XtGem Forum catalog
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328701

Bình chọn: 9.5.00/10/870 lượt.

không nghe lời lặng lẽ đuổi theo cô, cọ đầu lên chân cô. Trần Ngộ Bạch nhíu mày quát lớn, Sprite mới cúi đầu kêu ư ử rồi thu hồi móng vuốt, hết sức thức thời mà ngựa quen đường cũ chạy ra ban công, không thèm ngoái đầu lại.

Cô giáo Trần mỉm cười sâu xa, không bình luận gì thêm.

Trần Ngộ Bạch cầm đồ dùng vệ sinh mới đến, nói hơi mệt, về phòng ngủ trước.

Cô giáo Trần cũng kêu mệt, sai An Tiểu Ly đi xả nước cho bà, nói muốn hưởng thụ bồn tắm mát xa. An Tiểu Ly hầu hạ thái hậu vào phòng tắm, được cho biết trong hai tiếng không được quấy rầy, cô vội vàng lùi ra ngoài, lấm lét tiến vào phòng Trần Ngộ Bạch.

Trần Ngộ Bạch mới vừa tắm xong, tóc ướt sũng, mặc áo tắm nằm ngửa trên ghế bên cửa sổ hút thuốc lá.

An Tiểu Ly tìm cái gạt tàn cho anh, thế nhưng anh chẳng thèm liếc nhìn, tiện tay hẩy tàn thuốc xuống sàn nhà.

“Tiểu Bạch. . . . . .” Tiểu Ly ngồi xổm xuống, ngẩng mặt lên nhìn. Trần Ngộ Bạch không để ý tới cô, cô đáng thương kéo nhẹ tay áo anh.

Trong lòng Trần Ngộ Bạch uất nghẹn, thật sự chẳng muốn để ý tới cô. Nhưng nghe thấy cô dịu dàng gọi anh, không khống chế được mà quay đầu đi, “Có việc gì thế? Em họ.”

An Tiểu Ly ngửi thấy mùi hờn giận nồng đậm, không nhịn được mà bật cười.

Trần Ngộ Bạch bực mình, dụi thuốc lá lên bậc cửa sổ, đứng dậy lên giường, xốc chăn nằm xuống, tức giận cuộn tròn lại.

An Tiểu Ly càng nhìn càng thấy anh đáng yêu, tình thương của mẹ bỗng nổi lên, vào phòng tắm lấy máy sấy, quỳ gối trên giường sấy tóc cho anh.

Trần Ngộ Bạch không nhúc nhích, để mặc cô loay hoay. Sấy tóc xong, An Tiểu Ly lười biếng gục trên người anh, chân rung rung vô cùng thích thú. Bình thường không cảm thấy gì cả, hai tiếng ngắn ngủi của cô giáo Trần này lại khiến cô cảm thấy cực kỳ đáng quý. Tựa như lúc này mới phát hiện, ở bên người đàn ông bề ngoài lạnh lùng nội tâm trẻ con thật sự là chuyện rất rất tốt.

“Là em không tốt, lần này cô giáo Trần về nhà, em sẽ gọi điện thoại nói với mẹ, có được không?” Mặt Tiểu Ly dựa vào mặt anh, khẽ hỏi.

“Nói gì?” Một lúc lâu sau Trần Ngộ Bạch mới hỏi lạnh lùng.

“Nói. . . . . . Nói điều anh muốn nghe.” Tiểu Ly cười hì hì, trêu chọc anh.

Trần Ngộ Bạch hừ lạnh một tiếng, trở mình gạt cô ra. Anh dịch ra, cuốn chăn tiếp tục hờn dỗi. Từ đằng sau, An Tiểu Ly quấn lấy anh như bạch tuộc tám chân. Bởi vì đã từng chịu tủi thân, nên hôm nay cô biết anh uất ức ra sao, huống chi anh là người lạnh lùng cứng nhắc như vậy, e rằng còn khó chịu hơn cô.

“Sao bây giờ không nói với cô?”

“. . . . . . Mẹ đánh chết em mất.”

