Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328745

Bình chọn: 7.5.00/10/874 lượt.

tơ lụa viền lá sen bị xé nát, cuốn vài vòng trên tay anh. Chiếc váy ngủ An Tiểu Ly thích nhất tan nát như vậy.

Tần Tống đang hầu hạ cô giáo Trần uống trà sáng, bỗng nhiên nhận được điện thoại của anh, giọng nói của Trần Ngộ Bạch có tiếng thở gấp khẽ khàng: “Tiểu Lục, cậu ở đâu? ĐỪNG NHÚC NHÍCH!”

Tần Tống bị tiếng quát bất chợt của Trần Ngộ Bạch làm cho không dám động đậy, Trần Ngộ Bạch ở đầu kia thấp giọng nói mấy câu cái gì đó, thỉnh thoảng xen lẫn với tiếng kêu rên mà Tần Tống quen thuộc. Anh nghe thấy tiếng trực tiếp từ hiện trường mà sợ hết hồn hết vía miệng đắng lưỡi khô. Cô giáo Trần nhẹ nhàng gõ bàn, nhỏ giọng hỏi anh: “Trần Ngộ Bạch à?”

Tần Tống gật đầu. Cô giáo Trần cười bí hiểm, “Bác còn muốn đi dạo một chút, nói với nó không cần chờ bác ăn trưa.”

Trần Ngộ Bạch cúp điện thoại, ném di động ra đằng xa, cười lạnh nhìn người không ngừng giãy dụa phía dưới.

Đồ ngủ bị xé thành từng dải của An Tiểu Ly đang trói hai tay cô lại. Cô bị anh cưỡi, hoảng sợ nhìn anh.

“Tiểu Bạch. . . . . .” Cô lấy lòng gọi anh, “Em biết lỗi rồi, anh đừng giận nữa, cởi trói cho em được không?”

Trần Ngộ Bạch cười vô cùng dịu dàng, cả người chậm rãi đè lên, cúi đầu dùng mũi cọ lên mặt cô, “Ồ? Sai ở đâu?”

Trái tim Tiểu Ly đập rộn lên, thân thể chỉ mặc đồ lót càng lúc càng nóng, anh còn chưa làm gì, cô lại cảm thấy rõ ràng người dưới mình ẩm ướt.

“Em. . . . . . Em. . . . . . Rốt cuộc anh muốn thế nào?!” An Tiểu Ly không thẹn với trí thông minh của mình, trong khoảnh khắc kiều diễm này mà lại gào lên phá hỏng mất cảnh tượng. Cô thật sự chịu không được dáng vẻ mài dao soàn soạt của Trần Ngộ Bạch.

Trần Ngộ Bạch há miệng cắn "> lên môi cô, đơn thuần để xả giận, cắn đến khi cô khẽ kêu đau, đến khi phía dưới của anh xoắn quẩy.

“Anh muốn. . . . . . Mấy hôm trước hình như em đồng ý với anh chuyện gì đó mà chưa thực hiện thì phải?” Bàn tay của Trần Ngộ Bạch vươn tới sau lưng cô, tháo móc nội y của cô, rồi xé tung ra, hai dây đeo dứt đoạn. Anh vẫn chưa đã nghiền, kéo quần nhỏ cô cô lên, dễ dàng xé thành vài miếng, tiện tay ném ra giường.

Phủi tay, Trần Ngộ Bạch bắt đầu cởi quần áo của mình, nhưng ánh mắt vẫn ghìm chặt vào An Tiểu Ly, nhìn cô nổi da gà khắp người.

Thật ra thì nếu tình cảm nồng nàn, cô cũng không bài xích chuyện. . . . . . phục vụ anh. Nhưng trong tình huống thế này, tư thế như vậy, cô thật sự. . . . . . xấu hổ.

