Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329124

Bình chọn: 7.00/10/912 lượt.

lấy chiếc túi rồi xoay người rời đi.

Cậu phục vụ chừng mười bảy mười tám tuổi sợ hãi đuổi theo phía sau “Ngũ thiếu gia, cái đó của Lục thiếu gia….”

“Là của tôi” Lý Vi Nhiên cúi đầu rống lên. Gương mặt tuấn tú nổi gân xanh, lộ rõ vẻ mặt giận dữ hung tàn. Cậu trai phục vụ bị dọa tái mặt, chỉ ngậm chặt miệng không dám nói gì nữa.

Lý Vi Nhiên lạnh lùng quan sát cậu ta cho đến khi xác định cậu ta không bao giờ mở miệng nói gì nữa mớt hất tay bỏ đi.

………

Đương lúc Tiểu Ly lôi kéo tay Tần Tang nói chuyện xì xầm thì Trần Ngộ Bạch bước đến. Tần Tang nhếch môi cười với anh xong rồi bỏ đi.

An Tiểu Ly lo lắng nói với Trần Ngộ Bạch “Em hỏi cậu ấy giờ nghĩ thế nào. Cậu ấy nói không nghĩ gì cả. Trước kia cậu ấy không phải như thế.”

“Cô ấy đang trong khoảng thời gian hoang mang thôi.” Trần Ngộ Bạch trầm ngâm “Em không thể đòi hỏi một người biết mình làm gì trong thời khắc này được đúng không? Để cho cô ấy phóng túng một khoảng thời gian ngắn đi. Yên tâm, người phụ nữ như Tần Tang tuyệt đối kiên cường hơn em nghĩ nhiều. Em xem Tần Tống bị cô ấy hành hạ ra dáng vẻ gì rồi kìa.”

An Tiểu Ly không nhịn được nữa, lôi kéo tay áo của anh hỏi ngọt ngào “Anh nói cho em biết có được hay không? Lý Vi Nhiên và Tần Tang rốt cuộc là tại sao?”

Trần Ngộ Bạch vuốt tóc cô, trong giọng nói mang theo sự uy hiếp “Đã nói đừng hỏi rồi, muốn anh chỉnh đốn em à?”

Cô bất mãn quay mặt chỗ khác, vẻ mặt vừa tức giận vừa đáng yêu. Trần Ngộ Bạch mang cho cô ly nước trái cây “Chuyện của bọn họ người khác không nhúng tay vào được. Em cũng đừng lo lắng mấy việc này. Chúng ta … đi gặp ba mẹ em có được không?”

An Tiểu Ly hơi do dự, thật lâu mới trả lời anh “Em không biết. Tiểu Bạch, anh chắc chắn chưa? Chúng ta phải kết hôn thật sao?”

Cô cảm giác rằng điều này không thật. Trần Ngộ Bạch là một người hoàn mỹ, cô thật có thể gả cho anh sao? Sao cô vừa nghĩ đến đây đã cảm thấy bất an lo lắng rồi?

“An Tiểu Ly!” Trần Ngộ Bạch chán nản. Anh cũng đã tính toán chuẩn bị cả ngàn bước về sau, nhưng cô vẫn rối rắm đứng yên tại chỗ không muốn xuất phát. Cho dù là người tự tin như anh cũng phải mất tinh thần. Nhìn dáng vẻ ngu ngơ của cô cũng thật sự không biết nói thế nào để cô hiểu. Vừa khéo Kỷ Nam đến rủ Tiểu Ly đi chơi bài, trong lúc Trần Ngộ Bạch đang lo bản thân không kiềm chế được sẽ đánh cô, nên anh cũng thuận tay đẩy cô đi.

Tìm trong đám người hồi lâu, Trần Ngộ Bạch mới thấy Tần Tang đang ngồi trong góc quầy bar.

