nói của Tần Hòe cũng đứt quãng, “Chị Tiểu Ly tới mau đi. . . . . . Chị em. . . . . . bệnh viện. . . . . .”
Đằng này, Trần Ngộ Bạch nói ngắn gọn mấy câu đã cúp máy. Anh lập tức đứng dậy, nhanh chóng rút mấy tờ tiền đặt lên bàn, không nói gì kéo An Tiểu Ly ra ngoài.
“Làm gì thế?!”
“Tần Tang bị thương, bây giờ đang ở bệnh viện. Em đi theo anh.” Sắc mặt Trần Ngộ Bạch rất lạnh. Bây giờ Trình Hạo trúng đạn, e rằng thành phố sẽ nảy sinh một trận sóng to gió lớn. Chắc chắn Lương thị sẽ bị nghi ngờ đầu tiên. Mà cuộc phân cao thấp ngấm ngầm giữa Lương thị và thành Tây nhiều năm nay chắc hẳn sẽ phơi bày ra ánh sáng.
. . . . . .
Lúc đến bệnh viện còn chưa xuống xe chân Tiểu Ly đã bủn rủn. Trần Ngộ Bạch nửa ôm nửa bế đưa cô vào trong. Cửa phòng bệnh đông nghịt toàn người là người.
Ngoài cửa, hơn mười người cao to mặc áo đen đứng canh nghiêm ngặt, bên hông phồng lên chắc hẳn là có mang súng. Tần Dương đang xông vào thì cửa mở ra. Lý Vi Nhiên nghiêm mặt bước ra không nói gì rút súng bên hông của tên thuộc hạ. Họng súng đen ngòm chợt nhắm vào trán Tần Dương.
Tần Dương không hề sợ hãi, anh ta nở nụ cười lạnh.
Lý Vi Nhiên cũng cười, nhưng lại không mang vẻ ấm áp thường ngày mà lạnh như thể khối băng khổng lồ. Ngón tay thon dài khẽ nhúc nhích, mở chốt an toàn. Tần Dương bị chĩa súng lùi về phía sau một bước.
Trần Ngộ Bạch khẽ quát một tiếng, rồi giao An Tiểu Ly cho một thủ hạ ở bên cạnh trông chừng. Anh tiến lên gạt súng của Lý VI Nhiên ra.
“Vi Nhiên, lễ độ chút đi, đừng trẻ con như vậy. Về phần Tần tiên sinh, có lẽ anh nên về trước. Bây giờ Tần Tang đã ở trên địa bàn của Lương thị chúng tôi, tôi nghĩ rằng không còn gì nguy hiểm nữa.” Trần Ngộ Bạch mỉm cười hoàn mỹ nhưng nói đầy châm chọc.
“Tôi phải xác định tình hình của Tần Tang mới có thể rời đi.” Giọng điệu của Tần Dương cũng rất cứng rắn, “Dù sau này nó gả cho ai, bây giờ nó vẫn là con gái nhà họ Tần chúng tôi. Huống chi sự việc ngoài ý muốn này là ai nhằm vào ai, ai bị thương ngoài ý muốn, còn phải đợi điều tra xác nhận.”
Lý Vi Nhiên xoay súng trong tay cười lạnh lùng, “Nếu cô ấy không phải là con gái nhà họ Tần các người thì khi nãy anh đã chết rồi. Chuyện này do ai làm tôi sẽ tự điều tra. Mà anh vợ tương lai, tôi đề nghị anh biến ngay lập tức, nếu không – -”
“- – Nếu không thì sao?” Môt giọng nam hùng hậu vang lên. Chủ nhân nhà họ Tần – Tần Uy đã tới.
Gương mặt Tần Uy đầy vẻ mỏi mệt, nhưng không làm giảm sự uy nghiêm của ông. Tần Dương thấy cha đến lập tức ra nghênh đón. Lý Vi Nhiên cũng thu súng lại. Tần Dương vẫn chưa có thành tựu gì, nhưng Tần Uy lại là người thế hệ trước trong thành phố. Ngay cả Lương Phi Phàm cũng phải nể mặt ông phần nào. Huống chi ông là cha của Tần Tang.
