Duck hunt
Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329461

Bình chọn: 8.5.00/10/946 lượt.

ời phải trải qua bao nhiêu gian khó, bao nhiêu gập ghềnh, lại phải gặp bao nhiêu may mắn mới có thể gặp được người quấn quít lấy trái tim mình đúng lúc. Làm sao anh có thể buông tha dễ dàng như vậy?

Một người ngủ, một người ngẩn ngơ nhìn, nháy mắt đã đến chín rưỡi. Ghế da thật dù có thoải mái hơn nữa cũng không vững vàng như giường ngủ. Cuối cùng An Tiểu Ly cũng từ từ tỉnh lại, đôi mắt mơ màng thấy Trần Ngộ Bạch đang nhìn mình đầy vẻ đăm chiêu. Đầu óc cô đình công một lúc lâu mới bắt đầu hoạt động, vội vàng ngồi thẳng dậy, lau khóe miệng xem có chảy nước bọt hay không, lại dụi mắt, lúc này mới khẽ lên tiếng: “Ặc. . . . . . Xấu hổ quá. Em có làm anh bị lỡ việc không?”

Trần Ngộ Bạch thu hồi lại ánh mắt đắm đuối, xoay mặt nhìn về phía trước, “ừ” một tiếng lạnh nhạt.

“Vậy em đi trước đây — — Á? Sao anh lại đưa em tới đây?” Tiểu Ly thò đầu ra ngoài, nói.

Trần Ngộ Bạch nhanh chóng xoay tay lái, khóe miệng nhợt nhạt nhếch lên, “Anh không biết em đã chuyển nhà rồi. Có đói không?”

Tiểu Ly lắc đầu, cô còn chưa tiêu hóa hết rượu nếp Nguyên Tiêu buổi sáng. Nhưng cô lại nghĩ tới điều gì đó, “Đi ăn cơm trưa đi. Em mời. Cảm ơn anh đã đón em.”

“Anh đi đón Kỷ Nam và Tần Tống.” Trần Ngộ Bạch lạnh nhạt từ chồi “ý tốt” của cô.

An Tiểu Ly đã quen với tính khó chịu của anh từ lâu, chút xíu ngột ngạt đó thì có là gì. Cô cười nói: “Em đói bụng rồi, chúng ta đi ăn cơm được không?”

Trần Ngộ Bạch hừ lạnh khinh bỉ rồi rẻ ở ngã tư đường, lái xe về phía nhà hàng.

. . . . . .

Ngày hẹn gặp Trình Hạo, Tần Tang cực kỳ do dự. Lý Vi Nhiên đã nói không cần cô ra mặt giải thích với nhà họ Tần và nhà họ Trình. Anh sẽ chịu trách nhiệm tất cả mọi chuyện cưới hỏi với cô.

Nhưng nếu có thể giải quyết hòa bình nhẹ nhàng, cũng không phải là chuyện xấu đúng không?

Thế nên Tần Tang vẫn đi.

Lúc cô đến Trình Hạo đã gọi đồ uống rồi. Tần Tang lấy chiếc thìa nhỏ khuấy nước, nói đùa với anh: “Có bỏ thuộc độc không?”

Trình Hạo vẫn bất cần đời như bình thường, nhún vai cười. Dường như không hề cảm thấy áy náy với cô vì chuyện bữa tiệc lần trước.

“Em có biết năm sau Lương thị sẽ nhắm thẳng vào mấy nhà thành Tây chúng ta không?” Trình Hạo đi thẳng vào vấn đề.

Tần Tang lắc đầu, “Đây là chuyện của đàn ông các anh, em không xen vào.”

“Hợp đồng của chúng ta hoặc là bị người người khác đẩy giá cao cướp mất, hoặc là bị ngừng cung cấp hàng hóa. Thủ đoạn rất đơn giản trực tiếp, Lương thị thậm chí còn không thèm che giấu vài công ty nhỏ. Chuyện này có nghĩa là họ cố tình tuyên chiến với chúng ta — —”

“Không phải chúng ta,” Tần Tang nghiêm túc sửa sai cho anh, “Là — — các anh.”

“À, chưa lấy nhau nhưng đã thành người của họ rồi sao?” Trình Hạo nhíu mày, “Tần Tang, nếu anh thật sự thích em, em làm như vậy thì anh chịu sao nổi?”

Tần Tang cười, không hề thanh minh.

“Lý Vi Nhiên là người của Lương thị, em chia tay với anh ở bên anh ta cũng chính là khiêu chiến liên minh vững chắc của mấy nhà chúng ta. Nếu chuyện lần này làm ầm lên, Lương thị và chúng ta — — Ý anh là nhà em và nhà anh, Lương thị và sự rạn nứt giữa hai nhà chúng ta, như vậy quan hệ giữa em và Lý Vi Nhiên sẽ đẩy nhà họ Tần lên ngọn sóng lớn nhất nơi đầu sóng ngọn gió. Chẳng lẽ đứa con gái ngoan ngoãn trong mắt bác Tần sẽ dứt khoát bỏ trốn với Lý Vi Nhiên sao?” Trình Hạo bỏ đi vẻ dân chơi bất cần đời của mình lại thật sự rất sắc sảo thẳng thắn.

Tần Tang nhún vai, không thèm để ý, “Anh nên nói với Lý Vi Nhiên những lời này. Anh ấy không cho em lo việc này, nếu anh ấy biết em đang lo nghĩ, anh ấy sẽ tức giận.”

Ánh mắt Trình Hạo hiện lên vẻ tàn nhẫn, nắm đấm siết thật chặt, nhìn thẳng vào Tần Tang đang cười nhạt, lại thả lỏng tay, cười lạnh lùng: “Tang Tang, em thật nhẫn tâm.”

“Đúng, anh muốn cưới em. Sau khi em nói chia tay với anh, anh mới phát hiện mình không nỡ. Đúng, anh hợp tác diễn trò với Tần Dương là muốn kéo em lại. Đúng, anh vừa mới nói trái với lòng mình, thật ra anh thích em, anh không muốn nhường em cho tên Lý Vi Nhiên kia.” Trình Hạo hơi cúi đầu, trong lúc đó không thấy rõ trên mặt có vẻ đau khổ hay không, “Đừng làm anh đau nữa, Tang Tang. Nếu đổi lại, em có cam lòng chắp tay nhường vị hôn thê cho người khác không? Tuy anh không định toàn tâm toàn ý với em, không phải em cũng thừa biết, hơn nữa cũng im lặng chấp nhận hay sao? Tại sao phải thay đổi?”

Thật ra trước khi anh ta nói lời này Tần Tang vẫn không dám chắc. Cô cho rằng nếu Trình Hạo chỉ đơn thuần vì lợi ích của gia tộc cũng không nhất thiết phải làm tới mức này. Bây giờ cô đã thăm dò được, tâm trạng cũng giống anh, như thể bị người khác đâm vài nhát dao.

Trình Hạo là do chính cô chọn. Lúc trước đã nói rõ hợp tác chân thành, lúc cần thì sẽ phối hợp diễn xuất thân mật. Sau khi cưới nếu hợp nhau thì tốt, còn không hợp sẽ che giấu cho đôi bên, ai đi đường nấy. Mà hơn hai năm qua, Trình Hạo là đồng bọn đủ tư cách mà lại trách nhiệm, có thể nói là hoàn hảo.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là Lý Vi Nhiên. Tần Tang liếc nhìn Trình Hạo, rồi vẫn nhận điện, “Em ở đâu thế?”

Giọng nói của Lý Vi Nhiên có vẻ không vui, Tần Tang nhạy