“Nói đi, chuyện gì?” Tần Tang tập trung tinh thần nhìn vào ly rượu. Trần Ngộ Bạch ngồi xuống một lúc lâu cô mới phá vỡ sự im lặng. Hai người từ trước đến giờ luôn biết nhau rõ ràng. Nếu như không có việc gì thì Trần Ngộ Bạch sẽ không nhàm chán đến mức ngồi cạnh cô ở đây.

“Cô không muốn tôi nói cho cô biết chuyện gì đã xảy ra giữa Vi Nhiên và A Tống sao?” Một lúc lâu sau Trần Ngộ Bạch mới nói một câu như vậy.

Tần Tang cảm thấy thú vị, cũng bắt chước dáng vẻ của anh, lạnh lùng: “Anh không cần tôi nói cho anh biết sau khi gặp ba mẹ anh An Tiểu Ly rất sợ sao?”

Hai người nhìn nhau, Tần Tang bật cười, Trần Ngộ Bạch cũng không kiếm chế được nữa mà khẽ nhếch khóe miệng lên.

“Chúng ta sống thật mệt mỏi.” Tần Tang gục lên mặt bàn, thở dài thườn thượt, “Trần Ngộ Bạch, có lúc tôi nghĩ, nếu là có thể lựa chọn, tôi thật sự muốn làm Tiểu Ly.”

“Nếu như không có An Tiểu Ly, cô sẽ là đối tượng rất phù hợp với tôi.” Trần Ngộ Bạch cụng ly với cô rồi uống một hớp.

“Cảm ơn.” Tần Tang cười vô cùng xinh đẹp.

“Vậy….” Trần Ngộ Bạch nhẹ giọng hơn chút, hỏi cô: “Bây giờ cô định thế nào? Tương kế tựu kế, hay là đổi khách làm chủ?”

“Anh ấy không muốn làm tổn thương Tần Tống, còn tôi thì yêu anh ấy nên tôi làm theo ý anh ấy. Tôi biết anh ấy khổ sở. Đặt mình vào hoàn cảnh người khác, nếu An Tiểu Ly hãm hại tôi thì tôi cũng làm vậy với cô ấy. . . . . . Ngoài ra, có một số việc dù sao cũng đã thật sự xảy ra rồi, chung quy lại tôi vẫn cần chút thời gian để phát tiết nỗi khổ bằng những cách khác nhau. . . . . .” Giọng nói Tần Tang càng lúc càng nhỏ, đôi mắt lấp lánh ánh lệ.

Trên thế giới không có đàn ông không bị hấp dẫn, nhưng chắc chắn có đàn ông không chịu được cô đơn. Mà cô biết rõ Vi Nhiên của cô sẽ khó có thể cô đơn đến mức nào. Điều khiến cô đau lòng chính là anh không muốn nói cho cô biết. Mà cô suy bụng ta ra bụng người cuối cùng cũng hiểu được, hành động lúc đầu của cô khiến anh khó chịu đến mức nào.

“Vậy còn tôi, tôi phải làm thế nào?” Cuối cùng Trần Ngộ Bạch cũng không ngại học hỏi kẻ dưới.

“Cũng giống tôi thôi. Cô ấy muốn gì thì anh cho cô ấy cái đó.” Tần Tang rót một ly rượu, nếm một ngụm, “Dù sao cũng đã mệt mỏi như vậy rồi, mệt thêm nữa cũng không sao. Ai bảo anh lỡ thích người ta rồi?”

Trần Ngộ Bạch cau mày, cụng ly với cô, “Cùng cố gắng.”

Tần Tang cười ha ha khiến người xung quanh đều nhìn sang. Trần Ngộ Bạch nhìn thấy ánh mắt của Tần Tống cách đó không xa, bỗng nhiên nổi trí tò mò, thấp giọng hỏi Tần Tang: “Cô biết Tiểu Lục hãm hại Tiểu Ngũ từ lúc nào thế?”

Ánh mắt của Tần Tang đã hơi mênh mang, cười cười nói: “Tôi hỏi Yến Hồi. Anh ta nói chỗ c


Polaroid