ng không kháng cự được với anh nên dần dần không giãy dụa nữa. Cô ta mở rộng hai chân, đung đưa theo nhịp. Những móng tay màu đỏ chói mơn trớn ve vuốt trên lưng của anh, rồi từ từ nhích xuống bộ phận đang kết hợp của hai người. Vừa rên rĩ cám dỗ, vừa vuốt ve cường điệu kích thích người đàn ông dùng tốc độ nhanh hơn.
Tần Tống đứng ở bên ngoài đợi một lát. Anh cảm thấy không ổn liền che mắt lại bước nhanh tới ôm lấy thắt lưng của Tần Tang kéo cô ra ngoài.
Tần Tang vẫn không lên tiếng nhưng lại liều mình vũng vẫy. Tần Tống vừa sơ ý đã bị cô tránh thoát. Tần Tang lại chạy vào, cô không nói gì, chỉ nện chiếc túi trong tay lên tấm lưng đang hoạt động của người đàn ông. Lý Vi Nhiên bị đau, anh ngạc nhiên ngồi dậy. Đôi mắt anh màu đỏ tươi vô cùng kỳ lạ, vừa mơ màng vừa kinh ngạc nhìn Tần Tang. Rồi lại không thể tin quay đầu nhìn lại người phụ nữ lõa lồ đang vẫn còn trong dư âm sung sướng. Cuối cùng mới ngỡ ngàng nhìn Tần Tống đang đứng phía sau Tần Tang.
“Tang Tang…” Lý Vi Nhiên ngập ngừng, anh kéo chăn che lại bên dưới, tay chân luống cuống không biết làm sao.
Mặt Tần Tang trắng bệch cứng ngắc đáng sợ, khó khăn thốt ra từng câu từng chữ với anh “Lý Vi Nhiên, em cho anh thời gian giải thích. Anh nói đi.”
Người phụ nữ kia quấn chăn nằm trên giường, chỉ lộ ra gương mặt xinh đẹp. Cô ta cười khúc khích rồi dùng đầu ngón chân mơn trớn vòng eo cũa Lý Vi Nhiên trắng trợn. Đầu óc của Tần Tang ầm ầm sụp đổ, hai mắt nhắm nghiền, hai hàng nước mắt chảy xuống.
“Anh…” Cô mở mắt ra. Lúc này ánh mắt của Lý Vi Nhiên mới rời khỏi mặt Tần Tống, trong đôi mắt đã như tro tàn. Anh không hề nhìn cô nữa, chỉ cúi đầu và mệt mỏi khẽ nói “Xin lỗi em.”
Thế giới của Tần Tang sụp đổ hoàn toàn trong ba chữ này. Cảnh vật bốn phía nhanh chóng xoay tròn, cô lả đi té xuống đất, ý thức dần mơ hồ trong tiếng kêu thảng thốt của Tần Tống.
…………
Lòng bàn tay của Tần Tống nắm lấy túi truyền dịch, như thế thì khi chất dịch đi vào cơ thể của Tần Tang sẽ không lạnh lẽo nữa. Tần Tống cảm thấy trong lòng mình hoàn toàn thanh thản khi nhìn dáng vẻ cô ngủ say. Cửa sổ được mở, gió lùa vào trong phòng, mang theo không khí ấm áp tràn đầy sức sống của mùa hè. Xung quanh rất yên tĩnh nên tiếng ếch kêu đặc biệt nghe rất rõ. Tần Tống khẽ cười trong không khí yên ả của căn phòng. Anh chỉ cảm thấy giây phút vui vẻ đẹp nhất đời này chính là đây.
Chỉ chốc lát sau Tần Tang tỉnh dậy, dáng vẻ chớp mắt rất ngây thơ. Tần Tống nhìn thấy cảnh này trong lòng liền chộn rộn, anh cúi xuống hơi sát kêu cô “Tang Tang?”
