u, anh không nhất thiết phải hao tâm tốn sức ép nó đối mặt với hiện thực.” Tần Dương rất bình tĩnh, “Trong lòng anh, em và Tần Liễu chỉ khác nhau về tính cách và đầu óc. Tần Tang, em cũng là em gái của anh.”
Tần Tang khép chặt chiếc áo khoác nam trên người, cười với Tần Dương, “Vậy thì cảm ơn anh, anh trai. Anh có thể để em về phòng nghỉ ngơi không? Em hơi mệt, anh trai ạ.”
Tần Dương nhíu mày, “Tần Tang, đừng trẻ con như vậy.”
“Anh rảnh lắm sao?” Tần Tang bực mình nhíu mày, “Đừng lập mưu với hội Trình Hạo nữa được không? Trần Ngộ Bạch có thể trẻ con hơn em đấy, các anh nên cẩn thận.”
“Anh ta làm Hạo Nhiên và Tiêu Dật bị thương như vậy, bọn anh không thể bỏ qua được. Tần Tang, em phải chấm dứt với Lý Vi Nhiên, nếu không thì anh cũng chỉ làm tới mức đó mới thôi.”
“A, lúc này không sợ kinh động tới ba nữa hả?” Tần Tang cười lạnh, “Thật ra thứ anh quan tâm không phải là có kinh động tới ba không, mà là người kinh động tới ba là ai. Anh biết chuyện của Tần Liễu và Dung Nham chắc chắn là không thể giấu được, cho nên anh đẩy em ra trước. Tần Dương, em không nói không có nghĩa là em không biết, anh hà tất phải vờ vĩnh để ép em và anh trở mặt?”
Lần đầu tiên Tần Dương thấy được Tần Tang xù lông lên như vậy, không khỏi ngẩn người, sau đó chợt bật cười. Anh rất điển trai, lúc cười rộ lên cực kỳ ấn tượng, “Em có biết dáng vẻ hiện giờ của em rất đáng yêu không?”
Tần Tang cười lạnh.
Vậy mà Tần Dương lại vươn tay ra xoa đầu cô, cô tránh đi theo bản năng. Tần Dương rụt tay về, chống lên tường, cực kỳ nhàn nhã, “Tần Tang, trong nhà này, không ai hiểu em hơn anh. Em có biết vì sao em không vui vẻ không? Bởi vì em chỉ quan tâm tới mình, nói khó nghe hơn là em quá coi trọng bản thân. Từ nhỏ đã vậy, vừa muốn ba mẹ tán thành, vừa muốn bản thân sống thỏa mái mãn nguyện, quá tham lam rồi. Em dựa vào cái gì mà cho rằng có thể cả đời không tổn thương?”
Lời này giống như cây kim đâm vào cái vỏ bảo vệ đã có khe hở của Tần Tang. Cô đè nén chua xót trong lòng, gương mặt không cảm xúc trở về phòng.
“Thật ra anh thương Tần Liễu hơn chút, bởi vì nó đáng để yêu thương hơn em. Nếu con gái đều bảo vệ bản thân cẩn thận như vậy thì cần đàn ông làm gì? Tần Tang, nhưng em là em gái của anh, dù cho tâm tư của em có sâu xa tới đâu cũng được, anh vẫn yêu thương em.”
Giọng nói của Tần Dương theo sát cô như đôi chân, Tần Tang hoảng hốt tột độ, gần như là ngã vào phòng ngủ.
. . . . . .
Mới qua mùng tám, An Tiểu Ly đã muốn về công ty đi làm. Mấy hôm nay Tần Tang không về nhà trọ, gọi điện thoại thì cô ấy không nhận, gửi tin nhắn thì cũng chỉ nhận được mấy chữ trả lời cực kỳ ngắn gọn.
Thấy mùa xuân sắp về, An Tiểu Ly ru rú trong nhà không làm gì cả, điều chỉnh lại tâm trạng của mình. Về Tiểu Bạch, về bản thân, về quá khứ, và về tương lai.
Dù Trần Ngộ Bạch có nói mấy lời chấn động thế nào đi nữa, An Tiểu Ly vẫn cảm thấy anh là người thay đổi thất thường lạnh lùng vô tình điển hình. Sau quá trình suy xét sâu xa của mình, cô càng chắc chắn quyết định lúc trước của mình — — Tiểu Bạch quả thật không thể làm chồng.
An Tiểu Ly xem xét kỹ lưỡng lại những hành vi mình làm trong khoảng thời gian này. Từ khi gặp Trần Ngộ Bạch, từ khi tốt nghiệp rồi tìm việc, cô vẫn chưa phát triển được tầm nhìn thiển cận của mình. Thế nên tốt nghiệp đã lâu vậy rồi mà cô còn chưa có nơi yên thân. Chia tay với Tiểu Bạch rồi thì đành phải sống ở chỗ Tần Tang. Dựa dẫm như vậy cũng chẳng có gì, tuy Tang Tang sẽ không bỏ rơi cô, nhưng cô vẫn quyết định phải ra ngoài tự thuê một căn phòng.
Chẳng qua bây giờ cô chỉ có xuất thân nhỏ nhoi. Tuy Trần Ngộ Bạch luôn bắt cô phải trả tiền gì đó, nhưng trên thực tế tiền lương tháng đều được trả vào thẻ không thiếu một xu. Cứ vài ngày anh lại bỏ ít tiền vào túi cô để tiêu xài. Thật ra thì mỗi lần đi dạo phố anh đều trả tiền. Từ ngày đó, ngay cả quần áo và đồ trang điểm của cô cũng đều là tiền của anh.
Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa, An Tiểu Ly lắc "> đầu. Sao mới chia tay có mấy ngày mà mình đã không tiền đồ nhớ lại những điều tốt của anh ta chứ?
Cô thơ thẩn nhìn bữa sáng thì điện thoại chợt vang lên.
“A lô?”
“Tiểu Ly. . . . . .” Giọng nói của Sở Hạo Nhiên rất trầm và khàn, lộ vẻ hơi tủi thân. Từ khi anh nhập viện, đừng nói thăm hỏi, ngay cả điện thoại An Tiểu Ly cũng không gọi.
“A, Sở Hạo Nhiên à. Anh khỏe hơn chưa?” An Tiểu Ly hỏi thăm khách sáo. Cô nhìn đồng hồ đã tám giờ kém một phút, cô chuẩn bị ra ngoài rồi.
“Em có giận anh không?”
“Anh nghĩ thế nào?” Bây giờ An Tiểu Ly cực kỳ mất thiện cảm với đám người Tần Dương, Trình Hạo, Sở Hạo Nhiên. “Anh và người khác cùng lập mưu hãm hại bạn thân nhất của tôi. Còn cố ý đưa tôi đi để chọc tức Trần Ngộ Bạch. Anh coi tôi là đồ ngốc, anh nói, tôi có tức giận không?”
“Tiểu Ly, anh không coi em là đồ ngốc. . . . . . Chuyện của Tần Tang anh không thể giải thích rõ được. Chuyện này rất phức tạp, liên quan đến lợi ích mấy nhà bọn anh. Thậm chí còn liên quan đến phân chia thế lực của thành phố C —— “
“Anh câm miệng cho tôi!” Anh Tiểu Ly nghe đến đó liền không nhịn nổi nữa. Cô coi thườ
