XtGem Forum catalog
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328980

Bình chọn: 8.00/10/898 lượt.

ly rượu của cô: “Tổng giám đốc Tào, xin lỗi. Bạn gái tôi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Phiền ngài quan tâm rồi!”

Trần Ngộ Bạch nói xong, đoạt lấy ly rượu trong tay cô uống một hơi cạn sạch, ám chỉ cho tổng giám đốc Tào. Ông già vừa mập vừa hói cười ha ha, vỗ vai Trần Ngộ Bạch kêu “hậu sinh khả úy”(3).

(3) Cũng có nghĩa là kẻ sinh sau ắt hơn bậc đàn anh

Trần Ngộ Bạch khẽ cười, ứng phó mấy câu, khom người xuống xoa tóc cô, khẽ nói bên tai cô: “Ngốc ở đây đợi bị chuốc rượu sao? Ngốc à, ra ngoài đại sảnh ngồi đi, bên kia yên tĩnh hơn. Bên này xong việc thì anh tìm em, đừng chạy loạn nhé, biết không?”

An Tiểu Ly còn đang đắm chìm trong lời nói vừa rồi của anh không kềm chế được, anh nghiêng mặt nói, cô nghiêng nghiêng đầu, chạm nhẹ lên mặt anh sau đó đỏ mặt chạy chậm rời khỏi.

. . . . . .

Trong đại sảnh giống như thủy tinh cung, khúc dương cầm ngân vang như nước chảy. Cô bé mặc váy trắng kia hình như còn nhỏ, mái tóc suôn mượt dài đến eo, đang chuyên tâm chơi một khúc đàn rất hay mà An Tiểu Ly không biết tên.

Lúc nhỏ cô giáo Trần cũng đưa cô đi học chơi nhạc. Đến ngày thứ ba hoặc thứ tư, cô giáo khen ngợi bạn nhỏ An Tiểu Ly thuộc bài nhanh nhất. Cô giáo tìm ra thiên tài trong âm nhạc kích động yêu cầu An Tiểu Ly đọc thuộc lòng lời bài hát ngay tại chỗ. An Tiểu Ly buộc tóc bằng hai cái nơ to chắp tay đứng trên bục giảng, ngẩng đầu lên tự hào đọc thật to: “Bốn ba năm sáu ba hai một hai bốn ba hai năm. . . . . .”

Hôm đó cô giáo đích thân đưa cô về nhà, hai tay dâng tiền học. Ở sân thể dục trường R trong buổi hoàng hôn hôm đó, cô giáo Trần tức giận mắng mỏ đuổi theo An Tiểu Ly đang kêu gào, bóng dáng một lớn một nhỏ tản trong cơn gió.

An Tiểu Ly đang chìm trong hồi ức hoàng hôn ấm áp không thể kềm chế được. Nhưng đại sảnh lại huyên náo, cô quay đầu nhìn, đúng là trái đất tròn.

Tiêu Dật là người đầu tiên thấy An Tiểu Ly, anh chợt quăng Sở Hạo Nhiên say không còn biết gì cho đồng nghiệp, đi tới chào hỏi Tiểu Ly.

Từ xa Tiểu Ly đã thấy bóng dáng của Sở Hạo Nhiên, biết Tiêu Dật tới làm gì nên tính trước những lời hàn huyên với anh ta.

“Đi cùng Trần Ngộ Bạch?” Tiêu Dật cười híp mắt hỏi, An Tiểu Ly lười nói dối nên gật đầu.

“An tiểu thư thật bản lãnh, từ trước đến nay mắt Tam thiếu của Lương thị đều đặt trên đỉnh đầu, thế mà lại có thể để ý tới An tiểu thư được. Càng không cần phải nói đến Hạo Nhiên, thậm chí còn chịu quay về lối cũ.”

An Tiểu Ly hiểu được sự châm chọc trong lời nói của anh ta, nhưng hình như anh ta nói cũng có lý. Cô tự nhận ăn nói vụng về không đáp lời dược, đành phải trả lời thành thật: “Anh quá khen!”

