ứa cũng thay đồ đi, đợi mẹ xuống bếp làm thịt kho cho mấy đứa.”
Tiểu Ly kém cỏi lùi về sau một bước, Trần Ngộ Bạch ho khan một tiếng. Vừa lúc Tần Tống chạy ra từ phòng bếp, càu nhàu trong nhà lạnh quá. Theo thói quen anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, rồi mặc thêm cái áo lông cừu không tay trong lớp áo khoác. Vào nhà cởi áo khoác ngoài ra, bây giờ không chịu nổi nữa.
Trần Ngộ Bạch đang lúng túng, nghe thấy Tần Tống ầm ĩ thì trừng mắt nhìn. Cầm Thú gần như đóng băng tại chỗ, yên lặng bám vào góc tường nhón chân rời khỏi phòng, tìm quần áo mặc.
Cô giáo Trần sững lại một lát, cũng không nói gì nữa mà xắn tay áo xuống bếp nấu ăn. Tần Tống khen ngon, tâng bốc nịnh nọt cô giáo Trần lên tới tận trời. Khui vài chai rượu đỏ quý giá của Trần Ngộ Bạch, bốn người ăn một bữa thỏa thuê. An Tiểu Ly vừa mệt tửu lượng lại thấp, được chút xíu đã ngà ngà say, gục xuống bàn ngủ mê man. Tần Tống thấy ánh mắt giao nhau của cô giáo Trần và Trần Ngộ Bạch vô cùng khốc liệt, ăn uống no say cũng thức thời xin về từ rất sớm.
Cô giáo Trần nâng chai rượu lên, véo tai cháu trai, đạp cửa ban công, đuổi Sprite đang hoảng loạn đi, ngồi xuống ghế dựa một cách vô cùng khí thế.
“Trần Thế Nhàn, cô vẫn lỗ mãng như vậy.” Trần Ngộ Bạch xoa vành tai ửng hồng, nói lạnh lùng.
Cô giáo Trần cười thích thú: “Ngộ Bạch, lâu lắm rồi chúng ta không uống rượu với nhau!”
“Muốn ôn lại chuyện xưa với cháu sau?”
“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ cháu muốn tâm sự chuyện tương lai với cô?” Cô giáo Trần nói bóng nói gió.
Trần Ngộ Bạch nghiêng đầu, liếc nhìn cô ngốc vẫn còn nằm sấp trên bàn ăn. Anh mỉm cười, đi tới ngồi sóng vai với bà: “Cháu nhận thua. Đừng vòng vèo nữa, cô nghĩ thế nào?”
Cô giáo Trần cười to, trong bóng đêm sâu thẳm, nếp nhăn ở khóe mắt thoạt nhìn vô cùng ấm áp: “Cô không muốn nó chịu khổ!”
“Rất tốt, điểm này chúng ta nhất trí!” Trần Ngộ Bạch bình tĩnh nói, cầm chai rượu nốc một ngụm.
“Ngộ Bạch, cuộc đời của cô, ngoại trừ An Bất Tri và Tiểu Ly ra, việc tự hào nhất là có thể một tay nuôi nấng cháu!” Cô giáo Trần nhìn bầu trời bao la ở đằng xa, chậm rãi nói: “Từ bé cháu đã chẳng giống đứa trẻ bình thường, khi đó nhiều lúc cô cũng sợ đời này cháu không tìm được hạnh phúc. Cháu có biết Tần Tang không? Con bé chơi thân với Tiểu Ly đó!”
Trần Ngộ Bạch gật đầu. Tần Tang, hừ, đâu chỉ biết.
“Cô từng muốn giới thiệu Tần Tang cho cháu. Trong mắt cô, người có tính cách bá đạo lại nhạy cảm tinh tế giống cháu mới thích hợp với cô gái như vậy!”
