Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328610

Bình chọn: 8.5.00/10/861 lượt.

đến hiện nay em cũng đã làm hết sức rồi.” Tần Dương mỉm cười “Tần Tang, thật ra thì người không xem mọi người là người trong nhà chỉ có mình em. Ít nhất đối với anh mà nói, em và Tần Liêu khác nhau chỉ ở chỗ Tần Liễu không được hiểu chuyện như em nên cần anh phải quan tâm nhiều hơn. Tựa như lần này, Tần Liễu bị Dung Nham đá, đau khổ giống như là cả thế giới đều vứt bỏ nó. Còn em thì vẫn biết hỏi anh nên làm sao đây.”

Tần Tang thở dài “Tần Dương, anh cũng nói nhiều quá.”

Tần Dương cười thân thiết.

——–

Khi An Tiểu Ly nhìn thấy Trần Thế Cương thì cười phì ra. Ánh mắt bất mãn của Trần phu nhân liền như cung tiễn bắn qua bên này.

Trần Ngộ Bạch rất giống cha của anh, chỉ thiếu cái bụng và tóc đen dày hơn thôi. An Tiểu Ly vừa nhìn chiếc đầu láng bóng của Trần Thế Cương thì liền nghĩ đến cảnh cô giáo Trần nghiến răng nghiến lợi mắng “Tên hói chết tiệt.”

Trần Ngộ Bạch ôm lấy bả vai khẽ nhúc nhích của cô và bấm cô cảnh cáo. An Tiểu Ly ngẩng đầu nhìn thấy anh đang trừng mắt liếc mình nên cũng yên lặng. Ở lại đến trưa cũng có nhiều tiểu bối của Trần gia thích An Tiểu Ly vô tư lự nên xung phong dẫn cô đi thăm quan nhà. Trong phòng khách chỉ còn lại vợ chồng Trần Thế Cương và Trần Ngộ Bạch.

Trần phu nhân thở dài trước, ưu sầu nhìn con trai “Ngộ Bạch, mẹ thật sự không thích cô ta.”

Trần Thế Cương chậm rãi gật đầu đồng ý với cách nhìn của vợ mình “Có lẽ cô ta là cô gái tốt nhưng không thích hợp để làm dâu của nhà họ Trần chúng ta.”

Trần Ngộ Bạch vẫn ung dung thoải mái ngồi trên ghế salon, bắt chéo chân uống trà.

“Trần Ngộ Bạch!” Trần Thế Cương không hề hài lòng với dáng vẻ này của anh.

Trần Ngộ Bạch ngẩng đầu nhìn cha mình xong lại nhấp trà rồi nói lạnh lùng “Con không quan trọng.”

“Nếu như cần phải cưới thì… chỉ có cô ấy thôi.”

Anh nói rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến sắc mặt vợ chồng Trần Thế Cương thay đổi trong nháy mắt.

Nếu như chuyện gì tệ hại hơn việc con mình cưới một cô gái bết bát thì chính là vấn đề bọn họ lo lắng lâu nay…. Tên tiên tài ưu tú, đứa con trai hoàn mỹ tựa như là người theo chủ nghĩ không lập gia đình.

“Ba mẹ đừng phiền con nữa, con không có dự định tiếp nhận lại việc kinh doanh của Trần gia. Cho nên ba mẹ đừng nói gì về việc cưới hỏi của con.” Trần Ngộ Bạch buông tách trà xuống “Dĩ nhiên, con tôn trọng ý kiến của ba mẹ cho nên mới dẫn cô ấy về đấy để ba mẹ gặp mặt. Nếu như ba mẹ đồng ý thì con sẽ chuẩn bị kết hôn. Nếu như ba mẹ nói không thích, thì con cũng sẽ tự xử lý im hơi lặng tiếng bên ngoài. Đừng nói là danh dự uy tín của nhà họ Trần chúng ta, người ta cũng là con gái nhà đàng hoàng, con không có đạo lý gì mà để cô ấy phải chịu tủi thân cả.”

Anh ung dung nói xong. Trần phu nhân là người đầu tiên khuất phụ, lo lắng vỗ vỗ chồng mình. Trần Thế Cương chỉ biết tức giận không thể làm gì con trai mình nên chỉ đứng lên phất tay đi lên lầu “Đồ bất hiếu.”

Tình trạng bữa trưa của nhà họ Trần rất dọa người. Trên chiếc bàn ăn thật dài, đối mặt với gần hai mươi người, Trần Ngộ Bạch tựa như là người vô cùng quan trọng trong gia tộc. Anh ngồi ở vị trí thứ hai bên tay phải của Trần Thế Cương, Tiểu Ly được xếp ngồi cạnh anh.

Bọn nhóc mới vừa rồi còn vui đùa náo nhiệt với Tiểu Ly giờ đây lại hoàn toàn im tiếng. Mọi người cúi đầu yên lặng, trang nhã dùng cơm.

Tiểu Ly không quen dùng dao nĩa nên luôn phát ra âm thanh va chạm. Trần phu nhân không ngừng dùng ánh mắt ưu sầu chú ý đến cô. Cuối cùng bà đã thành công khiến cô mất hết khẩu vị.

Hóa ra Tiểu Bạch lại lớn lên trong hoàn cảnh thế này, trách sao anh lại lùng đến thế. Thật đáng thương! An Tiểu Ly nghiêng đầu nhìn Trần Ngộ Bạch an tĩnh cảm thấy hơi đau lòng.

Trần Ngộ Bạch mang thức ăn đã được cắt chỉnh tề trong đĩa của mình chuyển qua cho Tiểu Ly. Anh hơi nghiêng đầu đến gần cô “Ngoan ngoãn ăn đi.”

Trần Thế Cương lại ho khẽ trong cổ họng, bất mãn cau mày lườm hai người. Tiểu Ly vội vàng cách xa Trần Ngộ Bạch ra, yên lặng cúi đầu dùng bữa.

Bữa trưa nặng nề đã xong, rõ ràng tâm trạng của Trần Ngộ Bạch không được tốt nên người trong nhà đến tìm anh trò chuyện đều bị gương mặt lạnh lùng của anh hù dọa bỏ đi. Ngồi thêm chốc nữa anh liền đứng lên tạm biệt cha mẹ dẫn Tiểu Ly đi về.

Trong lòng Tiểu Ly lo sợ, cô cảm thấy được sự thất bại chưa từng có của mình.

“Còn thời gian nửa ngày, dẫn em đi chơi nhé?” Lúc lên xe anh bỗng nói với vẻ mặt ôn hòa.

Tiểu Ly do dự nhìn anh rồi nói thì thầm “Trần Ngộ Bạch, cha mẹ anh hình như không thích em thật đó. Nếu không…. tạm thời thôi đi được không?”

Vừa dứt lời Trần Ngộ Bạch dẫm lên thắng xe. An Tiểu Ly bay về phía trước thiếu chút nữa đã văng ra ngoài. Cô kinh hãi run rẩy nắm lấy dây an toàn, nhìn tên hung thần ác sát trước mặt rồi cười nịnh bợ “Em… nói giỡn thôi…”

Trần Ngộ Bạch siết chặt quả đấm vài lần, cuối cùng chỉ hừ mũi khinh bỉ, cũng không so đo với cô nữa.

……………

Tần Tống bao cả một cánh rừng ở vùng ngoại ô, thả vào đó một ít động vật để chơi trò săn bắn. Lúc Trần Ngộ Bạch và Tiểu Ly đến mọi người đã bắt đầu cuộc đi săn.

Từ xa đã thấy được vài nam nữ mặc trang phụ thợ săn hùng dũng, cưỡi ngựa đ