Snack's 1967
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328623

Bình chọn: 7.00/10/862 lượt.

ải không!”

Anh ngồi dậy, kéo sợi dây trên tay cô, nâng người cô lên. Tiểu Ly thét lên, vùng vẫy giãy dụa, vừa đá vừa đạp. Trần Ngộ Bạch áp cô lên đầu giường, cổ tay cô bị trói tạo thành một vòng tròn, cây cột ở đầu giường xuyên vào giữa, An Tiểu Ly bị cố định ở đầu giường.

Trần Ngộ Bạch đắc ý phát vào cặp mông trắng như tuyết của cô hai cái: “Em khóc lóc om sòm nữa đi!”

Vòng eo của Tiểu Ly bị anh giữ chặt, không thể nào giơ tay lên rời khỏi cây cột được. Gối thì quỳ nên không đá được anh, vừa quẫn bách vừa bực mình, khóc càng to, mắng anh háo sắc lưu manh cầm thú với giọng không rõ ràng….

Một tay của Trần Ngộ Bạch giữ lấy hông cô, tay kia ung dung tách cánh hoa mềm mại ướt át của cô ra, đồng thời thẳng lưng đưa dục vọng của mình vào, mơn trớn trêu chọc cô. Cô càng lắc mông giãy dụa, anh càng căng trướng sưng to lên.

“Kêu to lên nào!” Anh cười xấu xa: “Anh thích nghe cái miệng nhỏ nhắn của em kêu tiếng thật to. . . . . .” Vừa dứt lời, anh đâm "> vào, lập tức đi vào nơi sâu nhất ở chốn mềm mại, còn xấu xa cọ xát bên trên.

Bị hạ gục chỉ trong một chiêu, An Tiểu Ly cảm thấy một dòng điện dội lên từ bụng dưới, vừa đau vừa ngứa vừa tê dại. Chỗ sâu nhất còn có cảm giác nhói đau đến tận xương, giống như một cây kim đâm thẳng vào thần kinh nhạy cảm nhất của cô, rồi lại không chỉ cảm thấy mỗi đau, mà còn có khoái cảm được phóng thích, gần như là cảm giác điên cuồng.

“Hic. . . . . . Tiểu Bạch. . . . . . Em sai rồi, em là lưu manh! A! Đau. . . . . . quá. . . . . !” Hai tay An Tiểu Ly nắm chặt lấy cột giường, co quắp như thể con chó con, mặt kề sát cây cột bóng loáng lạnh lẽo, không ngừng cầu xin tha thứ, nói ngọt. Trần Ngộ Bạch hưng phấn đến mức đỏ hết cả mắt, cô dịch lên thì anh liền thẳng lưng tiến thẳng về phía đầu giường theo cô, cảm thấy không thoải mái thì "> tay kéo cô trở lại, nắm lấy chân cô, vuốt ve mông cô, sức lực càng mãnh liệt hơn.

Buổi sáng đầu xuân tươi đẹp, ánh dương chiếu khắp muôn nơi. Trong căn phòng rộng rãi trang trí đơn giản, một cô gái trần truồng bị trói tay quỳ trên chiếc giường lộn xộn, để mặc chàng trai ở phía sau không ngừng giày vò rút ra đưa vào.

Trần Ngộ Bạch thay đổi các góc độ khác nhau, thậm chí kéo hai chân của cô lên làm nửa người cô hướng lên trên không, khuấy động mãnh liệt từ trên xuống khiến cô nói không nên lời. Phần đầy đặn của Tiểu Ly cọ phải drap giường, ma sát trước sau theo động tác của anh, khoái cảm sắc bén bộc phát từng hồi. Trần Ngộ Bạch tóm chặt hai chân nên Tiểu Ly hơi đau, định rút chân ra. Trần Ngộ Bạch không đề phòng, lảo đảo về phía trước một bước, người sững lại, nhưng vì vậy mà dục vọng đẩy vào càng sâu. Trong tiếng kêu cầu xin tha thứ ngọt ngào của An Tiểu Ly , anh rốt cuộc cũng tốt bụng nhấc cô đang thở hổn hển khỏi cây cột. An Tiểu Ly cười nịnh bợ, không có chí khí vươn người cọ cọ vào anh, đáng thương tỏ vẻ biết ơn. Trần Ngộ Bạch cũng cười, hôn lên mặt cô chừng hai cái, sau đó lật người cô lại, rồi lồng tay cô vào cây cột hệt lúc nãy.

An Tiểu Ly gào thét chói tai, Trần Ngộ Bạch cười dịu dàng, hai tay tách chân cô ra vòng lên hông mình, đẩy người vùi sâu vào thân thể cô. Tán thưởng cho sự mềm mại chặt khít đó, anh khoan khoái đưa đẩy.

Khi kết thúc, cổ Trần Ngộ Bạch đã thay thế cho cây cột, An Tiểu Ly mềm nhũn như đống bùn buộc phải thân mật vòng tay lên cổ, gục trên người anh. Hạ thân ngậm lấy vật khổng lồ của anh, để mặc cho tay giữ lấy hông và mông cô khống chế tiết tấu. Cuối cùng, anh cắn lấy vai cô, kêu rên. Qua lớp bao, An Tiểu Ly cảm thấy anh chợt phồng lớn lên, khiến cô co quắp như điện giật. Cô không cam lòng yếu thế, cũng nghiêng đầu cắn anh. Trần Ngộ Bạch run kịch liệt hơn, bàn tay ôm thắt lưng cô chặt đến mức làm cô đau. Hai người kề sát nhau, thở hổn hển.

Sau khi bình tĩnh trở lại, cô muốn xuống nhưng anh không chịu. Anh đưa tay mò xuống, lấy dục vọng đã thu nhỏ ra ngoài cơ thể cô, rút chiếc bao nặng nề ra, quấn chân lên cô, ôm cô không buông tay.

An Tiểu Ly rên la từ đầu đến cuối, bây giờ mệt đến mức không nhúc nhích nổi, để mặc anh hèn mọn dùng ngón tay thấm chất lỏng không biết là của ai viết chữ lên tấm lưng trần của cô.

“Đừng ngủ!” Trần Ngộ Bạch lắc lắc cô đã lim dim ngủ, “Đoán xem anh viết chữ gì?”

An Tiểu Ly mềm nhũn tựa vào cổ anh, mệt mỏi lắc đầu. Trần Ngộ Bạch giở trò đe dọa, rốt cục cũng chọc cho cô tỉnh ngủ, đã được lợi rồi còn khoe mẽ. Mà Trần Tiểu Bạch chính là người như vậy!

“Ừm, chữ đầu tiên à. . . . . Anh?”

“Đúng.” Trần Ngộ Bạch hôn cô một cái, giọng trầm thấp vui sướng.

“Còn hai chữ tiếp~~~~~” An Tiểu Ly kéo dài giọng: “Là heo!”

Trần Ngộ Bạch sửng sốt, bực mình lật người vòng cô lên cây cột một lần nữa, nhào tới như hổ như sói.

. . . . . .

Khi cô giáo Trần và Tần Tống xách túi lớn túi nhỏ trở về đã là hơn bốn giờ chiều.

“Hả? Hai đứa tan sở sớm vậy sao?” Cô giáo Trần sai Tần Tống đem đồ ăn vào bếp, còn bà ngồi xuống sô pha ngoài phòng khách, Tiểu Ly thức thời rót chén trà sữa mời bà.

“Làm sao mà hai đứa mặc lắm thế?” Cô giáo Trần nghi ngờ nhìn áo len cao cổ của cháu trai và con gái: “Bật máy sưởi lên, hai đ