ang mỉm cười, đây là lễ ra mắt Lý Vi Nhiên mang đến cho Tần Uy tối qua.
Tần Uy đứng lên, lấy ví tiền từ trong ngăn kéo bàn làm việc, rút một chiếc thẻ ra cho Tần Tang, “Đừng đi xa quá, mỗi tuần gửi tin ngắn báo bình an cho ba.”
Tần Tang đứng lên từ trên thảm, nhận lấy thẻ, không biết nói gì cho phải.
“Nếu không có việc gì thì ba không ăn trưa với con nữa, con trở về dọn dẹp đồ đạc đi.” Tần Uy cầm giấy tờ trên bàn bắt đầu phê duyệt, Tần Tang dọn dẹp dụng cụ pha trà xong, cầm cái chặn giấy đang chuẩn bị rời đi thì nghe thấy cha nhỏ giọng lầm bầm sau lưng: “Cái chặn giấy của ba đắt hơn hộp trà kia đấy.”
. . . . . .
Ngày tiễn Tần Tang đi, An Tiểu Ly và Trần Ngộ Bạch lại cãi nhau một trận.
Lý Vi Nhiên ôm Tần Tang hôn tạm biệt không thôi, An Tiểu Ly có phần thương cảm, đứng sững sờ ở một bên, ngẩn người nhìn. Cuối cùng Lý Vi Nhiên xấu hổ, nghiêng đầu cau mày hỏi cô: “Chị ba, thật ra thì chị có thể tránh đi một chút.”
Trần Ngộ Bạch ở đằng sau hừ lạnh một tiếng, An Tiểu Ly lại càng máu nóng sục sôi, tiến lên kéo Tần Tang, “Tang Tang. . . . . Mình không muốn bị cô giáo Trần đánh chết đâu, cậu dẫn mình đi với có được không?”
Tần Tang liếc mắt, bực mình đẩy Tiểu Ly ra, xoay người ôm Lý Vi Nhiên tiếp tục âu yếm triền miên, An Tiểu Ly khóc không ra nước mắt, nổi giận đùng đùng xoay người rời đi, trong lúc đi lướt qua Trần Ngộ Bạch không quên đụng "> vào anh.
Trần Ngộ Bạch sa sầm mặt, vội vã chào Lý Vi Nhiên đang bận rộn rồi đuổi theo.
Lý Vi Nhiên không còn lòng dạ nào để ý đến họ, cúi đầu cắn chóp mũi Tần Tang, không nhịn được mà kì kèo, anh không nỡ để cô đi, nhưng cũng đồng ý với cách nói của cô. Thật ra Tần Tang rời đi đúng là cũng giảm bớt phần nào mâu thuẫn ngày càng căng thẳng giữa thành Tây và Lương thị.
“Chờ đến khi em trở lại chúng ta sẽ kết hôn.”
Tần Tang cười hôn anh, “Được.”
“Không được trang điểm, không được mặc quần áo đẹp, không được nói chuyện với đàn ông khác!” Thấy sắp đến thời gian lên máy bay, Lý Vi Nhiên có vẻ hung dữ, bàn tay ôm thắt lưng cô càng siết chặt thêm.
“Được.” Tần Tang đồng ý với anh.
Tối hôm qua, cả đêm anh ở trong cơ thể cô cũng không chịu ra, thắt lưng Tần Tang cũng sắp gãy đến nơi, cuối cùng cũng dụ dỗ anh nghỉ ngơi một chút. Khó lắm mới tách ra được, cô tiến vào chăn, gục giữa hai chân dịu dàng mút lấy, vừa cắn nhẹ vừa liếm láp. Anh giữ chặt đầu cô qua lớp chăn, ưỡn người nhích eo, ra vào cái miệng nhỏ nhắn ấm áp ướt át của cô. Tần Tang gần như không thở được, anh mới thở phào nhẹ nhõm, xuất vào miệng cô.
“Vậy. . . . . . Nếu em nhớ anh, thì phải làm sao đây?” Tần Tang cười hì hì cọ cọ vào anh, chớp chớp mắt, giọng nói mờ ám.
Lý Vi Nhiên hô to muốn chặn sân bay lại, không cho ai đi. Hai người ngọt ngào thầm thì được một lúc, đã đến giờ anh nhấc va ly đưa cô lên máy bay.
“Tang Tang.” Trước khi lên máy bay, Tần Tang nhận lấy va ly, Lý Vi Nhiên nhét cái hộp nho nhỏ vào lòng bàn tay cô. Tần Tang thấy dáng hộp thì nước mắt toan tuôn trào, anh nhẹ nhàng hôn lên mắt cô.
“Đưa cho em trước, đi đến bất cứ nơi nào có thể gặp được trai đẹp đều phải đeo trên tay, ” Hơi thở ấm áp của anh phả lên mặt cô, nồng nàn thắm thiết, “Haiz, anh phải làm một cái bảng thật to treo lên ngực em, viết Lý Vi Nhiên, đóng ngoặc kép, như vậy anh mới tương đối yên tâm.”
Tần Tang bật cười, hôn anh một cái rồi cầm cái hộp nhỏ rớt nước mắt lên máy bay.
. . . . . .
Nguyên nhân Trần Ngộ Bạch và An Tiểu Ly cãi nhau là do một cú điện thoại.
Anh dần dần bị lây thói quen của cô, sáng thứ bảy cũng không muốn dậy sớm, uốn éo trên giường ôm cô ngủ nướng. Điện thoại di động vang lên, anh không hề suy nghĩ liền nhận luôn, không ngờ rằng đầu kia lại là cô giáo Trần.
Đến khi An Tiểu Ly đoạt lấy điện thoại, cô giáo Trần đã nổi giận, tuyên bố ngày mai sẽ đến chém giết, còn muốn An Tiểu Ly tự cầu phúc.
Xét thấy cô giáo Trần hình như cũng không nhận ra giọng Trần Ngộ Bạch, An Tiểu Ly quyết định tìm một người tới giả mạo tạm thời. Ở chung với một người chưa lập gia đình so với việc ở chung với Trần Ngộ Bạch chưa lập gia đình, An Tiểu Ly tuyệt đối tin tưởng người trước có thể làm cho cô chết bớt thê thảm hơn.
Nhưng Trần Ngộ Bạch làm sao có thể chấp nhận yêu cầu mất chủ quyền vô lý này.
Vì vậy một cuộc tranh giành “Danh phận” nổ ra, khói thuốc lại tràn ngập. Khác biệt lần này chính là người chịu tủi thân lại là Tiểu Bạch, ăn xong chùi mép trốn nợ biến thành An Tiểu Ly.
“Em cũng không nói anh không được gặp mẹ, chẳng qua là đừng kích thích cô giáo Trần liên tục như vậy! Hai năm nay mẹ lên cân nhiều, lại hay cáu kỉnh như vậy, nhỡ kích động quá độ. . . “
“Câm miệng!” Trần Ngộ Bạch tức giận nổi gân xanh, “Em cứ ngoan ngoãn chờ đi, để anh nói với cô!”
“Em không muốn!”
“Hừ!”
“Anh nói nữa em cũng không chịu.”
“Em cứ thử xem!” Trần Ngộ Bạch tức giận, vung nắm đấm lên đập đúng phải cây cột ở phòng khách, anh kêu đau một tiếng, mặt hơi nhăn lại, hình như rất đau.
“Á. . . . . . Có đau không?” An Tiểu Ly thấy anh giận thật, tỏ vẻ lấy lòng.
Trần Ngộ Bạch tức giận cười lạnh, “Không cần em phải quan tâm!”
Tần Tống ru