pacman, rainbows, and roller s
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329631

Bình chọn: 7.00/10/963 lượt.

chắc chắn, “Dù sao tôi cũng rất thành tâm.”

“Cút.” Tần Tang rất bình tĩnh rất nghiêm túc.

. . . . . .

Không còn Trần Ngộ Bạch, An Tiểu Ly cũng giống những cô gái vừa đi làm khác, rất yên bình phong phú.

Ngoại trừ đôi khi nửa đêm đạp chăn tỉnh giấc vì lạnh, thường bất giác đưa tay đưa chân sang bên cạnh. Chụp hụt mới nhớ ra không còn người vừa mới bị cô đụng nhẹ như vậy đã tỉnh lại đắp kín chăn cho cô, rôi ôm cô vào trong lồng ngực ấm áp.

Ngoại trừ những buổi sáng rõ ràng đồng hồ báo thức không kêu, nhưng cô lại mơ màng suy nghĩ sáng nay phải nấu món gì cho người khó tính nào đó no bụng?

Ngoại trừ thỉnh thoảng đi siêu thị mua đồ ăn, chọn một đống đồ mới nhớ tới chỉ có một mình, không cần phải nấu nhiều món như vậy.

“Này!” Tần Tống vỗ "> lên vai An Tiểu Ly, “Rốt cuộc có đi không?”

An Tiểu Ly phục hồi lại tinh thân, xoa sống mũi cay cay, hít một hơi, “. . . . . . Trần Ngộ Bạch có đi không?”

Khi tan tầm vừa lúc gặp Tần Tống, anh ta nói đến tìm Lý Vi Nhiên cùng đi nếm đồ ăn nhà nông vùng noại thành, nhưng Lý Vi Nhiên không rảnh. Nghe Tần Tống gọi anh năm, cô liền nghĩ tới Trần Ngộ Bạch.

“Không đi, bây giờ anh ấy đã thay đổi cách động kinh rồi. Coi mình như người máy, mấy người chúng tôi, ngoại trừ anh năm ra ai cũng rảnh rang.” Tần Tống không để ý để vẻ buồn bã của cô, mở cửa đẩy cô lên xe.

Kỷ Nam chờ trên xe không còn kiên nhẫn nữa, vừa mở cửa đã tung cước, “Chậm chết đi được.”

An Tiểu Ly sao có thể tránh được cú đá của người đạt quán quân võ thuật toàn quốc, lại dùng tay đỡ theo bản năng. Sàn xe hơi cao, dáng người cô nhỏ xinh lại nghiêng về phía trước, vừa bị đáng trúng cánh tay. Cũng khá đấy, Kỷ Nam đùa giỡn, đá cũng không "> lắm, chỉ đau tới mức An Tiểu Ly rưng rưng nước mắt hít một hơi lạnh.

“Xin lỗi, xin lỗi!” Kỷ Nam rất áy náy, xoa cánh tay của cô, “Cũng khá đấy, không gãy tay. Ừm, có lẽ ngày mai sẽ hơi sưng, tối nay về tôi sẽ đưa cô một lọ rượu xoa bóp. Nửa tháng sau là khỏi thôi.” Cô luyện võ thường bị thương nên rất hiểu biết về các vết thương này.

Tần Tống ngồi trước khởi động xe, thở dài lắc đầu. Lần này anh tư thảm rồi.

Kỷ Nam áy náy trong lòng, tay vẫn khoác lên vai cô. An Tiểu Ly lại khoanh tay trốn biệt sang bên. Tên tiểu thụ tuyệt thế này dù là 0 nhưng vẫn khác con gái, lại còn dán vào cô như vậy, không hay lắm thì phải?

Tần Tống lái xe hai giờ mới đến nơi. Là một nhà nông cực kỳ bình thường, trong cái nồi đất còn to hơn đầu An Tiểu Ly có một con gà mái, còn có một con tôm to. Và cả một đồng loạn xị bao gồm mộc nhĩ đen, măng thái, rau cải. . . . Không có đồ ăn khác, ba người mỗi người ăn một bát cơm, ai cũng ăn rất ngon lành.

