n rẩy ngồi ở hàng ghế sau, thắt chặt dây an toàn, nắm chặt tay cầm trên cửa xe. INFINITI luôn được coi là siêu xe thể thao bị Trần Ngộ Bạch phát huy đến cực độ, thành phố C đông nghịt xe cộ đối với anh mà nói cũng chỉ là mây bay.
An Tiểu Ly không dám nhìn thẳng về phía trước nữa, lưng dính chặt vào ghế lái phụ, nhắm mắt giả chết.
Rốt cuộc cũng chịu đựng được đến bến xe, Tần Tống lăn xuống xe với sắc mặt trắng bệch, bám lấy cửa sổ hỏi trong hơi thở yếu ớt: “Lúc về. . . . . . Em có thể bắt xe không?”
An Tiểu Ly há miệng đang muốn hùa theo, nhưng Trần Ngộ Bạch đã tàn nhẫn giành trả lời Tần Tống: “Cậu cảm thấy thế nào?”
Tần Tống ủ rũ, ai oán nhìn An Tiểu Ly. Anh tư chẳng qua chỉ đá nhầm cô, hiện tại bị hai ông anh nhà cô ấy rượt đuổi khắp thành phố, nói là “gái lớn gả chồng”, muốn bắt cô đi xem mắt. Mà bây giờ anh phải đóng giả bạn trai của An Tiểu Ly đó! Khó tránh khỏi ôm ấp, đến khi diễn xong anh ba chắc chắn sẽ nuốt sống anh vào bụng!
An Tiểu Ly này rõ ràng không phải hồng nhan sao lại còn họa thủy hơn cả đại ca trong nhà này chứ?
. . . . . .
Cô giáo Trần vẫn tràn đầy sức sống như ngày thường, vừa tới đã véo tai An Tiểu Ly. An Tiểu Ly đau hít sâu một hơi, nhón chân giảm bớt lực kéo, tủi thân rưng rưng nước mắt như trẻ con.
Lần đầu tiên Tần Tóng được thấy hình ảnh thú vị như vậy, cười hì hì đứng nhìn ở một bên. Bị Trần Ngộ Bạch đạp "> một phát từ đằng sau mới kịp phản ứng, vội vàng đi tới giải cứu họa thủy.
“Cháu chào bác ạ! Cháu là Tần Tống, Tần của Triều Tần, Tống của Triều Tống.” Tần Tống thu lại dáng vẻ cà lơ phất phơ đó thì vô cùng ra dáng, cô giáo Trần sửng sốt, An Tiểu Ly vội vàng huơ tay múa chân giới thiệu: “Mẹ, đây là bạn trai của con! Mẹ buông tay ra có được không. . . . . . Đau chết con rồi!”
Cô giáo Trần quả nhiên buông lỏng tay ra, nhưng mắt lại lướt qua Tần Tống nhìn về phía Trần Ngộ Bạch. Trần Ngộ Bạch đứng ở nơi rất xa, mím chặt môi, ánh mắt hờ hững liếc nhìn chỗ khác.
“Tần Tống. . . . . .” Cô giáo Trần thu lại ánh mắt, chần chừ hỏi: “Cậu. . . . . . là bạn trai của Tiểu Ly? Ý tôi là An Tiểu Ly!” Bà sợ Tần Tống nhận lầm người, vỗ "> lên lưng con gái.
Tần Tống ôm chặt trái tim đã ngắc ngoải, gật đầu rồi lại gật đầu đầy khó khăn.
Cô giáo Trần vừa vui vừa buồn tàn phá cánh tay bắp chân của An Tiểu Ly, nhéo theo vòng thuận chiều kim đồng hồ rồi ngược chiều kim đồng hồ. Cậu nhóc tên là Tần Tống này đẹp hơn con gái nhà mình, nếu là thật thì lãi to rồi. Nhưng dựa theo dự đoán ban đầu của bà, sao lại thấy biểu tình của thằng cháu mình không bình thường nhỉ?
