anh đưa em tới gặp ông. Em đừng sợ, ông có vẻ nghiêm túc nhưng thật sự rất thương yêu con trẻ. Di Nhiên thân với ông nhất.”
“Anh nên nói cho em biết trước, ít ra em còn chuẩn bị quà.” Tần Tang nhỏ giọng.
Lý Vi Nhiên cười trốn tránh, nắm lấy tay cô, lại cúi đầu hôn nhẹ lên khóe mắt cô, “Ba mẹ anh không thích như vậy đâu. Lát nữa trước mặt mẹ anh em ngoan ngoãn chút, bà thích con gái nghe lời.”
Từ sau hôm mùng ba đó, anh chưa đối xử với cô dịu dàng như vậy. Trái tim thấp thỏm của Tần Tang lâng lâng vì nụ hôn nhẹ của anh. Cho dù gặp cha mẹ anh vội vàng như vậy, cô cũng không thấy sợ nữa.
Nhà Lý Vi Nhiên không hề xa hoa. Vào cửa là phòng khách rộng rãi trống trơn. Trên chiếc thảm đỏ cũ bày nội thất gỗ lim rất lớn. Tần Tang cực kỳ để ý tới bức tranh chữ trên tường. Từ phòng khách tiến vào sảnh bên, vẫn mang phong cách bố trí như vậy. Khiếm tốn mà có phẩm vị, ẩn hiện vẻ chính trực ngay thẳng.
Mẹ Lý Vi Nhiên xấp xỉ năm mươi tuổi, vừa nhìn đã biết là tiểu thư xuất thân từ nhà giàu, phong cách rất thùy mị. Thấy con trai đưa một cô gái xinh đẹp trở về, bà cũng chỉ khẽ cười, “Về rồi à? Đưa bạn tới ăn cơm ư?”
Lý Vi Nhiên buông Tần Tang ra, ôm mẹ, nhún vai nói kiểu cà lơ phất phơ: “Cô ấy cứ nói nấu nướng rất giỏi, con đưa cô ấy đến đây để xem thế nào mới là tài nghệ nấu nướng chân chính! Để tránh cô ấy không phục, cứ tưởng phục vụ con đủ tốt rồi.”
Lời nói này vừa khen tặng tài nấu nướng của mẹ, vừa ám chỉ Tần Tang đảm đang, vừa để lộ mối quan hệ của họ. Bà Lý nghe vậy mà mát lòng, vội vàng đẩy anh ra, kéo tay Tần Tang vỗ nhẹ thân thiết, “Đừng nghe nó nói bậy! Cả ngày tỏ vẻ thiếu gia, chẳng sửa đổi gì cả! Đứa con trai này của bác đáng ghét lắm. Con tên là gì?”
Tần Tang rất ngoan ngoãn khẽ cúi đầu ngượng nghịu, lúc này mới thoải mái cười với bà Lý, “Con chào bác ạ. Con là Tần Tang, bác gọi Tang Tang là được rồi ạ.”
Bà Lý mỉm cười gật đầu, vui vẻ nói muốn nấu thêm hai món, bảo hai người lên lầu trước. Lý Vi Nhiên biết như vậy là mẹ đã hoàn toàn thông qua, đắc ý kéo Tần Tang lên tầng hai gặp cha mình.
Từ nhỏ Tần Tang đã có sở trường trong việc ứng phó với những hoàn cảnh thế này, nhưng vừa rồi cũng căng thẳng mà đổ mồ hai tay. Lúc lên lên tầng hai, Lý Vi Nhiên gõ cửa, cô lại càng nhũn chân.
Cha của Lý Vi Nhiên quả thật cực kỳ nghiêm túc. Giống với bà Lý, không chủ động hỏi Tần Tang là ai, chào một tiếng rồi tiếp tục múa bút vẽ tranh.
