chân thật nhất trước mặt anh. Bởi vì sinh vật mềm yếu như vậy, một khi bị anh vô tâm làm tổn thương, suốt đời cũng không thể lành lặn.
Cho nên Tần Tang luôn cố gắng tự giải quyết tất cả mọi chuyện, thân phận của cô, hôn ước với Trình Hạo. Thật ra thì cô chưa từng thật sự tin tưởng bất cứ ai, nên luôn cố gắng tự thân vận động.
Mà càng thật hơn nữa, chuyện này cũng không phải là lỗi của Tần Tang, chưa có ai nói với cô, cõi đời này sẽ xuất hiện một người khiến cô có thể hoàn toàn tin tưởng.
Mà bây giờ, ánh mắt dịu dàng của Tần Tang liếc nhìn gương mặt anh tuấn của Lý Vi Nhiên, cô nguyện toàn tâm toàn ý tin tưởng người đàn ông ngay cả nằm mơ cũng bảo vệ cô trong lồng ngực này, không hề giấu giếm, cho tới chết thì thôi.
. . . . . .
Tỉnh giấc, Trần Ngộ Bạch vẫn còn ngủ yên bên cạnh. Tiểu Ly giãy dụa lấy đồng hồ báo thức bên gối, vậy mà đã mười giờ bốn mươi rồi.
Ngắm nhìn Trần Ngộ Bạch còn đang ngủ say, nhớ lại sự điên cuồng quá mức đêm qua, An Tiểu Ly quyết định sau này không bao giờ để anh uống rượu nữa.
Chớp mắt một lát, người dưới khó chịu, cô nhẹ nhàng đứng lên tắm táp rửa mặt. Lúc đang đánh răng thì anh tiến vào, người trên để trần, mặc quần ngủ rộng thùng thuỳnh, khoanh tay trước ngực, lười biếng tựa lên cửa, “Anh muốn đi toilet.”
“Ra phòng vệ sinh ngoài kia ý.”
“Không.”
Lúc vừa thức dậy anh rất cáu bẳn, Tiểu Ly nhẫn nhịn theo thói quen, dịch ra ngoài một bước, giữa hai chân chợt đau nhói. Cô tức giận trong lòng, không thể để yên cho anh nữa, “Vậy thì nhịn đi!”
Trần Ngộ Bạch không đeo kính, đôi mắt nhìn cô hơi híp lại, lộ vẻ lạnh lung hơn. Anh nghênh ngang đi tới, ôm cổ cô từ phía sau, vươn tay vào vạt áo vuốt ve bầu ngực không mặc nội y của cô, giọng nói vô cùng nguy hiểm: “Ngứa da hả?”
An Tiểu Ly đau đớn khắp mình mẩy nổi giận, huých "> khuỷu tay về phía sau. Trần Ngộ Bạch kêu đau nhưng vẫn không buông cô ra, khuôn mặt còn chưa rửa cọ tới cọ lui trên cổ cô, vô cùng dấp dính.
Mái tóc ướt của An Tiểu Ly xõa tung, miệng đầy bọt kem, chỗ bị Kỷ Nam đá bị thương trên tay còn dán miếng cao to đùng. Tóc anh cũng rối tung, vẻ mặt lười nhác. Nhìn trong gương hai người như thể vợ chồng lâu năm.
An Tiểu Ly không còn già mồm cãi láo hiểu được đây chính là cảm giác thiên trường địa cửu, nhưng trong lòng cũng vui mừng, cảm thấy rằng: Ừm, như vậy rất tốt.
Ôm một lát, cô đuổi anh đi tắm. Quay người lại, thấy trên lưng anh có vết bầm rất lớn. Trái tim Tiểu Ly thắt lại, nhiều ngày như vậy nhìn thấy còn giật mình, lúc ấy chắc hẳn anh rất đau.
“Anh nghĩ em cần nghỉ ngơi.” Trần Ngộ Bạch đưa lưng về phía cô, trở tay bắt lấy bàn tay đang chạm lên lưng anh của cô, “Hử?”
Tiểu Ly ôm choàng lấy, dán mặt lên lưng anh, một lúc lâu anh không chịu được mà nhúc nhích, cô vẫn ôm.
“Tiểu Bạch. . . . . . Anh ngoan chút. . . . . .” Giọng điệu cô dịu dàng, bây giờ cô đã hiểu phần nào được tâm trạng khi anh nói với cô những lời này.
Em sẽ đối xử với anh thật tốt, anh ngoan một chút, đừng ầm ĩ, yên tâm chờ em đối tốt với anh có được không?
. . . . . .
Tần Tang tới thẳng khu công nghiệp của Tần thị, Tần Uy đang họp, cô bình thản chờ ở trong phòng làm việc.
Tần Uy đi vào đã thấy cô, nói với thư ký đang báo cáo công việc ở sau lưng: “Hủy cuộc hẹn bữa trưa, công việc xế chiều đẩy sang hôm sau, tôi có chuyện quan trọng hơn.”
Thư ký đáp một tiếng rồi đi ra ngoài, Tần Tang ngắm nghía cái cái chặn giấy trong tay, hỏi cha: “Ba ơi, cái này có đắt không?”
Tần Uy nhíu mày, Tần Tang chưa từng hỏi ông vấn đề tầm thường như vậy.
“Món đồ chơi nhỏ tháng trước đấu giá được, con thích thì lấy đi.”
Tần Tang mỉm cười, “Mấy ngày nữa con muốn đến nhà Lý Vi Nhiên thăm cha anh ấy, nếu cái này đắt tiền con mang đến làm lễ ra mắt.”
Tần Uy ngồi xuống ghế sô pha, đốt bếp cồn bắt đầu pha trà, vừa chậm rãi dạy dỗ con gái: “Nói gì thế!”
Tần Tang tới chọn lá trà cho ông, cười tự nhiên đáp: “Con cũng không biết, chỉ thấy đẹp. Nhưng nếu là đồ đắt tiền, nhất định phải là đồ tốt mới đáng giá để ba bỏ tiền ra mua.”
Tần Uy hơi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, nở nụ cười hiếm hoi, “Suy nghĩ cẩn thận rồi hả?”
Tần Tang gật đầu.
“Nói thử xem nào.” Tần Uy ra hiệu cho cô ngồi xuống.
“Con muốn rời đi một thời gian ngắn.” Tần Tang ngồi quỳ trên thảm bên chân Tần Uy, nghiêng đầu nhìn ngọn lửa màu lam của bếp cồn, “Ba, con cảm thấy mình cô đơn quá lâu rồi, con cần phải rời đi thử xem. Trước kia có một quyển sách làm con cảm động, viết về một phạm nhân tàn tật sau khi mãn hạn tù thì mất phương hướng, cuối cùng ông ta lưu lạc tìm thấy điều tốt đẹp của cuộc đời. Tên của quyển sách kia là ‘Giải thoát và cứu rỗi’, con nghĩ con cũng cần một cuộc giải thoát và cứu rỗi như vậy.”
Tần Uy không thay đổi nét mặt, “Nói tiếp đi.”
“Con tin tưởng Vi Nhiên có thể xử lý được chuyện này. Hơn nữa con rời đi, cũng giảm bớt phần nào tình hình căng thẳng trong thành phố hiện giờ. Ba nói có đúng không?”
Tần Tang nhìn Tần Uy rửa chén đâu ra đấy, pha trà, hít hà hương thơm, thưởng trà. Ông không nói gì, cô liền kiên nhẫn chờ đợi.
“Trà không tệ.” Tần Uy thưởng thức rất lâu mới nói.
Tần T