ng hai người đều biết nên tìm người thế nào để có thể tiếp tục như thế. Có đại ca, Cố Yên có thể không để tâm đến người khác. Cô cũng vậy, có anh ba, có ngô nghê hơn nữa cũng không dám hãm hại cô.”
Mắt An Tiểu Ly chợt sáng như tuyết, “Trần Ngộ Bạch, tôi bị anh ta hãm hại vậy còn chưa đủ à? Còn muốn người khác hãm hại nữa sao?”
Kỷ Nam mỉm cười, “Cô còn nhỏ, cô không biết cả đời bị một người hãm hại là chuyện tốt đẹp đến nhường nào.”
An Tiểu Ly thấy cô ấy nói tới đây có phần thương cảm, ánh mắt cũng trở nên xa xăm. Cô cũng không hỏi nữa, dùng cánh tay không bị thương nắm lấy tay Kỷ Nam. Không lâu sau, Kỷ Nam liền ngủ thiếp đi.
Thẳng một giấc đến sáng, bà chủ nông trại nhiệt tình nấu rượu nếp Nguyên Tiêu* cho ba người ăn sáng. Kỷ Nam và Tiểu Ly đều thích ăn món này nên Tần Tông vui vẻ típ cho bà chủ rất nhiều.
[* Rượu nếp Nguyên Tiêu là đồ ăn vặt đặc sản của Thường Châu. Theo dân gian, qua tết âm lịch sẽ có phong tục ăn bánh trôi. 100 năm trước, Bùi Ngọc Cao cho thêm rượu nếp vào bánh trôi truyền thống, bắt nguồn cho rượu nếp bánh trôi.'>
Đến lúc chuẩn bị đi, Kỷ Nam bảo gọi điện cho thủ hạ tới đón, lại bị Tần Tống ngăn cản, “Người ta cũng phải đoàn tụ với gia đình, qua năm mới anh đừng thiếu nhân tính như vậy! Đừng nhúc nhích, đợi em tìm người cô độc lẻ loi tới đón chúng ta.”
Anh nháy mắt với Kỷ Nam. Kỷ Nam hiểu ra, cười trộm cất điện thoại đi, ngồi chờ con người bận rộn nào đó gần đây làm cho toàn Lương thị sợ hãi gà bay chó sủa từ xa xôi chạy tới đây để hai người cười nhạo.
An Tiểu Ly bưng bát rượu nếp uống rất vui vẻ, hoàn toàn không để ý mình đã bị Cầm Thú và chị em vừa quen biết bán đi.
. . . . . .
Vùng ngoại ô thành phố C quy hoạch đâu ra đấy, từng đồng ruộng, vùng nông trại đều rất khác biết. Liếc mắt thôi cũng đã thấy cảnh đẹp hài hòa.
Hôm nay Trần Ngộ Bạch ăn mặc rất đẹp, áo len cao cổ màu đen, áo khoác cổ bẻ màu trắng, quần bó sát màu xám đậm, bốt da cao cổ. Anh gầy đi chút nhưng nhìn qua rất có sức sống. Anh nhíu màu, đôi mắt lạnh lùng quét tới, vẫn mang đậm sát khí như trước.
“Sao lại bị thương?” Anh nhảy xuống từ chiếc Land Rover màu xám bạc, không chào hỏi Kỷ Nam và Tần Tống, lập tức đi đến trước mặt An Tiểu Ly, hơi nóng nảy mở miệng hỏi cô.
——————————–
Mẫu chữ khải Trâm Hoa
Rượu nếp Nguyên Tiêu
“Sao lại bị thương?” Anh nhảy xuống từ chiếc Land Rover màu xám bạc, cũng không chào hỏi Kỷ Nam và Tần Tống, lập tức đi đến trước mặt An Tiểu Ly. Hơi nóng nảy cất tiếng hỏi cô.