Tần Tang từ từ nhớ lại chuyện đã xảy ra, cô mỏi mệt cười với anh “Em không sao chứ?”
“Sao lại không!” Tần Tống cười “Bác sĩ nói não của em bị kích thích nên hôn mê. Sau khi tỉnh lại sẽ yêu người đầu tiên em nhìn thấy. Cho nên anh liền ở đây cố để em yêu anh.”
Tần Tang sững sờ nhìn trần nhà, không cười cũng không nói gì cả.
“Ôi, cho anh chút phản ứng đi.” Tay của Tần Tống quơ quơ trước mặt cô.
“Ừ.” Tần Tang điều chỉnh tư thế nằm, miễn cưỡng đáp lại anh cho có lệ.
“Anh nói thật đó.” Giọng nói của Tần Tống khe khẽ, giống như một chiếc lông vũ mềm mại lướt qua tai Tần Tang vô cùng dịu dàng “Tần Tang, yêu anh có được không?”
Tần Tang mở mắt nhìn anh. Trong vẻ mặt của anh hoàn toàn không hề có sự đùa cợt, đôi môi anh mím lại, gương mặt khôi ngô viết lên hai chữ chân thành. Trái tim cô run lên. Nếu như cô yêu anh, chắc là mọi việc sẽ dễ dàng hơn bây giờ sao?
“Tang Tang…” Anh khẽ thì thầm tên của cô, sau đó cúi người càng lúc càng gần.
“Tang Tang!” Cửa bị đẩy ra, An Tiểu xông vào, phía sau còn có Trần Ngộ Bạch và Lý Vi Nhiên.
“Ơ…” Tiểu Ly nhìn cảnh trước mắt không biết làm sao. Tần Tang đang nửa nằm, môi của Tần Tống chỉ cách Tần Tang không đến mười centimet. Tư thế mờ ám của hai người bỗng chốc hóa đá trong khoảnh khắc.
“Tang Tang… cậu không sao chứ?” Tiểu Ly kiên trì hỏi.
“À, không có chuyện gì. Chỉ là mấy ngày liên tục không nghỉ ngơi tốt nên mới thế này” Tần Tống thẳng lưng lên, trả lời hộ Tần Tang.
Kể từ khi Lý Vi Nhiên bước vào, đôi mắt Tần Tang luôn nhìn vào anh chăm chú. Sự lo âu, sợ hãi, kinh ngạc, khổ sở, đè nén…. cô đều nhìn thấy rõ mồn một. Nhìn vào gương mặt điển trai của Lý Vi Nhiên, cuối cùng Tần Tang không khống chế được nữa bật khóc. Trong phòng bệnh vô cùng yên lặng chỉ có tiếng khóc nho nhỏ của cô vang lên.
“Tiểu Lục, đi ra ngoài.” Trần Ngộ Bạch lạnh lùng cất lời.
Tần Tống dùng sự im lặng để phản kháng. Ánh mắt của Trần Ngộ Bạch trở nên sắc bén, âm điệu cũng vút cao “Tiểu Lục, anh kêu em đi ra ngoài!”
Tiểu Ly yên lặng đi đến kéo cánh tay Tần Tống. Anh quay đầu nhìn Tần Tang rồi nhíu mày đi theo Tiểu Ly ra ngoài.
Trần Ngộ Bạch vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nhìn Tần Tang, cuối cùng cũng cúi đầu xoay người ra ngoài. Khi bước qua cạnh Lý Vi Nhiên liền đưa tay vỗ vỗ bờ vai anh.
Từ đầu đến cuối Lý Vi Nhiên không hề nhích đến gần Tần Tang đang rơi lệ trên giường. Anh chỉ đứng từ xa nhìn cô, khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt đã xa xôi diệu vợi.
Tần Tang từ từ ngồi dậy trên giường sững sờ. Cô không ngừng lấy tay lau đi dòng lệ trên gư