XtGem Forum catalog
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329782

Bình chọn: 7.00/10/978 lượt.

đó Tần Tống khởi động xe, đến dưới căn nhà An Tiểu Ly thuê trọ. Hai người cùng chuyển đồ lên. Sau khi dọn dẹp xong, Tần Tống nói có việc cần đi trước, An Tiểu Ly buông đồ trong tay tiễn anh tới cửa. Tần Tống chợt mở miệng nói với cô bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc: “Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ba sa sút tinh thần vì ai đó như vậy. Bây giờ anh ấy còn không đi làm. Mấy năm nay anh ấy chưa nghỉ việc bao giờ. Năm nay, năm ngoái và năm sau xin nghỉ nhiều như vậy đều là vì cô. Thậm chí anh cả cũng nói anh ấy đã thay đổi. Anh ấy thật sự thích cô, từ khi tôi quen anh ấy tới nay, ngoại trừ vài lần nguy hiểm cận kề tới tính mạng, tôi chưa từng thấy anh ấy ra tay đánh người. Cô nghĩ xem một người thâm độc như ấy thì sẽ mất tự chủ lúc nào chứ. Kẻ như Sở Hạo Nhiên, nếu thật sự muốn đối phải thì cũng chẳng cần anh ấy phải động ngón tay, hà tất phải mất mặt đánh nhau ở nhà họ Tần như vậy, lại còn để bị thương không nhẹ. Cô. . . . . . hãy tự suy nghĩ kỹ càng đi. Sống một mình nên cẩn thận chút, có chuyện gì cứ gọi điện cho tôi, tôi sẽ tới ngay.”

Tiểu Ly ngây ra một lúc, hốc mắt lại ẩm ướt, hai tay lại cấu véo khiến Tần Tống nhe răng trợn mắt.

“Cầm Thú, về sau chị sẽ đối xử tốt với nhóc.”

Tần Tống xoa cánh tay sưng phù, nói thờ ơ: “Được, bây giờ Tang Tang chia tay với anh năm rồi, cô giúp tôi theo đuổi cô ấy đi.”

An Tiểu Ly nước mắt nước mũi tèm nhem gật đầu.

. . . . . .

Lý Vi Nhiên lạnh mặt tính tiền, nhưng ông chủ vội vàng chạy tới nhà hàng lại khăng khăng không dám lấy tiền của anh. Lại còn nhận lỗi, hỏi han cẩn thận xem không chu đáo ở đâu mà khiến Ngũ thiếu gia giận dữ như vậy.

Tần Tang bệnh nặng mới khỏi, dường như góc độ nhìn nhận đã thay đổi rất nhiều. Cô thấy chuyện này rất thú vị, không khỏi khẽ mỉm cười. Lý Vi Nhiên càng tức giận hơn, đứng trước cửa nhà hàng gọi taxi rồi nhét Tần Tang vào, đóng sầm cửa xe. Nhưng không thể không nói mấy câu với cô, nhíu mày dặn dò hổn hển: “Mấy ngày nay đừng đi lung tung,” Thấy Tần Tang ngoan ngoãn gật đầu, giọng điệu của anh ôn hòa hơn chút, “Có chuyện gì cũng có anh, em đừng nghĩ vớ vẩn nữa.”

Anh xoay người đi, tái xế hỏi mấy tiếng đi đâu Tần Tang mới bừng tỉnh. Lòng cô hoảng loạn, huống chi còn phải đợi Tần Liễu cùng về. Vì vậy cô xuống xe, đi bộ chậm rãi.

Lý Vi Nhiên. . . . . . Ngày đó anh nói chia tay là tức giận nhất thời ư? Như vậy là anh không phải thật sự không cần cô sao?

Bữa tiệc hôm mùng ba, dù cho người nào bày ra, Trình Hạo cũng phải hiểu rõ tình hình. Như vậy là Trình hạo nói cho Tần Dương biết chuyện giữa cô và Lý Vi Nhiên? Trình Hạo đã lừa gạt cô từ đầu. Anh ta không muốn hủy bỏ hôn ước à?

Phải nói với ba ư? Ba sẽ phản ứng thế nào đây?

Tần Tang cảm thấy mình thật sự đã làm mọi chuyện rối tung lên, chuyện cần thẳng thắn thì không thẳng thắn, chuyện không nên nói thì lại nói hết cho người ta.

Vẫn nên nói chuyện với Trình Hạo trước, Tần Tang quyết định. Vừa đi vừa ngẫm nghĩ chuyện này, cô không hề để ý có một chiếc xe màu đen chạy chậm rãi đằng sau cô mười phút rồi.

Ngồi trong xe, Chu Yến Hồi cười rất vui vẻ, xem ra cô bé này không mẫn cảm như anh tưởng tượng. Anh đi theo trắng trợn lâu như vậy mà vẫn chưa bị phát hiện ra.

“Tang Tang.”

Tần Tang giật mình theo bản năng nhìn lại, bao nhiêu da ga nổi lên hết, “Xin chào.” Cô vẫn cười gượng.

Chu Yến Hồi mỉm cười đi tới, cúi người cách mặt cô rất gần, “Đã lâu không gặp, Tang Tang.” Giọng nói của anh ta trầm ấm lôi cuốn, khuôn mặt như được chạm khắc. Bỏ qua cách nói chuyện không có nhân tính, Tần Tang cũng thấy Chu Yến Hồi là người đàn ông điển trai.

“Đã lâu không gặp,” Cô rất không thoải mái với khoảng cách gần như vậy, giọng điệu cũng hơi gượng gạo, “Xin hãy gọi tôi là Tần Tang.”

“Được, Tần Tang.” Chu Yến Hồi lùi về sau một bước, mỉm cười đề nghị. Trong lòng cũng đã nghĩ phải dùng cách nào để dạy dỗ cô bé không vâng lời này rồi. Nghĩ tới dáng vẻ cô lắc eo nhỏ phóng túng cầu xin anh, anh cần phải hít sâu một hơi mới kiềm chế được dòng máu dồn xuống người dưới. “Thật trùng hợp, cùng đi uống một ly nhé?”

“Xin lỗi, tôi không rảnh. Lần sau đi.” Tần Tang rất lịch sự, rất xa cách.

Chu Yến Hồi khó hiểu nhíu mày, “Không phải tôi đã nói với cha em rồi sao, tôi sẽ trông nom Lâm Lâm thật chu đáo, ông ấy không nói lại với em à? Em vội vàng gì vậy?”

Ánh mắt Tần Tang lập tức trở nên sắc bén, thảo nào ba biết chuyện của Tiểu Hòe, thì ra là anh ta lén lút làm mấy chuyện xấu, “Chu Yến Hồi, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“Tôi muốn . . . . . .” Chu Yến Hồi cười luôn mang vẻ vừa điển trai vừa xấu xa, “Em.” Anh ta kề sát bên tai côi, ngay cả hơi thở cũng rất xấu xa.

Lúc này Tần Tang thấy như thể nuốt phải ruồi bọ, cô liếc nhìn Chu Yến Hồi bằng đôi mắt lạnh lùng, để lại hai chữ, “Đần độn.”

Chu Yến Hồi sửng sốt. Tần Tang không quan tâm tới anh ta nữa, bắt xe taxi nghênh ngang rời đi.

Vừa mới nói địa chỉ cho lái xe, điện thoại của Tần Tang đã vang lên. Một dãy số xa lạ nhưng lại là giọng nói lại vừa vang vọng bên tai.

“Hãy suy xét đề nghị của tôi kỹ càng.” Giọng điệu của Chu Yến Hồi không nhanh không chậm, dường như rất