An Tiểu Ly chìa tay ra cho anh xem theo bản năng. Thật ra sáng nay cô thức giấc liền phát hiện ra đau hơn hôm qua, còn hơi sưng. Nhưng cô cũng không có ý trách móc trước mặt Kỷ Nam.
Trần Ngộ Bạch vén tay áo cô lên chút, muốn xem kỹ vết thương. Nhưng mới hơi "> tay đã nghe thấy cô hít một hơi lạnh, anh run tay liền ngừng lại.
Kỷ Nam bị ánh mắt hung ác của Trần Ngộ Bạch khiến cho dựng hết lông gáy, vội vàng cười xòa: “Em không cố ý! Em tưởng Lão Ngũ đến nên đùa với cậu ấy. Ai biết Tiểu Ly đứng đó.”
Trần Ngộ Bạch cười với Kỷ Nam, giọng điệu dịu dàng hơn: “Không sao cả.”
Tần Tống nghe thấy giọng nói dịu dàng quen thuộc này liền giật nảy mình. Lần trước sau khi anh ba dịu dàng như vậy, anh đã bị sung quân tới biên cương gần nửa năm. Lần này vì tác hợp cho đôi vợ chồng son này, anh đã bán cả anh tư. Nhưng có vẻ anh ba đau lòng thật, không biết chuẩn bị xử lý anh tư thế nào.
“Anh, hay là chúng ta về đi? Sắp tới giờ làm rồi.” Tần Tống khẽ nói với Trần Ngộ Bạch. Nói xong mới nghĩ ra hôm nay là thứ bảy.
Trần Ngộc Bạch không bới móc anh mà gật đầu. Thậm chí còn nhếch miệng cười, “Được, lên xe đi.”
Anh càng hòa nhã như vậy, Tần Tống và Kỷ Nam lại càng bồn chồn. Trong lòng lo lắng bất an, hai người không khỏi phân trần cương quyết nhét An Tiểu Ly vào ghế lái phụ.
Vào trong thành phố, hai người cực kỳ thức thời đề nghị xuống xe “đi bộ”. Trần Ngộ Bạch mỉm cười, thả hai người xuống gần đó. Trên đường, An Tiểu Ly đã ngủ thiếp đi không còn biết gì.
Đến cổng khu tập thể trước nhà Tần Tang, Trần Ngộ Bạch dừng xe ổn định lại. Do dự một lúc rồi đưa tay đẩy cô, “Dậy đi.”
An Tiểu Ly khẽ than thở một câu: “Đừng mà. . . . . . Tiểu Bạch, em buồn ngủ quá. . . . . . “
Trong buổi sáng rõ ràng rét lạnh vô cùng, nhưng ý xuân lại lan tràn trong chốc lát bởi vì câu nói này của cô.
Khuyết điểm của An Tiểu Ly không thể đếm xuể, nhưng Trần Ngộ Bạch cảm thấy điều không thể tha thứ nhất là thói quen ngủ nướng của cô. Đến ngày chủ nhật được nghỉ, anh định đưa cô đi đây đó, thì cô lại dính chặt lấy giường, chưa đến giữa trưa tuyệt đối không dậy. Vài lần đầu anh cảm thấy buổi tối mình giày vò cô quá độc ác, nên cô có thể không còn sức lực nên không ép cô nữa. Nhưng về sau, tối thứ sáu anh cũng thử kiềm chế chút, cô vẫn ôm chăn nhắm mắt không chịu dậy như vậy. Đến khi anh nổi giận, cô liền dịu dàng làm nũng: “Em buồn ngủ quá. . . . . . Tiểu Bạch, xin anh đấy, để cho em ngủ tiếp đi. . . . . . “
Trần Ngộ Bạch bình tĩnh nhìn dáng vẻ ngủ yên của cô, lại nghĩ tới từng chi tiết ấm áp khi ở bên cô, bỗng dưng cảm thấy mình rất ngốc.
Cuộc đời con ngư
