òa kéo Tần Tang lên xe. Xe vừa mới lái qua mấy trạm gác dày đặc đã dừng ngay ở ven đường.
Lý Vi Nhiên ngăn cản Tần Tang nhào tới cào cấu anh như mèo hoang, cười không thở nổi, “Làm sao vậy? Không phải ba mẹ đều thích em lắm sao. Làm gì vậy? Mưu sát chồng à!”
Tần Tang trèo hẳn sang, quỳ gối trên người anh nhìn từ trên xuống, bóp cổ anh, “Anh làm em sợ muốn chết! Làm em sợ muốn chết! Làm em sợ muốn chết!” Trước kia nghĩ đến chuyện gặp cha mẹ anh, cô đã tưởng tượng vô số điều về tặng quà gì, nói câu gì. Nhưng cô không ngờ rằng đêm nay cô lại sợ hãi đến mức mềm nhũn cả chân.
Cô ầm ĩ tới mức hơi thở của anh nặng nề thêm. Đều là người đói bụng đã lâu, lập tức bùng cháy như củi khô với tốc độ nhanh như lửa lan trên đồng cỏ. Một tay Lý Vi Nhiên xoa ngực cô, còn tay kia tìm tới gấu váy của cô. Ngăn cách bởi lớp quần tất và quần lót thật dày, ngón trỏ của anh cong lại vê sát vào, vuốt ve một lúc đã thấy ẩm ướt. Anh cắn môi cô hăng say hơn, móng tay cào "> lên quần tất cô, rốt cuộc cũng hé ra một vết rách. Anh xét toạc nó ra rồi đưa ngón tay vào, đẩy quần lót sang một bên. Cuối cùng cũng đi vào dò xét được nơi bí ẩn kia.
Khi ngón tay anh đưa vào, Tần Tang khẽ rên một tiếng thật dài, uốn thắt lưng phối hợp với anh, tay đưa xuống cởi nút áo sơ mi của anh. Ngón tay lạnh lẽo đưa đến hai điểm đỏ trước ngực anh, vuốt ve khiêu khích khiến Lý Vi Nhiên không còn lý trí.
Lúc anh hạ ghế về sau Tần Tâng mới tỉnh táo lại chút. Anh đã kéo đứt chiếc quần lót nhỏ của cô, chất lỏng trong suốt chảy xuống, để lại trên chiếc quần màu xám của anh dấu vết mờ ám. Mà ngay cạnh đó là dục vọng đã trỗi dậy của anh.
“Không được. . . . . .” Mặt Tần Tang đỏ bừng, bộ ngực mềm mại của mình ép sát vào lồng ngực trần đã cởi nút áo của anh, “Vi Nhiên, ở đây không được đâu. Sẽ bị phát hiện đó. . . . . .Ưm. . . . . . Anh đừng làm như vậy!”
Lý Vi Nhiên nhân lúc cô nói chuyện phân tâm, kéo khóa kéo xuống, đưa dục vọng nóng bỏng vào nơi ẩm ướt mềm mại của cô. Bàn tay ôm thắt lưng cô siết lại. Nơi mềm mại của cô bao lấy anh, trơn mịn như thể đậu hũ, nhưng lại bao chặt lấy anh như thể cối xay. Cứ co rút khiến máu nóng trong anh sục sôi, chỉ muốn nuốt cả người cô vào bụng.
“Không được ở đâu?” Anh cố ý thúc cô "> hơn, “Ở đây? Hay là. . . . . .ở đây?”
Tần Tang bị anh làm đến không nói nên lời. Cô quỳ đối mặt với anh, nhìn về phía sau. Dường như binh sĩ tại trạm gác gần đó thấy tình cảnh nơi đây, chiếc xe nhất định rung lắc dữ dội. . . . . . Cô suy nghĩ bấn loạn, từng đợt cảm giác cực lạc dưới thân lại ngăn cản lý trí của cô. Chỉ có thể phối hợp theo động tác lên xuống của anh. Nghe thấy tiếng thở gấp của anh, người cô tê dại, dần dần mềm nhũn, há miệng cắn lên vai anh, nuốt vào tiếng thét chói tai của mình.
Lý Vi Nhiên cũng không chịu nổi. Hoàn cảnh kích thích đến thế, Tang Tang yêu dấu lại còn rên rĩ phóng đãng bên tai như mèo con, lại còn cắn anh trong lúc eo anh đang tê dại. Rốt cuộc anh không chịu được nữa, ôm cô thật chặt, áp cô vào ngực anh, phần thâm sâu bên dưới càng ngậm chặt vật to lớn của anh. Nhưng anh vẫn thấy chưa đủ sâu, đẩy hông "> hơn, ma sát nơi mềm mại nhất của cô, rốt cuộc cũng bộc phát.
Tần Tang bị sự nóng bỏng của anh khiến cô bùng cháy, rụt về sau, khuỷu tay chống lên tay lái, lại vừa đúng vị trí còi. Binh sĩ kia đã cảm thấy bất thường từ khi xe phanh gấp lại ven đường. Lúc này nghe thấy tiếng còi, tưởng Lý Vi Nhiên gọi người giúp đỡ, vội vã chạy từng bước đến.
Tần Tang thấy vậy sốt ruột muốn leo xuống khỏi người anh, nhưng trong lúc đó lại không xuống được. Hành động như thế lại khiến Lý Vi Nhiên trỗi dậy ôm lấy cô không buông. Tần Tang gấp đến độ sắp khóc, đấm cho anh vài phát.
Lý Vi Nhiên nhìn kính chiếu hậu thấy thế lại cười ha ha. Thấy dáng vẻ xấu hổ mềm nhũn, ngoan ngoãn ghé vào ngực mình không nhúc nhích của cô, anh cũng không nhẫn tâm trêu cô nữa. Áp cô xuống thấp một chút, anh mở cửa sổ hơi thò đầu ra ngoài, “Không có chuyện gì đâu, đừng qua đây.”
Binh lính kia do dự cúi chào, cẩn thận quay trở về. Lý Vi Nhiên vỗ lưng Tần Tang, trầm giọng hỏi cô: “Sau vậy? Vẫn không nỡ buông anh ra sao?”
Tần Tang không trả lời, nhúc nhích người dưới khiến Lý Vi Nhiên lại nóng lên, cử động eo thúc vào cô muốn tiếp tục. Tần Tang bị anh làm đến nức nở lên tiếng: “Lý Vi Nhiên, em hận anh chết đi được! Chân em bị chuột rút không động đậy được nữa rồi!”
. . . . . .
Bởi vì thấy áy náy với Kỷ Nam, An Tiểu Ly đối xử với cô ấy cực kỳ ân cần. Ngủ chung không nói làm gì, nửa đêm Kỷ Nam thức giấc đi toilet cô cũng đi theo.
Kỷ Nam đi ra từ phòng vệ sinh, nhìn thấy An Tiểu Ly khoác áo lông dụi đôi mắt ngái ngủ chờ bên ngoài, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác quen thuộc.
“Tiểu Ly, thật ra cô có phần giống Cố Yên.” Vào phòng nằm xuống, Kỷ Nam nhất thời không ngủ được, kéo cô nói chuyện.
An Tiểu Ly thuộc loại người không biết mất ngủ là gì, từ từ nhắm mắt trả lời không rõ ràng: “Ý cô là tôi xinh đẹp đáng yêu giống cô ấy sao?”
Kỷ Nam bật cười, vươn tay ra nhéo mặt cô, “Hai người các cô đều sống vì bản thân. Cố Yên lạnh lùng, cô thì ngô nghê. Như