Tần Tống đẹp trai, lại là người quen nhõng nhẽo trước mặt người lớn, ứng phó cô giáo Trần có xuất thân tính cách như vậy là việc rất dễ dàng. Cô giáo Trần rõ ràng rất thích anh, cũng không nhắc tới chuyện trừng trị An Tiểu Ly nữa.
Đến lúc ăn hoa quả sau bữa tối, cô giáo Trần gõ bàn, cười híp mắt nói: “Thấy hai đứa vợ chồng son ngọt ngào như vậy, mẹ không quấy rầy hai đứa nữa. Tối nay mẹ tới chỗ Ngộ Bạch!”
An Tiểu Ly run rẩy, nghẹn dưa vàng, vừa ho khan vừa phun ra ngoài, Trần Ngộ Bạch không nhịn được đưa tay vỗ lưng cô. Cổ họng của cô cực mỏng, cộng với tính tình hấp tấp, bình thường vẫn hay nghẹn, anh buồn bực không thôi.
Cô giáo Trần bực mình liếc nhìn con gái, “Sao con bé này lại không có phong thái như vậy chứ!” Bà cười híp mắt nhìn Tần Tống, “Cháu nhìn nó đi, chẳng giống bác tẹo nào!”
Tần Tống suýt chút rập khuôn theo Tiểu Ly mà phun trà trong miệng ra.
“Tiểu Tống à, nói cho bác chuyện giữa cháu với Tiểu Ly nhà bác đi, ” Cô giáo Trần nhiệt tình kéo tay Tần Tống, “Mặc dù bác có vẻ cao quý nghiêm túc, thật ra là người rất hiền hoà, cũng không phong kiến, cháu yên tâm đi! Dù bác không tán thành chuyện chưa lập gia đình mà sống chung như vậy nhưng chỉ cần cuộc sống sau này của vợ chồng son hai đứa tốt đẹp, có dự định rõ ràng cho tương lai thì bác và ba của Tiểu Ly cũng không có ý kiến gì đâu.”
Lần này Tần Tống thật sự phun trà, “Khụ khụ. . . . . . bác à, ” Tần Tống luống cuống lau đi, “Cháu và Tiểu Ly. . . . . . Dạ, chúng cháu cũng có dự định rồi, bác yên tâm!”
An Tiểu Ly vừa lén lút đánh giá sắc mặt Trần Ngộ Bạch, vừa cười gượng ha ha đối phó với cô giáo Trần, “Mẹ, hay là mẹ tới chỗ con đi! Lâu lắm rồi con không ngủ với mẹ.”
Mắt của cô giáo Trần chợt bừng sáng, nhấp một ngụm trà rồi cười cười, “Vậy con với mẹ tới nhà của anh họ con đi, mẹ cũng muốn tâm sự với con gái ngoan của mẹ! Tiểu Tống, cháu có ngại không?”
Một bàn ngoại trừ sinh vật khác thường nào đó ra đều là người thông minh. Đã nói đến thế Tần Tống đã nhìn ra đầu mối, vội vàng lắc đầu nói không ngại không ngại. Rồi nhìn kỹ sắc mặt của anh ba, mặc dù gắng sức kiềm chế lửa giận nhưng cũng dồn hết thảy vào lòng bàn tay.
Ồ, nói như vậy, thì ra là hai kẻ đen tối đang ngấm ngầm đấu nhau qua cô An Tiểu Ly ngốc nghếch này sao? Tần Tống nhức đầu, vậy còn kéo anh vào làm gì?
. . . . . .
Đêm không trăng, gió lớn.
Thích hợp để giết người.
Vừa về tới nhà, Sprite đã ve vẩy đuôi nhào tới, An Tiểu Ly quá sợ hãi, vội vàng lùi lại trốn sau lưng Trần Ngộ Bạch. Nhưng Sprite lại