XtGem Forum catalog
Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210350

Bình chọn: 8.00/10/1035 lượt.

tận.

Dường như tiếng sênh ca vừa dứt, khách lãng du rời đi, chỉ còn bộn bề những cánh hoa màu hồng tàn rụng, rơi xuống lẫn với đất bùn[1'>, kéo thành một khúc nhạc cuối xuân khác không có người thương tiếc.

[1'>. Nguyên tác dùng chữ “linh lạc thành nê” (Cánh hoa mai rơi xuống, lẫn với bùn), lấy theo ý tứ bài từ Vịnh mai theo điệu Bốc Toán Tử của Lục Du.

Thế nhưng nếu đây là mộng thì nhất định sẽ có lúc phải tỉnh dậy.

Xung quanh đưa tới cảm giác có nhiều người lướt qua, thế nhưng tất cả lại đều lặng lẽ, im lìm, chưa từng cất lên bất cứ lời nói tiếng cười nào, bên giường hình như lúc nào cũng có duy nhất một người ngồi đợi. Hơi thở nặng nề của người đó cùng tôi đi vào mộng ảo, cho dù là ban ngày hay đêm đen.

Cuối cùng, sau khi đã tỉnh dậy khỏi giấc mơ, tôi mới dần ý thức được rằng, thì ra tôi vẫn chưa chết.

Cho dù vô cùng gian nan, nhưng tôi vẫn còn sống sót.

Khi mở mắt ra tôi nhìn thấy khuôn mặt rạng rỡ, vui mừng của một người hầu nữ, sau đó thấy người này lùi lại phía sau vài bước, vội vã đi gọi người đàn ông đang nằm gục trên bàn: “Hầu gia, hầu gia mau lại xem, Ninh cô nương tỉnh rồi, Ninh cô nương đã tỉnh lại rồi”.

Người đàn ông đó nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi, ánh mắt mơ màng, mệt mỏi bỗng nhiên tỉnh hẳn lại. Khóe miệng nhoẻn nụ cười, hắn đứng dậy bước về phía tôi, cúi người xuống xem sắc mặt của tôi, hắn liền hỏi: “Thanh Vũ, nàng cảm thấy sao rồi?”

Người này chính là Đường Thiên Trọng.

Thì ra tất cả không phải là mộng, bao gồm cả việc hắn cứu mạng tôi.

Nhìn khắp cả chốn Hoàng cung này, quả thực cũng chỉ có mình hắn mới nguyện lòng và đủ khả năng để cứu tôi từ cung Hy Khánh của Thẩm hoàng hậu.

Mở miệng ra, tôi mới cảm thấy miệng mình khô đến mức khó chịu, đầu lưỡi vừa chuyển động đôi chút, lập tức ngửi thấy mùi vị ngọt ngào bay tới, còn cổ họng vẫn ho sặc sụa, hổn hển mãi chẳng nói được tiếng nào.

Người hầu nữ đứng cạnh liền bê bát canh tới, cười rồi nói: “Cô nương, uống chút canh để miệng đỡ khô đi”.

Nước canh vừa tới miệng, vị ngọt ngào, mang theo mùi hương thanh nhã êm mềm quen thuộc. Định thần lại, tôi mới nhận ra đây là chè hạt sen nấu đường.

Đường Thiên Trọng thấy tôi ngây người, bèn cau mày hỏi: “Nàng không thích dùng món này sao?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, hắn đã giơ cao tay ra lệnh: “Đổi một món mới lên, đi hỏi thái y, phải cho món nào mềm mềm, dễ ăn, dễ tiêu hóa”.

Món chè hạt sen nhanh chóng bị đưa xuống, lúc này tôi mới có thời gian suy ngẫm, dưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Gọn gàng sạch sẽ, bàn ghế giá tủ đều được làm bằng gỗ lim, góc cạnh sắc sảo, màn trướng rèm che đều được dùng màu đậm, trong sự rộng rãi trang nhã lại ẩn chứa khí thế uy nghiêm không thể xem thường.

Tôi cúi xuống nhìn thân thể mình, cả người mặc bộ trang phục mới, sạch sẽ, vết thương sau lưng được băng bó chắc chắn, cẩn thận, tuy rằng vẫn còn hơi đau nhưng không còn cảm giác nhói tim, khó lòng nhẫn nhịn như trước nữa.

Bàn tay to lớn đưa tới, dịu dàng, nhẹ nhàng cầm lấy món tóc đen nhánh dài xòa xuống trước áo, dịu dàng se lại, sau đó mới thận trọng vén ra phía sau gáy cho tôi.

“Nàng còn đau không? Đừng sợ, thái y đã nói rồi, máu đọng trong lục phủ ngũ tạng đã tan hết, chỉ cần an dưỡng cẩn thận thì sẽ nhanh chóng phục hồi thôi”.

Hắn cúi thấp đầu nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm mà huyền bí đó rất dịu dàng, thận trọng mà ôn hòa nhưng đôi lúc vẫn toát ra sự ngạo mạn, nghiêm nghị. bàn tay của hắn sau khi vén tóc ra sau gáy cho tôi vẫn không hề rút ra mà đặt mãi dưới đầu tôi, nhẹ nhàng đỡ lấy.

Lòng bàn tay ấm áp, lạ lẫm mà xa vời khiến cho tôi bất giác muốn trốn chạy.

“Đa tạ ơn cứu mạng của hầu gia! Đợi khi nào Hoàng thượng bình phục chắc chắn cũng rất đa tạ hành động ra tay cứu vớt thần thiếp của ngài”. Tôi đưa bàn tay chống lấy thân thể, ngồi dậy, vừa lui người ra phía sau, vừa cúi gập người đa tạ hắn.

“Nàng nói cái gì?” Đôi mắt của Đường Thiên Trọng đột nhiên quắc lên, bàn tay nhanh chóng rút ra theo như mong muốn của tôi.

Tôi đưa mắt nhìn sang cửa sổ, nơi tràn ngập ánh nắng sáng trong mà chói mắt, mỉm cười nói: “Nhất định là thần thiếp đã ngủ rất lâu rồi đúng không? Trong thời gian dài như vậy, long thể của Hoàng thượng đã hoàn toàn bình phục lại chưa?”

Đường Thiên trọng đứng bật dậy, lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm rồi cười mỉa mai: “Ninh Thanh Vũ, đến tận bây giờ mà nàng vẫn còn nhớ nhung đến Hoàng thượng tốt của mình hay sao? Tại sao nàng không nghĩ xem nếu như hắn thật sự có thể bảo vệ được nàng thì nàng sao lại lâm đến bước đường khốn khổ như bây giờ? Nếu như không phải bản hầu nhận được cấp báo, kịp thời đến cung Hy Khánh, thì ba hôm trước, xác của nàng đã bị vứt ra bãi đất hoang rồi”.

Thế nhưng thảm cảnh bị vứt ra bãi đất hoang đó, chẳng phải là do ngươi đã ban cho ta hay sao? Lẽ nào còn bắt ta phải cảm kích từ tận đáy lòng nữa ư?

“Ninh Thanh Vũ cũng cảm tạ ơn cứu mạng của hầu gia! Hiện nay thần thiếp đã là một chiêu nghi trong hậu cung, Hoàng thượng đương nhiên là người chồng, là bầu trời của thần thiếp. Đáng tiếc thần thiếp chỉ là một cô gái yếu mềm, trong người chẳng có vật gì đáng