Disneyland 1972 Love the old s
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329254

Bình chọn: 8.5.00/10/925 lượt.

ổn này cô sẽ không nhầm lẫn.

Vậy cứ để cho anh lừa gạt cả đời cũng tốt. Nếu không thể thích ứng trong mọi hoàn cảnh như lời Tang Tang nói. Thôi thì cứ ngoan ngoãn làm cô ngốc của Tiểu Bạch đi.

. . . . . .

Sau đó Lý Vi Nhiên và Trần Ngộ Bạch ra ngoài bàn bạc chuyện gì đó rất lâu đến quá cả bữa tối. An Tiểu Ly biết hai người nhất định đang nói về chuyện của Tần Tang rất phức tạp rất khó khăn. Cho nên cô vẫn trông chừng Tần Tang ngoan ngoãn chờ đợi.

Trong lúc đó Tần Tang có tỉnh lại một lần, nhưng lại mê man nhìn cô rất lâu, dường như không nhận ra cô nữa. Đến khi cô gọi Lý Vi Nhiên vào thì Tần Tang lại thiếp đi. Lúc hơn chín giờ, Trần Ngộ Bạch và Lý Vi Nhiên mới tạm thời nói xong bước vào phòng bệnh. Tiểu Ly gục bên giường Tần Tang, hai người đều đang ngủ.

Trần Ngộ Bạch nhìn đồng hồ mà đau lòng. Nhẹ nhàng ôm cô dậy từ trên ghế, chào Lý Vi Nhiên rồi rời đi. Tâm trạng Lý Vi Nhiên rất tệ, anh kéo tay Tần Tang, khẽ gật đầu, cũng không tiễn.

. . . . . .

Thang máy “đinh” một tiếng, An Tiểu Ly thức dậy, cọ cọ vào ngực anh, mơ màng quàng tay lên cổ anh, giảm bớt gánh nặng trên cánh tay anh.

“Đi đâu thế?”

Trần Ngộ Bạch cúi đầu, cằm cọ lên trán cô, “Tình hình bây giờ hơi phức tạp, bọn anh không rõ rốt cuộc ai đứng trong bóng tối. Cho nên anh lo em không được an toàn, tối nay ở chỗ của anh có được không?”

Tiểu Ly không nói gì, anh ngừng lại một chút, buồn rầu bổ sung thêm một câu: “Anh. . . . . đi chỗ khác.”

Thật ra An Tiểu Ly đang không biết mình có nghe nhầm hay không. Trước kia Trần Ngộ Bạch chưa từng hỏi cô “có được không”.

“Em ở phòng khách.”

“. . . . . . Được.”

Được nửa đường, Trần Ngộ Bạch lại gọi đồ ăn. Vừa kết nối được điện thoại, anh bỗng bảo đối phương chờ chút, sau đó hỏi Tiểu Ly: “Em muốn ăn gì?”

Tiểu Ly lắc đầu, “Không biết nữa.”

Trần Ngộ Bạch cong khóe môi gọi chút đồ ăn vặt linh tinh cô thích ăn, lại gọi thêm một phần cháo gà.

Vừa về nhà đồ ăn đã được đưa tới. An Tiểu Ly đã đói bụng từ lâu nên lập tức tiêu diệt hết chỗ đồ ăn. Trần Ngộ Bạch uống chút canh đã buông bát, nhìn cô một lát rồi đứng dậy đi vào thư phòng.

An Tiểu Ly vừa mới lưng dạ thì một tập tài liệu đã đặt trước mặt cô.

Trần Ngộ Bạch ngồi xuống mở tập tài liệu lấy thứ bên trong ra. Một bức ảnh của An Tiểu Ly, bảng điểm, thời khóa biểu, thậm chí còn có đơn xin vào Đảng và cả một xấp giấy viết về tình hình cuộc sống của cô.

“Đây là những gì điều tra được về em từ hai năm trước khi anh về nước. Nguyên nhân. . . . . . thật ra anh cũng không biết vì sao nữa. Lần đầu gặp em anh đã ghi nhớ, từ đó về sau anh vẫn học ở nước ngoài. Sau đó biết Lương Phi Phàm và gia nhập Lương thị. Từ khi anh được điều về tổng công ty của Lương thị ở Trung Quốc, anh đã muốn tìm em. Nhìn những thứ này biết em sống cũng được nên anh không tới quấy rầy. Trường đại học C là trường cũ của Cố Yên. Ban đầu anh cả cũng lập quỹ học bổng ở đây vì cô ấy. Hôm đó Vi Nhiên nói muốn đi có việc nên anh liền nghĩ em cũng học ở đó. Vụ tai nạn xe là anh cố ý. Từ xa anh đã thấy một cô bé giống An Tiểu Ly đang lái xe, anh liền nói với bản thân, nếu là em thì đúng là ý trời.”

Nói một hơi nhiều chuyện như vậy, Trần Ngộ Bạch vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên. An Tiểu Ly thì giật mình quá độ. Cô không để ý dưới đáy mắt nồng nàn của anh là sự thấp thỏm và chút ngượng ngùng.

“Anh. . . . . . từ lần gặp đầu tiên đã thích em?” An Tiểu Ly cảm thấy thật khó tin, “Nhiều năm như vậy cũng không quên được em? Người anh nghĩ tới đầu tiên khi trở về nước chính là em. Sau đó trăm nghìn cay đắng sắp xếp cuộc gặp ngẫu nhiên rồi xâm chiếm em từng bước một?”

Tiêu hóa câu chuyện này bằng trí thông minh của An Tiểu Ly thì chân tướng chính là hư vậy.

Trần Ngộ Bạch cúi đầu uống vài hớp súp, cuối cùng không thể không gật đầu thừa nhận: “Ừm. . . . . . Đúng vậy.”

“Vậy tại sao không nói cho em từ đầu?” “Chân tướng” như vậy khiến An Tiểu Ly rất vui mừng thỏa mãn, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hừng hồng.

Trần Ngộ Bạch chần chừ một lát, lại bần thần mãi không trả lời. Bát canh đã bị anh uống thấy đáy.

“Trần Ngộ Bạch?” An Tiểu Ly nóng lòng thúc giục, thế nhưng anh vẫn lặng yên.

“Tiểu Bạch?” Giọng nói của cô đã mang vẻ đùa cợt tự đắc.

Cuối cùng Trần Ngộ Bạch thẹn quá hóa giận, đưa tay đẩy bát canh gà tới trước mặt cô, nhướng mày nói lạnh lùng: “Khi ăn không nói chuyện!”

An Tiểu Ly bị anh mắng quen rồi, lề mề vơ lấy thìa uống canh, nhưng lại không cảm thấy mùi vị gì. Rõ ràng là anh đang thổ lộ chân thành, hung hăng gì chứ!

“Đừng tưởng rằng tỏ vẻ đáng thương là em có thể tha thứ cho anh!” Cô bắt chước vẻ tàn khốc của anh, “Là anh cần em, em không cần anh như vậy. Anh không nói rõ đừng cho rằng chuyện em và anh đã xong rồi.”

Trần Ngộ Bạch cố gắng nuốt ngụm canh ngậm trong miệng, nghẹn tới mức gần nội thương, lườm cô đầy căm hận. Định nói hai câu tàn nhẫn để trêu tức cô nhưng nhìn dáng vẻ sưng sỉa ngốc nghếch của cô, chút tức giận liền biến mất.

Cả đêm An Tiểu Ly ngủ không yên giấc, cảm thấy cánh cửa phòng khách mở ra, một bóng dáng không được tự nhiên đi vào, dịu dàng ôm lấy cô. . . . . .

. . . . . .

Sau