g thể khong mỉm cười, cởi quần áo ra trèo lên giường. Chui vào trong chăn, ôm lấy anh từ phía sau.
“Bác sĩ cho em về rồi hả?” Đợi mãi không thấy cô lên tiếng, anh không chịu được, tức giận hỏi.
Tần Tang rụt người xuống một chút, cọ cọ lên lưng anh, thở dài dễ chịu, “Đừng ồn ào nữa, em mệt lắm!”
Lý Vi Nhiên tức giận, quay tới đè cả người lên cô, hôn nồng nhiệt một lúc lâu. Vết thương trên lưng Tần Tang bị đè lên, cô kêu đau thì anh mới dừng lại. Hơi thở vẫn hổn hển: “Cái đồ không tim không phổi! Đau chết em đi!”
Tần Tang khẽ cười, đưa tay vuốt ve mặt anh: “Vi Nhiên, anh tốt quá!”
“Chưa có ai đối xử với em tốt như vậy cả. Mẹ em. . . . . . không quan tâm tới em, ba thì hiếm khi có thời gian nói chuyện với em. Em vẫn cho rằng mọi người đều như vậy, chăm lo cho bản thân là đã đủ rồi, làm sao có thời giờ đối xử tốt với người khác. Xin lỗi, trước kia em không đối xử tốt với anh.”
Đầu mũi Lý Vi Nhiên ửng hồng, cúi đầu khẽ hôn lên mắt cô, giọng nói vẫn hổn hển: “Đừng tưởng nói vài lời hay ho thì anh sẽ tha thứ cho em!”
“Xin lỗi, em xin lỗi. Em không nên nghi ngờ anh!” Tần Tang nói dịu dàng.
Lý Vi Nhiên im lặng một lúc lâu, bĩu môi: “Nói thêm mười lần nữa!”
Tần Tang bật cười, anh không cam lòng áp người xuống cắn cổ cô, phía dưới cũng rục rịch ngóc đầu dậy. Tần Tang kêu đau anh mới nhớ tới trên cô bị thương, nghiêng người ôm cô lên người, thở hổn hển liếm mặt cô, “Ghi vào sổ đã, đến khi em khỏe hơn rồi xem anh trừng phạt em thế nào!”
Tần Tang ôm cổ anh. Mãi một lúc lâu sau, hai người đều cho rằng đối phương đã ngủ thiếp đi rồi, cô mới nhẹ nhàng mở miệng: “Vi Nhiên, tối nay anh tới nhà em ăn cơm có được không? Em muốn dẫn anh về gặp ba.”
Rõ rà nhà họ Tần đã bàn với Tần Tang về việc dẫn Lý Vi Nhiên về. Bữa tối, Tần Dương chưa về, Vương Di và Tần Liễu, Tần Hòe đều tỏ vẻ nhẹ nhàng thoải mái như thể không biết gì cả.
Tần Uy chào hỏi Lý Vi Nhiên rất khách sáo giống cách bề trên đối đãi với bạn của con gái, mà lại không hề nhắc tới chuyện kinh doanh. Tần Tang thấp thỏm trong lòng, hồi trước Trình Hạo hoặc những thanh niên khác mà ba thích tới nhà ăn cơm, ba luôn thảo luận về chuyện trong giới thương trường với họ. Như vậy, có phải chứng tỏ ba không thích Lý Vi Nhiên không?
Sau bữa cơm không nhạt thếch, Tần Liễu Tần Hòe thức thời đi lên lầu, Vương Di gọi người giúp việc mang trà với hoa quả lên, nhưng Tần Uy khoát tay, “Hai đứa vào thư phòng với ba, ba có lời muốn hỏi.”
Khi lên lầu, bước chân Tần Tang có phần trống rỗng, Lý Vi Nhiên nắm tay cô, nắm thật chặt. Sau lưng Tần Uy, hai người đưa mắt nhìn nhau, bỗng nhiên có cảm giác an tâm.
Tần Uy ngồi xuống, nghiêm nghị nhìn Lý Vi Nhiên mà không nói gì cả. Lý Vi Nhiên không hề né tránh, khẽ mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt ông.
Tần Tang không hiểu mọi chuyện là thế nào, không dám ngồi xuống, đứng thẳng ở phía bên phải Lý Vi Nhiên.
“Ba chỉ hỏi hai đứa một câu, hai đứa chắc chắn muốn kết hôn sao?” Một lúc lâu sau Tần Uy hỏi chậm rãi.
Tần Tang nhìn Lý Vi Nhiên, Lý Vi Nhiên mỉm cười với cô, quay đầu trả lời Tần Uy rất chân thành: “Cháu không chắc chắn!”
. . . . . .
Vừa mới đóng cửa, Trần Ngộ Bạch đã lộ rõ vẻ say khướt. An Tiểu Ly còn chưa nghĩ ra cách giải thích từ chối khéo chuyện vừa mới đồng ý với anh ở trên xe đã bị anh đặt lên ghế sô pha phòng khách lột sạch.
“Anh chậm chút. . . . . . Đau!” Anh mở khóa kéo rồi xông thẳng vào, vật thô to cực nóng tiến vào nơi mềm mại nhiều ngày không vận động có cảm giác được mở rộng. Không đợi cô thích ứng, anh bắt đầu di chuyển trước sau mãnh liệt. Cô trượt lên trên, lại bị kéo về, cứ tiếp tục mãnh liệt như vậy. Anh tiến vào quá sâu, mỗi khi khóa kéo đụng vào nơi mềm mại thì cô cảm thấy lạnh băng đau nhói, An Tiểu Ly không nhịn được kêu lên.
Lâu rồi Trần Ngộ Bạch không đụng vào cô, nơi nào đó không thể khống chế được nữa. Nhưng khi thấy cô cau mày thở gấp thì vẫn đau lòng, nhẫn nhịn hơn chút, lúc tiến vào không sâu như vậy. Không bao lâu sau, anh ghé vào bên tai cô gầm nhẹ, phun thứ nóng bỏng lên bức tường non mịn của cô, càng lúc càng nhiều. Bên trong bắt đầu hơi căng căng, anh còn phấn chấn nhắm mắt hưởng thụ, Tiểu Ly thì lại vừa ngứa vừa căng, giãy giụa mãi vẫn không trốn được. Anh đè nặng trên người, nơi kết hợp với nhau càng ngày càng tê dại. Cũng không khó chịu lắm nhưng bên dưới càng lúc càng căng, cô run giọng rên rỉ thật dài, không biết làm sao đánh rụt người lại tiết ra.
Trần Ngộ Bạch trút được phần nào, lúc này mới quan tâm tới nơi đầy đặn lâu ngày không gặp, cúi đầu cắn mút điểm đỏ dễ thương, răng môi đùa giỡn nhấm nháp. An Tiểu Ly càng muốn đi toilet hơn, nơi anh ma sát xông lên cảm giác tê dại, cô kéo áo sơ mi của anh che bả vai, khẽ nói: “Tiểu Bạch. . . . . . Em muốn đi toilet.”
Trần Ngộ Bạch mút ">, cô khẽ rên rỉ, anh ngẩng đầu lên cười xấu xa nhưng vẫn không buông cô ra. Hai chân Tiểu Ly kẹp chặt hai bên thắt lưng anh, đạp loạn lên không. Anh lại nóng lên, cắn lên phần ngực trắng như tuyết của cô, thẳng lưng tiếp tục ra vào. Tiểu Ly đau nhói, nước mắt cũng trào ra, lúc này anh mới rút ra cúi đầu thăm dò.
Sa