Nụ cười giễu cợt bên khóe miệng Tiêu Dật chợt cứng đờ, anh ta cười lạnh đầy lúng túng, xoay người chuẩn bị đi nhưng lại chạm mặt Trần Ngộ Bạch đi ra từ phòng bao đang tìm An Tiểu Ly.

Tiêu Dật “Ơ” một tiếng: “Tổng giám đốc Trần, lâu ngày không gặp!”

Trần Ngộ Bạch uống hơi nhiều, nóng bức nới lỏng cà vạt, thậm chí còn lười liếc nhìn Tiêu Dật, đi thẳng tới trước mặt An Tiểu Ly, vuốt tóc cô, trầm giọng nói: “Bên trong xong việc rồi, bây giờ anh đi lấy xe. Em ở đây chờ anh.”

An Tiểu Ly cười ha ha, gật đầu.

Tiêu Dật rất tức giận với sự coi thường này, cất giọng gọi theo Trần Ngộ Bạch: “Này! Trần Ngộ Bạch, đấu tay đôi với tôi như một người đàn ông!”

Trần Ngộ Bạch dừng bước, xoay người lại, lạnh lùng nhìn anh ta: “Tôi chắc chắn tôi là đàn ông, về phần cậu có phải hay không, xin lỗi, trời mới biết cậu mới biết, tôi không biết!”

Anh bạn Tiêu Dật tiến lên chuẩn bị ra oai, bị Trần Ngộ Bạch nói vậy mà bật cười, lùi lại.

An Tiểu Ly vốn muốn ở lại nói hai câu với Sở Hạo Nhiên, thế nhưng nụ cười này cũng co giật nên chạy chậm đuổi theo Trần Ngộ Bạch. Đi theo anh thôi.

Trên đường tới bãi đậu xe, An Tiểu Ly vẫn cười khúc khích, Trần Ngộ Bạch bất đắc dĩ lôi kéo cô. Đến bãi đậu xe, cô vẫn ngô nghê, anh lại có chút men rượu, thật sự bị dáng vẻ của cô trêu chọc không còn kiên nhẫn. Anh bỗng nhiên kéo cô, đặt cô lên cửa xe. Hơi thở nóng rực mang theo mùi rượu càng lúc càng gần, An Tiểu Ly còn đang cười toe toét bị anh hôn nồng nhiệt.

Lâu rồi không chạm vào cô, anh có phần không thể kiềm chết được. Vốn chỉ định hôn thoáng qua để giải khát nhưng hương thơm của cô lại hấp dẫn anh muốn hôn sâu hơn.

Cơn gió lạnh buổi đêm đang gào thét trong bãi đậu xe, An Tiểu Ly bị anh áp lên hơi tê dại. Anh mút lấy đầu lưỡi của cô không tha, trong miệng cô cũng tràn ngập mùi rượu nồng đậm, khiến cô cũng say mê, hỗn loạn.

Trong chuyện nam nữ, Trần Ngộ Bạch vẫn luôn mãnh liệt, một cái giữ lấy vai cô, tay kia vội vã dò xét từ dưới áo cô, đẩy nội y của cô ra, bàn tay vân vê một bên đầy đặn cô khiên cô bất giác nhỏ giọng rên rỉ.

Hô hấp của anh càng lúc càng nặng, vật đặt lên bụng dưới của cô cũng căng cứng hơn, mơn trớn làm thân thể cô dần dần nóng lên, cách lớp quần áo cũng làm cho cô nổi da gà khắp người.

“Ngốc à, chúng ta là về nhà hay là tiếp tục ở đây?” Trần Ngộ Bạch kề sát thân thể mềm mại của cô, phả hơi nóng bên tai cô, khiến cô run rẩy.

An Tiểu Ly chưa bao giờ mất lý trí như lúc này. Gương mặt điển trai nhuốm màu d