Old school Easter eggs.
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329830

Bình chọn: 9.5.00/10/983 lượt.

hú cũng không cần ầm ĩ gì nhiều. Dù sao cuối cùng mấy lão già nhà họ cũng đứng ra cười xòa với anh. Các chú cứ coi như tiết mục giải trí đầu năm, chơi đùa xả giận thôi.” Lương Phi Phàm dặn dò Dung Nham, ý của anh là để ý mấy đứa em, đừng làm anh mất mặt nữa.

“Tiểu Ngũ, năm sau cha cậu nhậm chức rồi, hay là làm lớn chút để giải quyết gọn mấy người đứng sau hội kia luôn? Coi như là quà tặng của tụi anh cho cha cậu.” Dung Nham chỉ sợ thiên hạ không loạn, đá Lý Vi Nhiên. Lý Vi Nhiên lại xua tay, “Chuyện của em và Tần Tang không liên quan tới vụ này, các anh chơi trò của mình đi.”

“Thế là thế nào? Định phân rõ giới hạn với tụi anh hả?” Dung Nham kinh ngạc, “Lý Vi Nhiên, có phải cậu lụy tình quá rồi không? Ầm ĩ như vậy mà cậu vẫn định quấy rầy nhà họ Tần nữa sao?”

“Vẫn phải tới,” Lý Vi Nhiên thở dài một tiếng, ngồi dậy, “Em cũng làm cho cô ấy sợ hãi, đâu có thật sự cam lòng bỏ đi đâu.”

Dung Nham nổi da gà vì câu nói của anh. Nhưng nhìn vẻ mặt anh hùng nuối tiếc của hai anh chàng kia, nhất thời không biết nói gì, vứt chìa khóa xe lại, nghênh ngang rời đi.

Trần Ngộ Bạch hơi mệt, lặng lẽ lên lầu nghỉ ngơi. Lý Vi Nhiên chẳng muốn nhúc nhích, chấp nhận ngủ tại phòng khách một đêm. Lương Phi Phàm lên lầu, không tránh khỏi bị Cố Yên hỏi thăm. Anh sợ nhất là Cố Yên pha trộn những chuyện này loạn xì ngầu lên, liền đẩy cô lên giường “giải quyết bằng vũ lực.”

. . . . . .

Tần Dương giữ An Tiểu Ly ở lại Tần trạch một đêm với Tần Tang, nhưng Tiểu Ly không đồng ý.

“Để cho Tang Tang yên tĩnh chút.” Cô nói với Tần Dương, “Bây giờ chắc chắn cô ấy không hề có cảm giác an toàn, không tin ai cả.”

Tần Dương nghe ra ý nói móc của cô cũng hơi xấu hổ. Nhưng vẫn khăng khăng lái xe đưa cô về.

“Bệnh viện vừa gọi điện tới nói rằng không có chuyện gì cả, chỉ là phần cánh tay bị gãy của Hạo Nhiên lại bị rạn xương, lại phải bó bột lần nữa.” Trên đường đi, Tần Dương quan tâm nói chuyện với cô.

An Tiểu Ly rất bình tĩnh, rất nghiêm túc nói với anh trai của bạn thân: “Anh không cần nói với em những chuyện này. Em không có quan hệ gì với Sở Hạo Nhiên cả. Em không có tình cảm gì với anh ta, đặc biệt là sau khi mấy người bắt tay ức hiếp Tang Tang.”

Sắc mặt Tần Dương thay đổi, nhưng vẫn duy rì phong độ cơ bản, khẽ cười, “Tiểu Ly, em quá đơn giản. Có một số việc em chỉ thấy được mặt ngoài, em cho rằng nếu không phải xuất phát từ bất đắc dĩ, anh bằng lòng để Tần Tang đau lòng sao?”

“Em không biết,” An Tiểu Ly cãi lại rất nhanh, “Em chỉ cho rằng các người rất. . . . . . Tần Tống.” (cầm thú)

“Hử?” Hai chữ sau cùng cô phát âm rất rõ, Tần Dương không hiểu, “Tần Tống của Lương thị sao?”