“Em không sợ cô nhận điện thoại rồi lại đến đây lần nữa để đánh chết em hả?”

“. . . . . . Mẹ lười lắm, không tới nhanh vậy đâu. Đến khi mẹ đủ sức lực đến đến lần nữa, cũng hết giận ròi. Huống chi anh sẽ không để mẹ đánh chết em phải không?”

Yên lặng.

Thời gian tích tắc trôi qua, rất lâu rất lâu sau, An Tiểu Ly cũng chờ được tiếng “Ừm” nghiến răng nghiến lợi.

Trong bóng đêm hoàn toàn yên tĩnh, An Tiểu Ly cảm thấy vô cùng yên bình. Trước kia cô từng nghi ngờ, cảm thấy mình không hiểu anh, cho nên cô hoang mang ngờ vực. Mà thời gian trôi đi, cuối cùng cô cũng hiểu được, có lẽ yêu, sẽ không cần hiểu anh sẽ làm gì, mà chỉ cần có thể một lòng tin tưởng, anh sẽ không làm gì cả.

Ví dụ như Tiểu Bạch của cô sẽ không cho phép bất cứ ai làm tổn thương cô. Trước kia thì ngoại trừ anh ra, sau này. . . . . . Ha ha, Tiểu Bạch thân ái, chúng ta cứ chờ xem.

. . . . . .

Cô giáo Trần chỉ có thể ở lại thành phố C ba ngày. Tần Tống tiếp đón cực kỳ ân cần, đưa đi ăn, đưa đi uống, lấy lòng bà. An Tiểu Ly vừa sợ bị cô giáo Trần nhìn ra cô và Tần Tống xa lạ với nhau, mặt khác đã xin nghỉ việc rất nhiều ngày, bây giờ ngại gây phiền toái cho Lý Vi Nhiên nên không đi cùng.

Sáng sớm thức dậy, An Tiểu Ly không thấy cô giáo Trần đâu, cô ngái ngủ đánh răng rửa mặt, chuẩn bị về phòng thay quần áo đi làm. Cô đi ra từ phòng vệ sinh đúng lúc Ngộ Bạch ra khỏi phòng.

“Cô giáo Trần đâu?” An Tiểu Ly ngáp hỏi anh.

Trần Ngộ Bạch vừa mặc áo khoác, vừa lạnh lùng đáp lời cô: “Được bạn trai của em đón đi ngắm mặt trời mọc rồi.”

“Ừa.” Mấy ngày nay anh vẫn luôn buồn bực, An Tiểu Ly cũng không thể trách.

Cô đáp một tiếng, xoay người về phòng. Cảm giác bức bối lại trào dâng trong lòng Trần Ngộ Bạch, anh túm cô lại, hung dữ lườm cô.

“Đi làm muộn mất rồi.” An Tiểu Ly ngơ ngác nhìn anh. Sau chuyện của Tần Tang, cô đi làm anh luôn tự mình lái xe đưa đón, nên đều nói trước thời gian rời nhà, bây giờ đã sắp muộn rồi.

Cô mặc áo ngủ màu vàng nhạt. Trong ánh nắng sớm khuôn mặt nhỏ nhắn vừa mới rửa của cô tựa như nụ hoa chớm nở đọng sương. Trần Ngộ Bạch bị hành hạ bởi sự chua ngọt hỗn loạn trong lòng, không nhịn được siết chặt tay cho đến khi cô kêu đau.

“An Tiểu Ly, em là đồ lừa đảo!” Anh nói xong thì hôn cô, hơi thở trầm khàn. Kể từ khi làm cô bị thương anh vẫn chưa chạm vào cô.

Áo ngủ của An Tiểu Ly bị anh lột ra, hai tay đẩy ngực anh, “Sắp muộn rồi! Hơn nữa không biết bao giờ cô giáo Trần trở về!”

Trần Ngộ Bạch vừa nghe đến “Cô giáo Trần” thì càng bực tức, bàn tay vuốt ve dưới váy ngủ của cô hơi ">, chất liệu