u khi anh rời khỏi, Tiểu Ly cảm thấy bên dưới chợt trống rỗng, toàn thân cũng lạnh toát, da gà nổi lên. Không biết sao lại khó chịu, khẽ xoay eo muốn khép chân lại. Trần Ngộ Bạch không chịu, kéo chân cô mở rộng thêm.
Thật sự đã làm cô bị thương. Khi anh đụng chạm răng khóa kéo cọ vào nơi non mềm của cô làm nơi đó đỏ bừng, có mấy chỗ còn hơi xước.
“Đừng động đậy!” Cô muốn giãy dụa, bị anh quát lớn.
“Đừng nhìn. . . . . .” Cô khẽ động đậy, chân bị anh giữ chặt hơn, nhưng động tác vặn eo làm cô thấy tê dại, An Tiểu Ly xấu hổ và giận dữ che mặt.
Ánh mắt Trần Ngộ Bạch tối tăm hơn, nhìn cánh hoa bị anh làm cho sưng đỏ ẩm ướt phát sáng, dần dần khôi phục, đóng lại, chất lỏng trắng đục từ từ chảy ra từ giữa . . . . . .
Thú tính nhiệt tình ở nơi sâu thẳm nhất trong lòng anh bị sự lạnh băng che kín đã bị cô làm cho bùng phát, vẻ mặt anh dần dần khiến An Tiểu Ly dựng tóc gáy, “Ngày mai anh đã xin nghỉ cho em rồi. . . . . .” Giọng nói của anh khàn khàn, vội vã cởi đồ trên người rồi lại phủ lên cô.
Tiểu Ly vẫn khóc, đau, trên vết thương còn dính. . . . . . Nước, cộng thêm sự va chạm mãnh liệt của anh, đau âm ỉ như thể kim châm. Cô khó chịu giãy giụa, dù anh đau lòng nhưng không dừng lại được, dụ dỗ bên tai cô: “Cắn anh!”
Trong sự đau đớn và vui sướng cùng cực, Tiểu Ly chần chừ giãy giụa, giọng nói trầm thấp của anh như thể bùa chú, cô không hề do dự mà há miệng cắn "> lên phần cổ dưới mang tai anh. Trần Ngộ Bạch bị đau, vừa hít một hơi, vừa chạm vào cô "> thêm, mỗi lần đều phải chạm được viên thịt đó mới bỏ qua. Không bao lâu sau thì Tiểu Ly lặng lẽ há to miệng, nhắm mắt lại co quắp.
Đêm đó hai người đến nửa đêm mới về phòng ngủ. Từ ghế sô pha đến sàn nhà, từ sàn nhà đến vách tường, rồi đến tủ ti vi, rồi đến góc nhà, rồi đến ghế nằm ở sảnh, sau đó là cửa phòng cùng với ghế sô pha trong phòng. Vi say nên Trần Ngộ Bạch thật sự dường như không biết mệt, mà bởi vì sự thô bạo lần mở đầu, cả đêm anh không dùng tư thế dối diện mà mình thích nhất với cô nữa. Cuối cùng khi về đến trên giường, anh đưa lưng cô về phía mình đặt ở trên người, anh đi vào từ phía sau, rồi giữ chặt hai tay hai chân cô, ra vào hết sức mãnh liệt.
An Tiểu Ly thực sự cảm thấy bài học này quá là uyên thâm, tư thế nữ trên nam dưới hữu danh vô thực này cũng có thể làm được. Anh chàng ở dưới hăng hái bừng bừng, lần sau còn "> hơn lần trước, động tác của anh làm chất lỏng dấp dính vang ra tiếng. Cô không nhúc nhích được, nhìn trần nhà, đành phải đưa eo theo anh. Anh càng hưng phấn hơn, buông một tay ra, đưa tới nơi kết hợp, giữ cho cô áp chặt với mình, để anh xâm nhập dễ dàng hơn.
An Tiểu Ly không còn sức để rên rỉ, bụng co rút tê dại. Thời điểm cuối cùng cô gục xuống giữa giường, cánh tay trắng như tuyết đưa lên trước, nắm chặt tay vịn trên đầu giường, cái mông nhếch cao lên đón nhận sự va chạm mãnh liệt của người đàn ông không ngừng không nghỉ. Tiếng rên rỉ càng lúc càng mềm mại đáng yêu của cô kích thích anh, động tác của anh càng lúc càng dũng mãnh, đưa tay nâng mông cô cao hơn nữa, tiến vào càng lúc càng ">, tốc độ càng lúc càng nhanh, đưa vào càng "> càng sâu. Anh ngẩng đầu lên, nhắm chặt hai mắt, An Tiểu Ly bị hành hạ không thốt lên lời mềm nhũn lặng lẽ té xuống. Cuối cùng anh cũng tận hứng.
“Cháu không chắc Tần Tang có bằng lòng lấy cháu không, nhưng cháu chắc chắn nếu không phải cô ấy cháu không lập gia đình.”
Lý Vi Nhiên thu lại nụ cười, vẻ mặt vô cùng thận trọng. Căn phòng chợt trở nên yên tĩnh, ngón tay vịn lưng ghế của Tần Tang siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch, thậm chí giờ phút này cô có thể nghe thấy tiếng mạch đập của dòng máu sôi trào.
Đúng vậy, tiếng mạch đập của dòng máu sôi trào.
“Được. Tần Tang, như vậy con không đúng rồi. Chuyện lần này tất cả trách nhiệm thuộc về con.” Sau khi nghe Lý Vi Nhiên trả lời Tần Uy nói với Tần Tang như vậy. Tần Tang gật đầu hờ hững, vui vẻ chấp nhận.
“Hôm nay muộn rồi, hai đứa về trước đi. Tần Tang cứ suy nghĩ mấy ngày rồi cho ba câu trả lời chắc chắn, con định giải quyết chuyện này thế nào. Về phần Vi Nhiên, dù cho cuối cùng cháu và Tần Tang thế nào đi nữa, thương trường vẫn là thương trường, hiểu không?”
Lý Vi Nhiên mỉm cười, gật đầu. Anh cũng không cho rằng Tần Uy có thể sát cánh bên Lương thị. Anh đứng lên ôm eo Tần Tang, dịu dàng hỏi: “Anh ra ngoài chờ em nhé?”
Tần Tang lắc đầu, từ biệt Tần Uy, nắm tay anh cùng về.
Dọc theo đường đi hai người đều im lặng, Lý Vi Nhiên lo lắng vết thương của cô, trên đường quẹo xe vào bệnh viện đổi thuốc cho Tần Tang rồi mới về nhà trọ của cô.
Buổi tối ngủ lúc Lý Vi Nhiên hết lòng che chở cho cô, sợ đè lên miệng vết thương của cô. Ngay cả lúc đang ngủ cũng khoác một tay lên ngang hông cô không rời.
Sau một lúc giả vờ ngủ say, Tần Tang nghe thấy hơi thở đều đặn của anh mới mở mắt ra, lẳng lặng nhìn vẻ mặt trong lúc ngủ của anh.
Con người đúng là sinh vật kỳ quái, chỉ trung thành với nội tâm của mình, bởi vì sợ bị tổn thương, cho nên nó giữ khoảng cách với tất cả mọi người theo phản xạ có điều kiện. Cho dù cô đã yêu anh, cũng chưa từng để lộ mặt