau nụ cười tươi tắn trên khuôn mặt những người đàn bà đó.
Đường Thiên Tiêu không hề muốn hại tôi, thậm chí quả thực rất sủng ái tôi. Cho dù là trước mặt mọi người hay khi tiếp xúc riêng, ngài luôn vô cùng tôn trọng tôi, vì thế, cũng khiến cho những phi tần khác trong cung có lý do để ghen ghét tôi, muốn đạp tôi xuống dưới gót giày.
Thế nhưng, nói cho cùng tôi vẫn cứ là một chiêu nghi đứng đầu chín tần, cho dù họ rắp tâm đổ tội hạ độc thích sát Đường Thiên Tiêu lên đầu tôi, thì trước khi chưa có đủ chứng cớ đã đối xử với tôi như vậy thật sự hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi.
Lần này, Thẩm Phượng Nghi không hề cho tôi bình thân.
Cách trang điểm ăn mặc của người khá tinh tế, có điều thân hình hơi đẫy đà, trên trán hơi lấm tấm mồ hôi có lẽ do bước đi khá vội vã trên đường về cung, nên thần sắc của người trông âm trầm hơn mọi khi.
Một lúc sau, người mới hỏi: “Ninh chiêu nghi, Hoàng thượng vô cùng yêu chiều, sủng ái ngươi, đã mấy lần phá lệ sắc phong, ban thưởng, rốt cuộc ngươi còn có gì bất mãn, không ngờ còn dám hạ độc vào trong rượu để mưu hại ngài?”
Hoàn toàn nằm trong dự liệu.
Người thậm chí còn chẳng buồn thẩm vấn, trực tiếp định luôn tội danh cho tôi.
Khóe miệng nhẹ nhếch lên, tôi khẽ xoa chiếc đầu gối vẫn nhói đau không dứt, mơ màng hỏi: “Hoàng hậu nương nương nói gì cơ ạ? Thần thiếp mưu hại Hoàng thượng sao? Thế nhưng hôm sau khi di giá về điện Càn Nguyê