“Xin chào.” Tần Uy chợt đưa tay về phía Lý Vi Nhiên.
Lý Vi Nhiên cung kính vương tay ra, khẽ khom lưng.
“Tần Tang sao rồi?”
Lý Vi Nhiên lập tức trầm giọng trả lời: “Cô ấy ngã từ trên cầu thang xuống nên trẹo chân. Mặt hơi xây xát, tình trạng của thắt lưng và xương sống vẫn chưa rõ. Có lẽ không có vấn đề gì lớn. Bởi vì hoảng sợ nên bác sĩ đã tiên thuốc an thần cho cô ấy, bây giờ đang nghỉ ngơi. Đến khi cô ấy tỉnh lại sẽ tiếp tục kiểm tra toàn diện.”
Tần Uy suy nghĩ rất nghiêm túc, sau đó gật đầu nói với anh: “Cảm ơn, làm phiền tổng giám đốc Lý rồi.” Lý Vi Nhiên nói “không dám” liên tục. Tần Uy dặn dò Tần Dương đứng đằng sau: “Con chờ ở đây, ba vào trong xem Tần Tang thế nào rồi chúng ta đi.”
Tần Dương lặng lẽ gật đầu. Tần Uy đi vào phòng bệnh. Mấy tên vệ sĩ nhìn Lý Vi Nhiên. Lý Vi Nhiên gật đầu ý bảo cho ông vào.
An Tiểu Ly thừa dịp cửa mở thì lẻn vào. Trần Ngộ Bạch vươn tay ra nhưng không bắt được cô, đành phải để mặc cô.
Vào phòng chưa được bao lâu Tần Uy đã đi ra ngoài. Tạm biệt Lý Vi Nhiên và Trần Ngộ Bạch, rời đi cùng Tần Dương.
Lý Vi Nhiên nhìn bóng dáng Tần Uy biến mất ở hành lang, quay đầu lại nghi ngờ hỏi Trần Ngộ Bạch: “Như vậy là có ý gì?”
“Ý bảo cậu đừng quá lớn lối.” Trần Ngộ Bạch lạnh lùng nhìn anh, đẩy cửa đi vào tìm cô ngốc của anh.
. . . . . .
Vết xước trên mặt Tần Tang hơi sưng đỏ, sắc mặt càng trắng bệch. Lý Vi Nhiên suy xét đến tình thế phức tạp hiện giờ nên bao cả tầng bệnh viện. Hôm nay khắp nơi đều yên tĩnh như chân không, từng âm thanh nện thẳng vào màng nhĩ của An Tiểu Ly. Nhịp đập trái tim dần dần không thể khống chế.
Tang Tang. . . . . . Giống như đã chết rồi, thật đáng sợ.
Thì ra tình yêu có thể gây tổn thương như vậy. Tang Tang lý trí vẫn luôn nói cười lạnh nhạt, bởi vì Lý Vi Nhiên mà dây dưa thành ra yêu hận tình thù đến mức này. Thế nên bây giờ lại nằm lặng lẽ ở đây, không khóc không cười.
Vậy nếu rõ ràng có thể yêu thì đừng nên trơ mắt để đi lướt qua nhau hay không? Dù sao chúng ta đều không sống được quá lâu. Dù sao tìm được một người bằng lòng ăn từng bữa sáng với mình cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Sau đó Trần Ngộ Bạch nhẹ nhàng mở cửa đi vào đứng sau cô. An Tiểu Ly bỗng nhiên xoay người nhào vào lòng anh.
Trong mũi là mùi hương thoang thoảng quen thuộc, nhịp đập trái tim anh cùng một tần số với mạch đập của cô. Cảm giác yên