ơng mặt và hoảng loạn bất lực nhìn anh, chờ anh nói chuyện. Tần Tang cô dù có thông minh, lạnh lùng và lý trí đến cỡ nào thì cũng chỉ là một người phụ nữ.
Trái tim của Lý Vi Nhiên trong nhất thời như có ngàn mũi tên xuyên qua.
“Chuyện Trình Hạo là do anh làm.” Cuối cùng anh cất tiếng. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng đã đẩy Tần Tang vừa trải qua sự suy sụp rơi thẳng xuống địa ngục.
“Anh chỉ tức giận nhất thời mà thôi. Không nghĩ rằng gây nên chuyện nghiêm trọng đến vậy.”
“Làm sao bây giờ” Anh cười ảm đạm “Tang Tang, lần này, chúng ta thật phải chia tay nhau rồi.”
———
An Tiểu Ly khẩn trương kéo tay của Trần Ngộ Bạch. Bởi vì dáng vẻ của anh thật giống như muốn đánh Tiểu Cầm Thú. Mặc dù cô không hiểu đã có chuyện gì xảy ra khiến tình trạng vô cùng rối rắm thế này. Nhưng qua vẻ mặt của Trần Ngộ Bạch, cô đoán chắc là Tiểu Cầm Thú đã làm chuyện sai quấy rồi.
Trong phòng bệnh bỗng vang lên những âm thanh hỗn loạn xen lẫn tiếng gào thét chói tai của Tần Tang. Tần Tống cả kinh, không quan tâm đến anh ba của mình đang muốn nói gì, anh xoay người vọt vào trong phòng.
Lý Vi Nhiên vẫn đứng yên tại chỗ. Còn Tần Tang thì ném hết tất cả những đồ vật cô có thể chạm tới vào người anh. Trong phòng hỗn độn cả lên, bình truyền dịch thì vỡ nát, trên đất đầy miểng thủy tinh. Trần Ngộ Bạch thấy thế liền kéo lại An Tiểu Ly đang lảo đảo xông lên trước ôm vào ngực mình.
Tần Tống xông qua giữ lại Tần Tang đang điên cuồng, gắt gao ôm vào lòng anh. Anh rút kim truyền dịch trên tay cô ra. Tần Tang khóc lóc quơ hai tay loạn xạ, Tần Tống không hề để ý, cây kim ngược lại cắm vào tay anh.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi hỗn loạn cực kỳ thì Lý Vi Nhiên chỉ lạnh lùng xoay người bỏ đi.
“Tần Tang!” Tần Tống không để ý đến thương tích của mình, chỉ dịu dàng an ủi cô, tiếc rằng cô cũng chẳng nghe thấy gì cả. Trần Ngộ Bạch bế An Tiểu Ly không ngừng giãy dụa lên, đi ra khỏi phòng bệnh gọi bác sĩ đến để tiêm cho Tần Tang đang mất đi khống chế một mũi an thần.
Tần Tang chậm rãi yên tĩnh lại, thất thần trong chốc lát rồi ngủ thiếp đi. An Tiểu Ly đau lòng rối rắm, chỉ là do sợ Trần Ngộ Bạch uy hiếp đòi tiêm cho cô một mũi an thần nên chỉ biết yên lặng chảy nước mắt.
An Tiểu Ly vẫn khóc suốt đường trở về. Trần Ngộ Bạch vửa lái xe vừa rút khăn giấy lần lượt đưa cho cô. Khi về đến nhà thì tiếng nói của cô cũng đã khản lại, Trần Ngộ Bạch khẽ thở dài rồi ôm cô xuống xe đi lên lầu.
“Đừng khóc nữa.” Trần Ngộ Bạch rót cho cô một cốc nước rồi ôm cô ngồi trên ghế salon an ủi. Anh không rành nói lời ngon tiếng ngọt nên cũng không biết phải nói gì. Chỉ biết ôm chặt cô lại trong giây lát rồi lau đi nước mắt nước mũi trên mặt cô: “Cuối tuần này về nhà anh ăn cơm được không?”
An Tiểu Ly vừa rơi nước mắt vừa lắc đầu mãnh liệt. Hiện tại cô còn muốn đi đâu nữa chứ.
Trần Ngộ Bạch không vui đưa tay bóp mặt của cô. Tiểu Ly cúi đầu cắn tay anh cho hả giận. Hai người yên lặng giằng co với nhau trong chốc lát thì tâm trạng của cô mới khá hơn một chút. Cô buồn bã gục vào ngực Trần Ngộ Bạch “Có thể nào một ngày nào đó anh cũng làm vậy với người khác không? Khi em trở về nhà thấy anh và một người phụ nữ khác ở trên giường.”
“Nếu như chủ nhật này em ngoan ngoãn theo anh về nhà thì sẽ không có xảy ra chuyện đó.” Trần Ngộ Bạch vuốt mái tóc cô và nói thản nhiên.
“Vậy anh xin em đi.” An Tiểu Ly bắt đầu chơi xấu. Sự buồn bực chấn động cả ngày nay đã kết thúc, cô rất thích không khí an tĩnh như bây giờ.
Trần Ngộ Bạch yên lặng thật lâu. Khi cô muốn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt anh thì đã bị anh đè đầu xuống không ngẩng lên được. Qua thật lâu anh mới bực bội nói “…. anh xin em.”
An Tiểu Ly vui vẻ, cô né tránh tay anh ngẩng đầu lên cợt nhã : “Nói rõ ràng vào, xin em cái gì?”
Cho đến bây giờ Trần Ngộ Bạch chưa từng nghĩ rằng có ngày nào đó mình sẽ rơi vào cảnh uất ức thế này. Có điều cô khóc đến sưng cả mắt rất buồn cười nên khiến anh mềm lòng “Anh xin em theo anh về nhà ăn cơm…. nha?”
An Tiểu Ly ngạo mạn ngửa đầu, thận trọng “ừ” với anh. Trần Ngộ Bạch nghiến răng, đưa tay kéo cô vào lòng hôn thật lâu cho đến khi hơi thở bắt đầu dồn dập.
“Em muốn đi tắm trước…” Cả người An Tiểu Ly bủn rủn, lên tiếng yếu ớt. Trần Ngộ Bạch vốn muốn giải quyết cô ngay tại chỗ, nhưng anh biết được cả ngày hôm nay cô đã rất mệt mỏi. Nên anh chỉ hôn lên đôi môi sưng đỏ của cô thêm một chút rồi để cô đi tắm trước.
Sau khi lên giường anh cũng rất dịu dàng. Anh nhẹ nhàng bắt đầu hôn từ gương mặt cô trở xuống, trêu chọc cho An Tiểu Ly phát ra những tiếng nức nở cám dỗ như con mèo nhỏ. Lúc anh tách hai chân cô ra thì cô hoảng sợ nắm lấy tóc của anh. Trần Ngộ Bạch chịu đựng cơn đau nhói trên da đầu, ngậm lấy nơi non mềm của cô. Tất cả những dây thần kinh dưới da đều có dòng điện xông lên khiến An Tiểu Ly tê rần toàn thân. Cô không tự chủ buông lỏng tay ra, giơ chân đặt lên tấm lưng anh, mập mờ chuyển động.
Trong màn đêm yên tĩnh, tiếng nuốt của anh có vẻ vang dội lạ thường. An Tiểu Ly nghe tiếng chất lỏng từ trong người mình chảy vào miệng anh thì xấu hổ không chịu nổi. Đầu lưỡi anh linh hoạt đâm vào,