Teya Salat
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328552

Bình chọn: 9.00/10/855 lượt.

hanh chóng đổi đồ ngủ thành loại hai mảnh trên dưới, sau đó, số lượng cà vạt của Trần Ngộ Bạch cũng không ngừng giảm bớt.

Cuộc sống giống như thuyền trôi trên mặt nước, là những gợn sóng tái diễn đơn điệu nhưng lại không bao giờ dừng bước.

Mà cuối cùng, Tần Tang đã sắp trở về.

. . . . . .

“Tiểu Lục?” Lý Vi Nhiên mở cửa, vẻ mặt kinh ngạc: “Chuyện gì thế? Sao mà chưa gọi điện thoại đã chạy tới rồi?”

Tần Tống xách túi trên tay: “Tới tìm anh uống rượu mà, sao vậy? Bữa trưa có hẹn rồi à?”

“Không có!” Lý Vi Nhiên cười, máy bay của Tang Tang ba giờ chiều hạ cánh, anh sợ tắc đường nên định ra ngoài sớm hơn “chút”.

Tần Tống bày đồ ăn lên chiếc bàn thấp trước ghế sô pha, khui rượu ra, rót đầy cho hai người.

Lý Vi Nhiên nhìn đồng hồ, còn bốn tiếng nữa. Đi từ nhà anh đến sân bay cũng không mất đến một tiếng, chắc là tới kịp. Anh ngồi xuống ghế sô pha, vỗ vai cậu em: “Sao vậy? Giữa trưa tới tìm anh uống rượu.”

“Có mấy lời, em uống rượu mới dám nói!” Mặt Tần Tống không có biểu cảm, bưng ly lên uống một hơi cạn sạch.

Giọng điệu của Tần Tống bất thường, Lý Vi Nhiên sống với anh ta từ nhỏ nên dĩ nhiên nghe ra được. Hơn nữa, anh có rất dự cảm xấu.

Quả nhiên, Tần Tống cười với anh: “Anh Năm!” Anh vuốt mũi, đây là động tác anh thường làm khi phạm lỗi bị mắng: “Vụ của Trình Hạo, là em sai người bắn!”

Trong đám người thưa thớt bước ra cửa sân bay, Tần Tang mặc một bồ đồ thể thao màu đỏ tươi, mái tóc dài xõa ra, mang một cặp kính mát màu đen và để mặt mộc. Tần Tống vờ như không thấy cô, cứ nhướng cổ tìm xung quanh.

“Tần Tống!” Tần Tang kéo hành lý đi qua anh. Khi cô thấy anh cũng kinh ngạc chào hỏi “Sao anh ở đây?”

Tần Tống gãi gãi đầu, cũng làm ra vẻ kinh ngạc rồi cười nói với cô “Tần Tang! Anh đến đây đón bạn. À, chắc em vẫn còn nhớ rõ Chu Yến Hồi lần trước gặp ở Lưu Thệ chứ? Thằng nhóc đó nói hôm nay về, nhưng mà chuyến bay đã hạ cánh lâu rồi mà vẫn không thấy người.”

Tần Tang nghĩ đến điều gì đó rồi cười thật ấm áp, cô nói với anh “Đừng đợi nữa, hôm nay anh ta không về thành phố C đâu. Lúc nãy em vừa gặp anh ta trong sân bay, anh ta đi Giang Nam rồi.”

Tần Tống thốt lên ngạc nhiên rồi cằng nhằng vài câu gì đó.

“Tần Tống, cho em mượn điện thoại của anh đi. Lúc em vừa xuống máy bay đã bị đụng phải, giờ điện thoại chẳng thấy tăm hơi đâu cả.” Tần Tang nhún vai, cô đưa tay hỏi mượn anh di động.

Tần Tống cười sảng khoái đưa di động cho cô, rồi nói “Yên tâm, ngày mai anh sẽ tìm lại cho em.”

Tần Tang cười. Cô bấm số của Lý Vi Nhiên, sau đó cau mày, rồi cúp điện thoại trả lời cho Tần Tống.

“Sao vậy?”

“Có một người phụ nữ nghe điện thoại.” Tần Tang vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh. Nhưng vẻ mặt Tần Tống lại có hơi chút thay đổi.

“Thật xin lỗi, số thuê báo quý khách vừa gọi đã khóa máy.”

Tần Tống sững sốt, tiếp theo lại xoa xoa cánh tay khiển trách “Tần Tang! Em tốt xấu gì cũng là một người viết văn, vậy mà bày đặt làm trò cười chán ngắt này!”

Tần Tang đưa hành lý cho Tần Tống, vỗ vỗ lên bờ vai anh “Đi thôi! Anh năm ngốc của anh có lẽ hôm qua không hiểu lời em nói rồi. Nên anh ấy không biết hôm nay em về. Anh ngoan ngoãn làm cu li cho em nào!”

Tần Tống vòng một tay ra làm ra vẻ quý ông “Rất vui lòng thưa cô.”

Vào trung tâm thành phố, Tần Tống hỏi Tần Tang đi đâu. Tần Tang hơi do dự “Anh có biết hôm nay Vi Nhiên làm gì không?”

“Không, sáng nay anh ấy cũng không có dự họp. Hôm trước nghe nói hình như anh ấy bị cảm.”

Tần Tang nghe thấy lại đau lòng “Chở em đến nhà anh ấy đi, chắc là anh ấy đang ngủ.”

Tần Tống gật đầu “Cũng đúng lúc anh muốn đến nhà anh năm lấy một số giấy tờ.”

…………

Tần Tang cầm chìa khóa mở cửa. Tần Tống đi theo phía sau cô. Đương lúc hai người chuẩn bị đổi giày lại sững sốt. Trên mặt đất bên cạnh tủ giày có một chiếc giày cao gót màu đỏ chói mắt. Cách đó không xa là một chiếc quần short màu hồng đã kéo khóa mở rộng. Cách chiếc quần short không xa lại có một chiếc giày màu đỏ nữa. Rồi đến quần áo rối loạn nằm trên mặt đất chạy dài cho đến cửa phòng ngủ đang mở. Bên trong loáng thoáng vang lên những tiếng thở mờ ám của một đôi nam nữ, xen lẫn tiếng đụng chạm xác thịt và tiếng rên rỉ của phụ nữ.

Sắc mặt Tần Tang thay đổi, cô vừa đi về phía đó thì bị Tần Tống kéo lại.

“Tang Tang!” Tần Tống chụp tay cô lại, nói khó khăn “Em… Hay là chúng ta tránh đi một chút trước được không? Có gì nói sau!”

Mặt Tần Tang tái mét đẩy "> Tần Tống ra chạy vào trong. Tần Tống cũng vội vàng đuổi theo.

Trên chiếc giường quen thuộc trong phòng, có một cô gái tóc dài đang trần truồng nằm đó. Hai bầu ngực trắng như tuyết chói mắt đang lay động, chân kẹp chặt bên hông người đàn ông. Chiếc lưng trần trụi kia Tần Tang biết rất rõ.

“A…” Cô gái đang say mê bỗng nghe tiếng cửa bật vào vách tường liền quay đầu nhìn lại, sau đó lại hoảng hốt kêu lên. Còn người đàn ông lại đè chặt người phụ nữ phía dưới, khàn giọng dụ dỗ “Ngoan.. đừng cử đồng…. thật thoải mái… ừ, kẹp chặt anh lại đi.”

Người đàn ông tiếp tục nâng cao thắt lưng thúc đẩy không ngừng. Cô gái kia trong lúc bối rối nhưng vẫn bị anh làm đến sung sướng mất hồn. Sức lực cũ