Đang ăn dở thì sắc mặt Kỷ Nam bỗng dưng thay đổi, buông đũa xuống xông ra ngoài. Tần Tống đuổi theo sau, rồi xấu hổ gãi đầu quay lại, “À. . . . . . Tiểu Ly, ờm, cô có thể đi. . . . . . toilet không?”

“Tôi vẫn chưa ăn no.” An Tiểu Ly say sưa uống nước canh, trợn trừng mắt.

“Anh tư bảo cô đi mượn đồ hộ.” Tần Tống đỏ mặt.

“Mượn gì?”

Tần Tống ghé vào tai cô nói thầm một câu, An Tiểu Ly giật mình suýt nữa vùi đầu vào nồi đất.

“Anh ta. . . . . . diễn siêu quá.” An Tiểu Ly thì thào nói một mình, liếc nhìn Tần Tống bất đắc dĩ, cô vừa cảm khái tạo hóa trêu ngươi vừa đi tìm bà chủ nông trại mượn băng vệ sinh.

. . . . . .

Tần Tang hẹn gặp Trình Hạo nhiều lần nhưng anh luôn chối mình bận việc. Mà cô nghe cuộc đối thoại giữa ba và Tần Dương trên bàn ăn thì biết được gần đây mọi việc của nhà họ Tần cầm đầu liên minh thành Tây không thuận lợi lắm. Nhưng thương nghiệp cung cấp hàng hóa công bố vật liệu bị cướp mất, một loạt các đơn hàng bốc hơi trong một đêm, đối phương nói có người ra giá rất cao.

Trong lòng Tần Tang và Tần Dương đều hiểu rằng Lương thị ngầm làm chuyện này.

Tần Tang cũng hi vòng dạy cho Tần Dương một bài học. Nhưng cũng lo lắng Lương thị và nhà họ Tần đối đầu thì chuyện của mình càng vô vọng.

Với tâm trạng lo lắng không yên, Tần Tang hẹn gặp Lý Vi Nhiên.

Tiếp theo cô nên thẳng thắn với ba, hay là để Lý Vi Nhiên ra mặt giải quyết? Tần Tang không dám tự quyết định nữa. Vì vậy tối nay cô đến hỏi anh xem nên làm thế nào?

Hôm nay Lý Vi Nhiên hình như không tức giận nữa. Nhưng ánh mắt nhìn cô cũng chưa trở lại dịu dàng tình cảm như trước. Tần Tang cảm thấy tủi thân trong lòng, lại càng ngoan ngoãn, ngay cả đi đâu ăn cơm cũng không hỏi.

Xe chạy đến một trạm gác, cảnh vệ gác hai bên đều mang súng, đồng loạt chào theo nghi thức quân đội chuẩn mực với người trong xe. Lý Vi Nhiên lái xe vào trong, dọc theo đường đi cách vài mét lại có người mặc quân trang đang tuần tra. Cuối cùng xe dừng lại trước biệt thự hai tầng ở sâu tận bên trong. Lý Vi Nhiên ra hiệu bảo cô đừng nhúc nhích, anh xuống xe trước rồi đích thân mở cửa xe dẫn cô ra.

Tần Tang được anh đưa vào nhà, các binh sĩ ở cửa đồng loạt cúi chào. Lý Vi Nhiên khẽ gật đầu, nhưng cô lại hoảng loạn vô cùng.

Đây là. . . . . . nhà anh ấy à?

“Vi Nhiên. . . . . .” Tần Tang bước chậm lại, nhẹ giọng gọi anh.

Lý Vi Nhiên cười, vươn tay ra ôm cô, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Hiếm lắm ba anh mới ăn cơm ở nhà,