ng nhất là cái loại đàn ông làm chuyện xấu rồi còn tỏ vẻ khốn khổ. Nói cái gì mà liên quan đến lợi ích không thể làm gì khác. Muốn làm thì làm thôi, thắng làm vua thua làm giặc, cần gì phải giải thích. Giống Trần Ngộ Bạch làm chuyện xấu chẳng bao giờ giải thích cả “Sở Hạo Nhiên, tôi nói cho anh biết. Nếu không có chuyện này tôi cũng không thích anh. Anh nói cho tôi thời gian để thấy rõ Trần Ngộ Bạch là hạng người gì, tôi đã thấy rõ rồi. Trần Ngộ Bạch đẹp trai hơn anh, có trách nhiệm hơn anh, nam tính hơn anh. Anh đáng bị anh ấy đánh bầm dập! Anh và đám người Tần Dương, Trình Hạo là cặn bã ức hiếp phụ nữ! Vô sỉ không biết xấu hổ! Cả đời này tôi không muốn gặp lại anh nữa!”
Cúp máy, An Tiểu Ly tức đến mức uống ừng ực hết hai cốc nước lạnh to đùng, đi đi lại lại trong nhà vài lượt, rồi đi WC xong mới bình tĩnh lại được.
Thu dọn đồ đạc sạch sẽ xong cô xách túi tới công ty. Hôm nay là ngày nhậm chức đầu tiên của tổng giám đốc Lý Vi Nhiên. An Tiểu Ly đang do dự có nên thôi việc hay không? Cô đã chia tay với Trần Ngộ Bạch, nên không thể làm trợ lý cá nhân gì đó ở tổng công ty nữa. Nếu ở lại Vũ Hưng, chẳng lẽ lại làm thư ký của Lý Vi Nhiên?
Lý Vi Nhiên khoác áo lông bên ngoài chiếc áo sơ mi trắng. Đồ Tây phẳng phiu phong lưu phóng khoáng. Không có vẻ đã chịu nhiều tổn thương. Sau khi An Tiểu Ly lắp bắp nói rõ ý của mình, anh cười ôn hòa, “Không phải chuyên ngành của cô là máy tính sao? Vậy sao không tới phòng nghiên cứu phát triển hoặc phòng hiệu chỉnh? Bắt đầu cuộc sống lại lần nữa không có nghĩa là không cần công việc. Ở lại Vũ Hưng không tốt sao?
An Tiểu Ly nghe thấy giọng nói chân thành của anh liền dao động. Dù sao bây giờ cũng khó tìm việc. Đãi ngộ của Vũ Hưng lại rất tốt. Nếu không phải vì lòng tự trọng thì cô thật sự không muốn đi.
“Như vậy cũng được sao?” Cô do dự, “Ý tôi là, tôi không muốn nhờ cậy vào người khác nữa.”
Lý Vi Nhiên mỉm cười, “Yên tâm, nêu cô làm việc không tốt, tôi vẫn cân nhắc chuyện đuổi việc cô.”
Nói xong anh và Tiểu Ly đều mỉm cười. Không khí đã mất sự ngượng nghịu căng thẳng lúc đầu. Tiểu Ly không kiềm chế được muốn dò hỏi hộ bạn thân, “Gần đây anh có liên lạc với Tang Tang không?”
Lý Vi Nhiên lắc đầu. Nói thực ra anh vẫn chưa nguôi giận.
“Thật ra —— “
“Hello hai người! Chúc mừng năm mới!” Tần Tống tiến vào đúng lúc ngắt lời Tiểu Ly, “Anh năm, chị Minh Châu nói có việc tìm anh, anh qua đó ngay đi.”
Lý Vi Nhiên gật đầu. Hai người bắt đầu bàn việc. Tiểu Ly thức thời lùi ra ngoài.
Một lúc lâu sau Tần Tống đi ra, bị cô túm chặt lại.
“Anh bảo đưa tôi đi lấy hành lý mà!” Hành lý của cô vẫn còn ở nhà Trần Ngộ Bạch. Nhưng bởi vì những lời tàn nhẫn của Trần Ngộ Bạch cô cũng không muốn gặp anh lắm. Cho nên cô cầu xin Tần Tống nhằm lúc Trần Ngộ Bạch không có nhà đưa cô đi lấy hành lý.
Tần Tống thật sự rất sợ hãi. Gần đây anh ba đã vượt qua anh cả và chị Yên leo lên đứng đầu bảng xếp hạng khủng bố. Người nào chọc phải thì toi luôn. Anh còn chuyện rất quan trọng chưa hoàn thành, không thể vì vài va ly hành lý của Tiểu Ly mà mất sớm ở tuổi trai tráng.
“Hai người có đạo đức không hả? Vợ chồng trẻ giận dỗi lại còn ép tôi làm trung gian gì chứ. Quả không phải là người mà!” Tần Tống lải nhải than phiền, “Không phải chỉ là mấy bộ quần áo thôi à. Mua lại là được. Tất cả tính cho Lục thiếu gia đây không được sao?” Tiêu khoản tiền này anh hạnh phúc biết bao!
“Không được!” An Tiểu Ly sốt ruột, nắm chặt cánh tay Cầm Thú rồi cấu véo, “Rất nhiều đồ tôi thích đều ở nhà anh ta, tôi nhất định phải đến lấy!”
Trong lúc Tần Tống đang lựa chọn giữa việc bị anh ba đánh chết và bị An Tiểu Ly bóp chết thì nhìn thấy một người ở đằng xa “Được được được. . . . . . Cô buông tay ra trước đã! Thịt của tôi sắp rớt ra rồi. An Tiểu Ly tôi nói cho cô biết, sau khi tôi quen cô mọi người đều bảo tôi béo. Thật ra tôi đâu có béo, là do bị cô cấu véo mà khắp người sưng tấy, tôi. . . . . .”
. . . . . .
Buổi sáng lúc tỉnh lại, tấm chăn dày nặng trên người khiến Tần Tang không thở nổi. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, cô chợt cảm thấy không chịu đựng được nửa, ngồi bật dậy, xốc chăn xuống giường.
Rèm cửa bị cô kéo "> ra như thể xé rách. Bầu trời ở giữa khoảng âm u và sáng sủa. Ánh mặt trời ngày đông khô hanh chiếu vào mặt khiến cô có cảm giác dần dần sống lại. Cô mở miệng nói câu đầu tiên trong mấy ngày nay: “Chào buổi sáng, Tang Tang.”
Thấy Tần Tang bước xuống, người trong nhà đều giật mình hoảng hốt. Vương Di vội vàng tới đỡ cô, quay đầu sai người hầu nhanh chóng bưng thuốc bổ và chè lên cho cô uống.
Lúc này Tần Liễu và Tần Hòe đang chơi game cũng chạy tới. Từ đêm mùng ba, Tần Tang cáo ốm nhốt mình trong phòng. Cả ngày chỉ ngủ mê mệt. Ba đã mời vài bác sĩ tới nhà khám, họ đều nói không có bệnh tật gì. Ông sốt ruột tới giận dữ. Thêm vào Tần Dương trong khoảng thời gian này làm mất vài hợp đồng tốt, năm nay không khí cả nhà đền trầm xuống.
“Con muốn ra ngoài.” Tần Tang ngoan ngoãn uống thuốc, nói với Vương Di.
Vương Di hết lòng đồng ý, kêu tài xế đi chuẩn bị xe, ngẫm nghĩ lại lo lắng, “Con vừa mới khỏe lại, không nên ra