ng diện này, Lý Vi Nhiên không thể nghi ngờ là cực kỳ tinh tế chu đáo. Anh không đối tốt với Tần Tang trước mặt mẹ, có lẽ vì vậy mà mẹ lại thương Tần Tang hơn. Dù sao con trai mình thì mình biết, tật xấu đầy ra đó, con gái ngoan ngoãn nhà người ta thuận theo anh như vậy thật hiếm có!
“Tang Tang,” Bà Lý kéo tay Tần Tang, không cho cô đụng đến đống bát đĩa kia, “Con lên lầu xem tranh chữ gì đó với bác trai đi. Ông vừa nói với bác là con rất có kiến thức. Thật là hiếm, ông ấy chưa bao giờ khen người đâu!”
Tần Tang cúi đầu cười nhẹ, ghé tai bà thì thầm chuyện xem tranh vừa nãy. Bà Lý cười càng tươi hơn, đánh nhẹ cô một phát, “Con bé này nhìn hiền lành thế mà cũng bướng lắm! Cũng được, không thế thì bị thằng ranh nhà bác bắt nạt mãi thôi. Mau lên lầu đi, con không cần lo chỗ này đâu.”
Tần Tang biết bà Lý đang giúp mình lấy lòng ông Lý, hiển nhiên đã xem mình như người trong nhà. Cô cũng không ngại nữa, thả khăn xuống đi lên lầu.
Lý Vi Nhiên đang bị kiểm tra, thấy cô tới thì vui hẳn lên, “Mau lại đây, ba anh đang hỏi bức tranh này nên thêm vào chữ gì, anh nào có biết phải thêm vào chữ gì đâu.”
Ông Lý vẫn không có biểu hiện gì, chỉ khẽ gật đầu với Tần Tang, ý là cô có thể phát biểu quan điểm.
Tần Tang đi tới trước bàn làm việc, quan sát cẩn thận một hồi. Cô không hỏi han gì, vươn tay lấy chiếc bút lông trên bàn, chấm mực, không hề do dự mà đề chữ lên bức tranh.
Tần Tang Đê Lục Chi.*
[*Là câu thơ thứ hai trong bài thơ Xuân Tứ của Lý Bạch
Yên thảo như bích ti,
Tần tang đê lục chi;
Đương quân hoài quy nhật,
Thị thiếp đoạn trường thì.
Xuân phong bất tương thức,
Hà sự nhập la vi?
Dịch thơ
Ý Xuân
Cỏ Yên vừa nhú tơ xanh
Dâu Tần đã biếc, lá cành xum xuê
Khi chàng mong đợi ngày về
Ấy là khi thiếp tái tê nỗi lòng
Gió xuân đâu biết cho cùng
Cớ chi len lỏi vào trong màn là.'>
Tần Tang viết theo mẫu chữ khải Trâm Hoa*, nhưng không mang vẻ mềm yếu phong trần kia. Ngược lại ẩn giấu nét hùng hậu, trong nhu có cương. Hợp với hàm ý của núi xanh đại thụ rõ nét trong bức tranh này của ông Lý, càng tăng thêm sự "> mẽ. Về phần cây kia có phải cây dâu xum xuê nước Tần hay không, cũng chẳng quan trọng nữa.
[* Mẫu chữ Khải Trâm Hoa tương truyền là do thân sĩ Hạ Thư phát minh. Nhưng cũng có người nói là Tấn Vệ phu nhân sáng chế'>
Ông Lý có vẻ không tức giận vì cử chỉ đường đột này. Ông ngắm nhìn bức tranh và chữ cực kỳ cẩn thận rồi nâng tách trà lên uống một ngụm, vẻ mặt bí hiểm. Tần Tang buông bút, cũng không nói gì, chỉ cười khanh khách nhìn ông.
“Vi Nhiên, ánh mắt của con không tồi.” Một lúc lâu sau ông Lý mới nói với con trai.
Lý Vi Nhiên nói thản nhiên “Vâng ạ”, nhưng đến lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Bức tranh này cháu mang đi.” Ông Lý nói với Tần Tang, “Bồi giấy* xong thì đưa cho bác. Bác xuống bếp nướng thịt dê mời cháu ăn, thế nào? Tần Tang.”
* Tham khảo giải nghĩa tại đây
Đương nhiên Tần Tang nói vâng ạ. Ông Lý gật đầu, đặt tách trà trên tay lên bàn, thong thả bước ra ngoài.
. . . . . .
Đồ ăn ở nhà nông rất thơm, ba người hội Tần Tống ăn xong thì đã tối muộn. Sắc mặt Kỷ Nam không được tốt lắm, mệt mỏi uể oải nằm sấp trên giường đất, lười nhác uống ngụm rượu trắng ấm áp. Rượu bốc lên, càng tôn lên sắc mặt như ngọc, công tử vô song. An Tiểu Ly càng nhìn càng cảm thán tạo hóa trêu ngươi.
Tần Tống ra ngoài xe bật điều hòa nhưng lại trở về kêu xe hỏng.
“Gọi người tới đón đi.” Tần Tống xoa tay hỏi Kỷ Nam, đi ra ngoài đã thấy lạnh gần chết.
Tiểu Ly uống chút rượu trắng, cười ngây ngô. Kỷ Nam cũng không muốn nhúc nhích, “Đã muộn thế này rồi, trở về cũng quá nửa đêm. Ở lại đây một đêm cũng được, tôi thấy giường đất này rất thoải mái.”
Tần Tống biết cô đau bụng chẳng muốn chuyển tổ. Anh nghĩ cũng đã muộn thế này ở lại cũng được. Cũng may hộ gia đình này cũng chuẩn bị phòng khách, chỗ họ ăn cơm cũng có giường đất, phòng bên cạnh có chăn điện, cũng coi như thoải mái.
“Vậy hai người ở lại đây, tôi ngủ phòng bên cạnh.” Tần Tống vỗ mặt An TIểu Ly, cô nhảy bắn lên như bị điện giật.
“Tôi không muốn ngủ với anh ta!” An Tiểu Ly nói lời nghiêm túc.
“Vậy cô muốn ngủ cùng tôi à?” Tần Tống mở to đôi mắt thuần khiết của anh, “Tôi không để ý đâu, chỉ sợ lúc về bị người ta băm thành patê mất!”
“Anh. . . . . . Kỷ Nam, anh hãy nghe tôi nói,” An Tiểu Ly gấp rút, chơi với họ lâu như vậy cũng không thèm để ý đến chuyện họ thật ra là sếp của cô, “Dù anh. . . . . . có là 0, nhưng vẫn khác với 0 thật sự. . . . . . Tôi có thể xem anh như chị em, nhưng tôi không thể lừa gạt bản thân anh là 0 hàng thật giá thật.”
Cô xấu hổ ngượng ngùng giải thích lắp ba lắp bắp không rõ ý, hai người kia đều yên lặng.
Một lúc lâu sau, Kỷ Nam “Ừm” một tiếng, nghị hoặc hỏi Tần Tống: “Mà. . . . . . Chẳng lẽ không ai trong các người bảo cô ấy tôi là . . . . . . 0 hàng thật giá thật. . . . . . đó à?”
. . . . . .
Khi tạm biệt rời khỏi nhà họ Lý, mẹ Lý Vi Nhiên không nỡ để Tần Tang đi, lại nói muốn cô thường xuyên đến chơi. Rồi cấu véo con trai, cảnh cáo anh không được bắt nạt con gái nhà người ta, nếu không sẽ cho anh đẹp mặt.
Lý Vi Nhiên cười x