“Tiểu Ly là cô bé rất tốt. Ngộ Bạch, nó đi theo cháu sẽ rất mệt, cháu cũng sẽ mệt. Tới lúc đó, chắc hẳn là nó đáng thương lắm. Nhân lúc bây giờ cháu còn yêu thương nó, hãy nghĩ cho nó xem. Không bằng, chấm dứt đi?” Cô giáo Trần không cười đùa nữa, nói rất chân thành.
Trần Ngộ Bạch không nói gì, uống từng hớp rượu.
“Trần gia có hoàn cảnh như vậy, Tiểu Ly phải khó khăn thế nào mới bước qua cửa được? Sau khi lấy cháu thì sao? Tên ngốc Trần Thế Cương kia chắc chắn không thích nó!” Cô giáo Trần không còn dáng vẻ say rượu nữa, bà căm thù đến xương tủy cái gia đình bảo thủ cứng nhắc đó. “Hai đứa ở bên nhau sẽ không tốt đẹp mãi giống như lúc này. Cháu là đàn ông, không thể chỉ nghĩ cho mình, còn phải nghĩ cho người khác. Huống chi, người khác đó lại là đứa con gái mà bà cô thân ái của cháu thương yêu nhất!”
Trần Ngộ Bạch bỗng bật cười một tiếng. Rượu đã thấy đáy, hơi thở của anh có mùi rượu thoang thoảng, bốc lên đầu thấy nong nóng.
Anh quay đầu nhìn vào mắt bà, mắt lóe lên ánh sáng lấp lánh: “Cô già rồi!” Anh cười ngạo nghễ: “Bây giờ cô thử nghĩ xem, năm đó cô muốn bỏ trốn với An Bất Tri, bà nội có sắc mặt thế nào? Bây giờ cháu tìm cái gương thì cô biết ngay!”
Cô giáo Trần sửng sốt, sắc trời đã tối đen nên không thể thấy rõ nét mặt của bà. Một lúc lâu sau, bà vẫn yên lặng.
“Người khác không biết, cô vẫn không rõ sao? Trần Thế Nhàn, cháu và cô giống nhau, không thể nào bị bất kỳ ai trong Trần gia điều khiển.” Trần Ngộ Bạch nói: “Cháu muốn cưới cô ấy!”
Cô giáo Trần cười ha ha, đứng lên, “Không quản được nữa, con cháu tự có phúc của con cháu. Cháu tính rồi làm, cô sẽ ủng hộ về mặt tình cảm — giải quyết An Bất Tri. Trần Thế Cương bên kia cô không quan tâm, nếu Tiểu Ly chịu thiệt thòi chạy về nhà, dù có phải vác dao kề cổ cũng phải ép nó đi xem mắt lấy người khác.”
. . . . . .
Xuân về muôn hoa đua nở. Tần Tang đi gần một tháng. Mâu thuẫn giữa thành Tây và Lương thị nhờ ông ngoại của Tần Tống và Lý Vi Nhiên ra mặt cuối cùng cũng giải quyết êm thấm. Hằng ngày Lý Vi Nhiên đi làm, tan sở, nhớ Tần Tang, cuộc sống đơn điệu đến mức ngay cả Tiểu Ly cũng không chấp nhận được. Gọi điện thoại hỏi Tần Tang thì cô ấy lại chỉ mỉm cười.
Vẫn chưa định ngày trở về. Tần Tang luôn trả lời như vậy.
Nói qua về chuyện Kỷ Nam bị ép cưới. Cô gái bị tổn thương nguyên khí nặng nề, táo bạo đi núp bóng khắp nơi, dĩ nhiên ngoại trừ Trần Ngộ Bạch.
Còn Tần Tống vẫn thần bí không chịu gặp ai.
Trần Ngộ Bạch vẫn núi băng kỳ cục như vậy. Gần đây hai người cãi lộn vì chuyện rốt cuộc có nên trả căn phòng Tiểu Ly thuê để ở cùng nhau không. An Tiểu Ly n