Trần Ngộ Bạch nhấc cả người cô lên, giường không cao lắm, anh đứng trên sàn nhà, cô quỳ trên giường, độ cao vừa đến bộ phận đang ngẩng cao của anh. An Tiểu Ly bị anh túm chặt gáy, không thoải mái ngọ nguậy một chút, đôi môi sạt qua dục vọng hầm hập của anh. Cô sợ hết hồn, nhưng nó lại kích động gật đầu lên xuống.

“Ngoan. . . . . . Há miệng ra, dùng môi bao lấy hàm răng trên, đưa lưỡi ra. . . . . .” Anh dụ dỗ, cô choáng váng đầu óc làm theo.

Trần Ngộ Bạch chẳng qua chỉ muốn dọa cô, nhưng cô quỳ gối phía dưới, cả người trần trụi, hai tay bị trói, mái tóc dài tán loạn, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng hé mở. . . . . . Máu dồn xuống phía dưới. Anh không còn lý trí, không quan tâm đây là lần đầu tiếp xúc của cô mà di chuyển eo.

Động tác của anh không bị khống chế càng lúc càng nhanh. Anh nhắm mắt lại, hít sâu liên tục. Tiểu Ly khó chịu ngửa ra sau, bị anh giữ gáy lại, chỉ có thể nức nở, cầu xin không ra tiếng.

“Tiểu Ly. . . . . .” Anh nói mấy chữ một cách khó khăn, gắng gượng khống chế mình không nên thô bạo như vậy, “Ngoan. . . . . . Nhanh thôi. . . . . .”

Thật ra thì cũng không thoải mái lắm, cô không lưu loát, hàm răng không ngừng cọ lên dục vọng của anh có phần đau nhói, nước bọt cũng không điều tiết được. Cô còn định lên tiếng, đầu lưỡi trắng mịn di chuyển khiến máu nóng của anh bùng lên, không thể khống chế được nữa.

Cho đến trước lúc bộc phát, anh mới rút "> ra. Trên người An Tiểu Ly đã phủ một lớp mồ hôi mỏng, cả người mềm nhũn, ho khan không ngừng. Anh nặng nề quỳ một chân lên giường, kéo tay cô vuốt ve dục vọng nóng bỏng sưng to một lúc rồi phun hết lên trên đùi trên eo cô.

Môi Tiểu Ly tê dại không còn chút cảm giác nào, miệng cũng đau rát. Cô vừa khóc hu hu, vừa không khống chế nổi nước bọt. Trần Ngộ Bạch nằm nghiêng ôm lấy cô, hài lòng đến mức không nói nên lời, chỉ đặt từng nụ hôn lên mặt cô.

“Được rồi. . . . . . Đừng khóc nữa! Vừa rồi anh quá khoan khoái, không để ý đến em!” Trần Ngộ Bạch thấp giọng dỗ dành cô: “Đừng khóc nữa. . . . . . Anh cũng làm vậy cho em. . . . . . Nhé?”

Tay An Tiểu Ly bị trói nhưng hai chân vẫn tự do. Nghe thấy anh lúc này còn muốn đùa giỡn cô, liền đưa chân đạp. Trần Ngộ Bạch cong người ôm cô, bỗng dưng bị cô đá trúng bắp chân, đau đến mức nhíu mày.

“Đồ háo sắc!” An Tiểu Ly nước mắt giàn giụa, lớn tiếng mắng nhiếc: “Tôi không làm lành với anh nữa! Tôi muốn nghe lời cô giáo Trần đi xem mắt!”

Trần Ngộ Bạch nghe vậy, tàn nhẫn đưa tay ra bóp lấy cổ cô. Cô nghiêng đầu há miệng cắn chặt lên tay anh không buông.

“An – Tiểu – Ly!” Trần Ngộ Bạch gỡ được ra, nhìn dấu răng trắng bệch sâu hoắm, bực mình đến mức nghiến răng kèn kẹt: “Cứ tưởng anh không nỡ trừng phạt em có ph


XtGem Forum catalog