Tiểu Ly ngầm đắc ý, chỉ “ừ hử” hai tiếng để lừa Tần Dương. Đến nhà trọ của Tần Tang, cô ngoan ngoãn chào tạm biệt Tần Dương.

“Em thuê nhà chung với Tần Tang à?” Tần Dương cười hỏi cô, nơi này anh đã tới vài lần.

“Không phải, đây là nhà của Tang Tang, em ở tạm thôi.” An Tiểu Ly bắt lấy cơ hội cuối cùng để đâm chọc Tần Dương, mở cửa nhảy xuống xe chạy biến đi.

Ở trong xe, Tần Dương bật cười lắc đầu. Con bé này, hèn gì người như Trần Ngộ Bạch cũng phải tranh giành tình nhân, thật là. . . . . . đặc biệt.

. . . . . .

Lúc Tần Liễu và Tần Hòe tới sau vườn, Tần Tang đang cuộn tròn người nằm trên cỏ, trên người là áo khoác của Lý Vi Nhiên.

Họ cũng không khuyên nhủ gì, cả đêm Tần Liễu ầm ĩ với anh cả quá nhiều nên không muốn nói nữa. Tần Hòe lại không khéo miệng, lập tức bàn bạc khiến Tần Tang vào nhà luôn.

“Vừa nãy xảy ra việc gì vậy? Thật ồn ào.” Tần Tang chợt mở miệng, làm cho Tần Hòe đang xoay ngoài ôm cô sợ hãi ngồi phịch xuống đất.

Tần Liễu đỡ Tần Tang dậy, ba người đều ngồi trên cỏ, “Trần Ngộ Bạch của Lương thị đánh Sở Hạo Nhiên. Hội Tiêu Dật không phục liền đánh nhau. Trong phòng loạn hết cả lên, ba vừa mới gọi anh cả lên đấy.”

“Bây giờ đã đi hết rồi?” Tần Tang hỏi, Tần Liễu cảm thấy cô ấy lại trở thành Tần Tang lạnh nhạt ngăn cách với mọi người bằng tấm kính thủy tinh rồi.

“Ừm, Trần Ngộ Bạch giỏi lắm. Hội Tiêu Dật bị đánh gục mấy người, hơn mười người đánh một đó!” Tần Hòe rất ngưỡng mộ Trần Ngộ Bạch đánh nhau như mãnh hổ.

Tần Tang yên lặng, chao đảo đứng lên, “Đi thôi, ba dạy bảo Tần Dương xong chắc sẽ tìm chúng ta.”

Họ đi lên lầu, quả nhiên Tần Dương đang tìm họ. “Tiểu Liễu, ba đang tìm em, vào thư phòng đi.” Tần Liễu không phụng phịu “ờ” một tiếng rồi đi vào. Tần Hòe thừa dịp ba không tìm cậu thì trốn về phòng.

“Tần Tang!” Tần Dương gọi lại em gái đang định xoay người rời đi.

Tần Tang xoay người lại, cười hờ hững, “Hả?”

“Xin lỗi.” Tần Dương rất chân thành, “Anh biết em rất khó chấp nhận, nhưng để không kinh động đến ba anh cũng chỉ có thể làm vậy.”

“Thế này không phải cũng kinh động sao?” Tần Tang nói hờ hững.

“Nếu ba biết chuyện giữa em và Lý Vi Nhiên thì sẽ không dạy bảo hai câu đơn giản như vậy đâu. Hạng mục hợp tác của chúng ta với nhà họ Trình không phải trò đùa, nếu mà để lộ chuyện thì — — “

“— — Anh nên quản em gái của anh đi,” Tầng Tang lạnh lùng cắt lời, “Lương thị không phải chỉ có một người đàn ông là Lý Vi Nhiên.”

“Nếu là Tần Liễ