Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329365

Bình chọn: 10.00/10/936 lượt.

.”

“Tổng giám đốc Trần, em không còn là thư ký của anh nữa rồi!” An Tiểu Ly bị tay của anh làm phiền, hét lên tức giận, đưa tay ra đánh anh nhưng lại bị anh dựng dậy, ôm vào trong ngực làm bộ muốn lột đồ ngủ của cô. Cô vội vàng cầu xin tha thứ, có được tự do rồi lại lật lọng, nằm xuống cuốn chăn quanh người không nhúc nhích giả chết.

Trần Ngộ Bạch hít sâu một hơi, nằm sấp lên người cô cách một lớp chăn, cọ xát đầy nguy hiểm, nói chậm rãi bên tai cô: “An Tiểu Ly, anh không ngần ngại dùng cách thức kịch liệt hơn gọi em dậy đâu. . . . . .”

Mắt An Tiểu Ly vụt sáng. Hồi còn ở bên nhau, những buổi sáng anh không vội đi làm, những cách thức và tư thế gọi cô dậy kịch liệt kia, mấy lần nhớ lại cô vẫn còn thất sợ. Vội đẩy anh ra, bất đắc dĩ rời giường thay quần áo rửa mặt.

Lúc ăn sáng cô vẫn nhẫn nhịn cơn tức do phải dậy sớm, không thèm liếc nhìn anh, chỉ chăm chăm uống sữa tươi. Lâu rồi Trần Ngộ Bạch mới có buổi sáng vui vẻ thế này, không so đo với cô, nhàn nhã ăn sáng đọc báo. Trong khoảng thời gian ngắn, hai người thư thể trở lại buổi ban ban đầu.

“Bắt đầu từ hôm nay, em đi theo anh, không phải đi đâu cả. Chỗ Vi Nhiên anh xin nghỉ hộ em.” Trần Ngộ Bạch chợt nói.

Cuối cùng An Tiểu Ly cũng tìm được dịp xả giận, nhướng mày kháng nghị: “Em chính thức thông báo cho anh biết, em không định làm lành(1) với anh, anh đừng tưởng nói mấy câu chẳng chua cũng chẳng ngọt là đuổi được em đi!”

Trần Ngộ Bạch “à” một tiếng thật dài, đặt báo xuống bưng cà phê lên, “Theo lời em nói thì chúng ta. . . . . .đã làm lành(2) rồi?”

(1) Nguyên văn là phá kính trùng viên: gương vỡ lại lành.

(2) Nguyên văn là chữ viên (chữ cuối cùng trong phá kính trùng viên) và cũng có nghĩa là viên phòng :-“

An Tiểu Ly sửng sốt, nhưng ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn đủ bừng lên, tức giận đến mức ngực không ngừng phập phồng. Mắt Trần Ngộ Bạch lơ đãng liếc qua, vẻ mặt thêm phần căng thẳng.

“Em không muốn đi theo anh! Em muốn đi làm!” An Tiểu Ly từ chối dứt khoát.

Hôm nay lịch trình của Trần Ngộ Bạch rất gấp rút, thấy đã đến giờ nên không đùa cô nữa, nói nghiêm túc: “Chuyện Trình Hạo trúng đạn nếu không phải là khổ nhục kế của anh Tần Tang thì là do một thế lực lớn "> khác trong thành phố. Bọn họ muốn dấy lên chiến tranh giữa Lương thị và thành Tây, từ đó đạt được mục đích. Bây giờ anh nghi ngờ chuyện Tần Tang hôm qua chỉ là màn mở đầu mà thôi. Em ở một mình rất nguy hiểm, trước khi anh tìm ra chân tướng sự việc thì hãy đi theo anh, anh sẽ bảo đảm an toàn cho em.”

An Tiểu Ly lắc đầu, “Quan hệ giữa anh và em chưa đến khiến mức kẻ thù của anh tới ám sát, anh không cần phải làm em sợ.”

Trần Ngộ Bạch đang muốn nổi cáu, nhưng nhìn cô vênh cằm, dáng vẻ không hề sợ hãi. Anh mềm lòng, khẽ thở dài, “Nếu có người định đối phó với anh, chỉ cần bắt em đi, anh bằng lòng đổi tất cả mọi thứ. Cho nên. . . . . .em ngoan ngoãn chút.”

Buổi sáng cuối đông hơi âm u, đèn trong phòng sáng rực, người đàn ông cúi đầu không thấy rõ vẻ mặt, đường cong khóe môi lại dịu dàng đẹp đẽ. Cô gái chấn động, ngây người nhìn anh.

Năm tháng yên ả trôi đi, đời này cho dù không yên ổn, có anh ở đây cô không sợ gì nữa.

Thật ra lúc này An Tiêu Ly muốn gửi cho Tang Tang một tin nhắn. Tang Tang à, hình như tớ không già mồm cãi láo được nữa. Anh ấy nói đến nước này, hình như tớ cũng hài lòng rồi.

. . . . . .

Buổi sáng Tần Uy vừa thức dậy người giúp việc đã nói cho ông biết Tam tiểu thư đã chờ ở ngoài cửa từ lâu rồi.

Nửa đêm Tần Tang chạy về, đến cửa thì trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không dám đi vào. Tần Tống ngồi trong xe với cô đến khi trời hửng sáng, khi cô vào nhà thì anh mới đi.

Tần Uy xuống lầu, Tần Tang ngồi ở góc sô pha nghe thấy tiếng bước chân thì lập tức đứng lên. Thấy sắc mặt tái nhợt của con gái, Tần Uy nhíu mày, “Vào ăn sáng đã.”

Tần Tang biết điều đi tới ngồi xuống, cầm một tách trà nóng, gần như không ăn gì cả. Mãi mới đợi được cha ăn xong, cô khẽ mở miệng: “Ba, có chút chuyện con muốn nói với ba.”

“Về Trình Hạo và Lý Vi Nhiên của Lương thị sao?”

“. . . . . . Vâng ạ.” Tần Tang do dự, “Chúng ta tới thư phòng được không ạ?”

“Con thích ai?” Tần Uy không định lên lầu vào thư phòng, bình thản hỏi con gái.

“Lý Vi Nhiên.” Tần Tang rất dứt khoát.

“Nếu như ba nói con phải lấy Trình Hạo thì sao?”

Tần Tang đau xót trong lòng, không nói nên lời.

Tần Uy đợi rất lâu, rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn cô, nói hờ hững: “Tần Tang, con thật sự làm ba thất vọng.”

Tần Tang bất giác run lên, hàng mày nhíu chặt. Tần Uy đặt "> tách trà trong tay xuống, cao giọng gần như là khiển trách: “Từ nhỏ con đã biết điều hơn những đứa trẻ khác trong nhà. Ba vẫn luôn biết con có chừng mực, không yêu cầu gì ở con cả. Ở trong lòng ba, ba vẫn luôn cho rằng Tần Liễu chẳng có gì có thể so với con cả, nhưng lần này con bé lại dũng cảm hơn con! Dù cho ba có không thích Dung Nham hơn nữa, nhưng cậu ta là người con gái ba chọn, ba sẽ chấp nhận! Lương thị, nhà họ Dung và nhà họ Tần chúng ta cho đến tình thế thành Tây, đây không phải là chuyện mà con gái các con cần phải quan tâm. Chiến thắng người khác mới là


Teya Salat