“Ba, sắp ăn cơm rồi, bà đừng vẽ nữa. Con dẫn bạn gái về nhà, ba còn chưa cho ngồi.” Lý Vi Nhiên đùa vui, Tần Tang véo anh một phát.
Giọng nói của ông Lý cực kỳ hồn hậu, bình tĩnh, “Ngồi thì có thể tới bàn trà, vẽ tranh tối kỵ thấp thỏm nóng nảy. Vi Nhiên, con vẫn chưa tiến bộ gì cả.”
“Con không hiểu những thứ này, không có hứng thú.” Lý Vi Nhiên gãi đầu, “A, Tang Tang viết tiểu thuyết, hai người làm công tác văn hóa so chiêu là được rồi. Con xuống nhà xem mẹ con nấu món gì ngon cho con đây.” Nói xong anh lại thật sự bỏ lại Tần Tang đi ra ngoài.
Tần Tang hít sâu một hơi, cũng không dám lên tiếng giữ anh lại, cứ lẳng lặng đứng trước bàn như vậy.
“Về phần ý gửi gắm tình cảm, dùng cây tùng sum suê hay cây đào mận thơm để diễn tả hình ảnh thì hơn?”
Tần Tang yên lặng, không biết cây gạo cội giới chính trị này muốn nghe điều gì. Về trí tuệ thì chắc chắn cô không phải là đối thủ, liền đáp đơn giản thành thật: “Xưa nay có những người chí khí "> mẽ, phần lớn đều dùng núi sông hùng vĩ để thể hiện sự quang vinh chính đại của bản thân. Con thấy đào mận tự nhiên hơn, nhưng lại phồn vinh hơn, không mất vẻ tự nhiên giản dị, và cũng gần gũi hơn.”
Ông Lý suy nghĩ rồi lắc đầu. Trái tim của Tần Tang trầm xuống.
“Cháu tới xem tranh của bác.” Sau khi vẽ xong, ông Lý ngẩng đầu lên, vẫy tay gọi Tần Tang tới.
Tần Tang ngắm nhìn một lúc lâu rồi lắc đầu, “Xin lỗi bác, con không hiểu tranh vẽ.”
“Cứ nói bừa đi.”
“Dạ, rất đẹp ạ.”
Ông Lý dường như sững sờ một lúc, về sau lại cười rộ lên, trên mặt cũng có nét khoan dùng và ôn hòa.
Phụ nữ hoặc là cực kỳ thông minh, hoặc là thông minh tiềm ẩn. Không có người đàn ông nào thích phụ nữ tỏ vẻ thông minh. Tần Tang cảm thấy may mắn, mình đã đi đúng một bước này.
Bữa cơm tối cũng rất giản dị, kết hợp rau thịt, bốn mặn một canh. Nhưng sắc hương vị đều đầy đủ, ngon không thể chê vào đâu được. Tần Tang uống một bát canh nóng, người dần dần thoải mái hơn, cười nhẹ nói khẽ, không khí bữa cơm rất tốt.
Nhà họ Lý không có người làm. Ăn cơm xong, Lý Vi Nhiên ôm mẹ mình, bưng trà dâng nước đưa hoa quả, xoay người lại tỏ vẻ đại thiếu gia sai Tần Tang đi rửa bát. Tần Tang dĩ nhiên không nói lại, ngoan ngoãn xắn tay áo làm việc. Làm bà Lý cười tươi rói, mắng Lý Vi Nhiên ngang ngược, kiêu căng hư hỏng.
Thật ra đối với con dâu, cho dù bà hoanh nghênh, yêu thương hơn nữa thì tới cùng vẫn còn khúc mắc phải không? Đứa con trai mình nuôi nấng từng ngày, có một ngày không thích kéo tay áo bà làm nũng nữa, lại suốt ngày ôm một cô gái xa lạ thân mật khăng khít. Cảm giác đó cũng chẳng khác gì thất tình. Huống chi lại là đứa con ngoan ngoãn xuất sắc như Lý Vi Nhiên?
Trong phươ
