cảm đoán được anh có thể biết cô đến đây gặp Trình Hạo, “À, em hẹn gặp với Trình Hạo ở đường Nam Kinh. Sao vậy? Nghĩ ra buổi tối ăn gì chưa?”
Giọng nói của cô dịu dàng ôn hòa, Lý Vi Nhiên dường như cũng không khó chịu như vậy nữa. Nói qua loa hai câu liền cúp máy.
“Được rồi.” Trình Hạo ném chiếc thìa trong tay vào ly cà phê, bắn hai giọt ra chiếc khăn trải bàn trắng như tuyết, “Lý Ngũ Thiếu làm anh mất mặt. Tần Tang, anh nói thật, anh chỉ hơi khó chịu thôi. Em đừng tự cho bản thân là quan trọng đến mức anh không có em thì không được. Hai năm qua anh vẫn cảm thấy dù sao em cũng không chạy thoát được nên không động vào em. Bỗng dưng em lại bị người khác đoạt đi như vậy, rõ ràng là bỉ mặt anh. Thật ra trong lòng anh cũng biết, tính tình em như vậy, anh bất chợt thay đổi khẩu vị còn được, thật sự quyết một lòng ở bên em cả đời, không biết phải chịu đựng tới mức nào! Anh không định chịu thiệt đâu.”
Rõ ràng tâm trạng của Trình Hạo rất loạn, thay đổi thái độ liên tục. Cuộc nói chuyện này không thể nào tiếp tục được nữa, Trình Hạo bắt đầu hút thuốc không ngừng. Tần Tang nhìn vẻ mặt mênh mang kia qua lớp khói, cảm thấy hơi đau lòng.
Rời khỏi nhà hàng, Trình Hạo không nói gì nữa. Tần Tang đứng trên bậc thềm ngẩng đầu nhìn anh ở phía bên trái đằng trước, định nói tạm biệt. Trình Hạo lạnh lùng nhìn cô, muốn nói lại thôi, quẹo sang trái.
Khoảng cách quá gần, tiếng súng kia có cảm giác như thể đất rung núi lở. Tần Tang hét lên một tiếng, ngã ra sau, chân vấp cầu thang lăn xuống.
Mà đến khi cô thoáng bình phục lại từ cơn choáng váng khủng khiếp, cô chống người định đứng dậy, tay vừa chạm xuống đất đã đụng phải chất lỏng ấm áp.
Máu, quá nhiều máu.
Mặt Trình Hạo trắng xanh, anh nằm cách cô không xa, mắt nhắm lại không còn sức sống. Trên bộ đồ thường ngày màu trắng, máu dần dần lan ra trên ngực.
. . . . . .
Lúc cháo ngũ cốc được bưng lên, Trần Ngộ Bạch lại nhíu mày theo thói quen, liếc mắt nhìn Tiểu Ly, cầm thìa lên bắt đầu ăn chậm rãi.
An Tiểu Ly ngủ một giâc sảng khoái, tâm trạng dường như cũng tốt hơn nhiều vì nghỉ ngơi đầy đủ. Trần Ngộ Bạch ở trước mắt, thật sự nhìn thế nào cũng thấy đẹp trai.
“Ặc,” Tiểu Ly tìm chuyện để nói, “Spirit thế nào? Có khỏe không?”
Trần Ngộ Bạch lắc đầu, “Anh không có thời gian chăm sóc nó, đang định hai ngày nữa đưa nó đi.”
“Đưa đi đâu?” An Tiểu Ly không thể làm lơ.
“Tùy, nếu phiền phức thì quăng ra ngoại ô. Chắc không chết đói đâu. Ừm, nhưng nó toàn ăn thức ăn cho chó, trời lại quá lạnh, không biết có thích ứng nhanh như vậy không.” Trần Ngộ Bạch nói lạnh nhạt.
An Tiểu Ly nghe thấy vậy, chiếc thìa trong tay trượt xuống, va vào bát sự tạo thành tiếng rất khó nghe.
Trần Ngộ Bạch lấy khăn tay lau miệng, nhìn vẻ mặt hồn bay phách lạc của cô, ý cười dần dâng lên khóe miệng, “Nếu em trở về chăm sóc nó, anh có thể cân nhắc không làm vậy.”
Nghe anh nói như vậy khiến An Tiểu Ly hơi sửng sốt trong chốc lát. Hốc mắt cô đỏ bừng.
Anh vốn là thế, lúc thì đối xử với cô rất tốt, lúc thì lạnh mặt lạnh mày. Hai người cũng chẳng bao giờ cãi nhau. Cô tủi thân nổi giận, anh bằng lòng nhẫn nhịn thì nhẫn nhịn, không bằng lòng thì hừ lạnh xoay người rời đi. Bực tức thì nói lời tàn nhẫn – - “An Tiểu Ly, kể từ lúc này, từ giờ phút này trở đi, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu không, tôi sẽ cho em biết thứ gì gọi là Sống-Không-Bằng-Chết.”
Tiểu Bạch, thật ra từ khi anh xuất hiện, em vẫn luôn được biết thứ gọi là – - Sống không bằng chết.
Trần Ngộ Bạch không cười nổi nữa. Nhìn hốc mắt ướt dần của cô và nước mắt rơi xuống bát cháo “tí tách”. Chiếc mũi nhỏ của cô cũng ửng hồng. Anh hốt hoảng cầm lấy tay cô: “Trêu em thôi, khóc gì chứ!”
“Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Hai mắt Tiểu Ly đẫm lệ, cúi đầu lau nước mắt, “Anh nói không cho em xuất hiện trước mặt anh nữa, bây giờ anh lại thế này.”
“Trần Ngộ Bạch, anh đáng ghét chết đi được. Em giúp anh làm Sở Hạo Nhiên ngất đi, anh còn hung dữ như vậy, còn mắng em. . . . . .”
“Tang Tang nói em cũng không đúng. Cậu ấy nói em cuối cùng cũng không dám yêu hết mình, cứ nghĩ rằng cho dù em rời khỏi anh cũng không làm mình tổn thương, nên em yêu không đủ sâu nặng. Nhưng anh tốt ở đâu chứ, anh toàn gạt em, chẳng nói gì cho em biết cả. . . . . .”
“Chúng ta đều không đúng. Nhưng tại sao anh lại tỏ vẻ chính trực như vậy? Khiến em chỉ muốn tránh né anh!”
An Tiểu Ly vừa nói vừa khóc thút thít, cầm khăn giấy lau nước mũi không ngừng. Trần Ngộ Bạch nghe lời cô nói mà sững sờ. Hai người đều không nói gì nữa, một lúc lâu sau mới nghe thấy anh thở hắt ra một hơi thật dài.
“Là anh không tốt. Em muốn biết chuyện gì cứ hỏi anh, anh sẽ nói cho em biết, có được không?” Trần Ngộ Bạch đưa tay kia lau nước mắt trên mặt cô. An Tiểu Ly quay đầu, nước mũi dính lên ngón tay cái của anh kéo thành sợi. Trần Ngộ Bạch bóp chặt mũi cô, lau nước mũi bằng tay mình. Rồi lật tay lại, dùng mu bàn tay lau mặt cô sạch sẽ.
An Tiểu Ly đang nức nở thì điện thoại di động đổ chuông. Hơn nữa điện thoại của Trần Ngộ Bạch cũng vang lên gần nhu đồng thời.
Tiếng trong điện thoại rất hỗn loạn, giọng