và tai hắn, máu đen
chảy ra và chưa khô. Có lẽ hắn mới chỉ chết được vài ngày. Bàn tay Băng
nắm chặt lại, răng nghiến vào nhau mà vẫn nghe lập cập…Nhỏ quyết định bò ra chỗ khác và lần này nhìn đường để không chạm vào thứ gì kinh khủng
nữa.
Làm sao để ra khỏi đây? Băng ngồi co ro 1 chỗ, 2 tay ôm đầu gối, mắt nhìn đám lửa cồn sắp
cháy hết.. Đầu cố suy nghĩ tìm cách, và đám lửa cháy rụi khi Băng chưa
nghĩ ra được giải pháp nào.
Thu mình trong
bóng tối, Băng đang cố đè nén nỗi sợ hãi ám ảnh ngày 1 phình to ra. Mình nhỏ trong căn hầm đầy xương và cả xác chết.. chỉ nghĩ thế thôi cũng đủ
làm toàn thân nhỏ run lên, mồ hôi túa ra làm nhớp nháp những vết máu đã
bết lại trên tóc, mặt và cổ Băng … Giữa bóng tối, 1 lần nữa Băng lại
thấy cái tia sáng nhỏ nhoi từ 1 lỗ hổng trên bức tường…
……….
2h sáng.
Sheely vẫn đứng ngồi không yên trong phòng Chấn Khang , vừa lo lắng cho người tình của cậu chủ, vừa lo lắm cho Khang .
Rầm!!!
Khang bước vào,
quần áo xộc xệch và lấm lem vài vết máu. Cậu vứt phăng chiếc lưỡi trai
đen lên giường. Vài tên đàn em cũng bước vào sau.:
- Cậu chủ! Lúc đó ra tay chúng ta vẫn có cơ hội lấy lại kho hàng. Sao cậu chủ lại cho rút?
- Chỉ có 1 nửa số đàn em! Ta không làm việc gì mà không chắc chắn sẽ thắng!
- Thế sao cậu chủ lại nói chỉ cần 1 nửa cũng xong được? Thật mâu thuẫn! Em
thấy không phải vì chỉ có 1 nửa số anh em hay vì sợ lũ cớm, mà chính cậu chủ không tập trung được để hành động!
- Im miệng! – Khang gắt lên – Cút về chỗ của chúg mày cho tao! Không ai
trong chúng mày có quyền phán xét tao! Ở đây, tao hay chúg mày là chủ??
Khang càng lúc càng giận dữ, đám đàn em biết không nên nói thêm gì lúc này, cùg cúi đầu và bước ra ngoài.
- Thất bại, vì cậu chủ mất tập trung sao? – tay quản lí đang tiến lại phía Khang
- Tìm thấy cô ấy chưa?
- Là vì lo lắng cho cô ấy sao?
- Thằng điên kia!!! Tao hỏi tìm thấy cô ấy chưa???
- Chưa ạ! Theo rõi camera thì có lẽ vẫn ở trong phòng với lũ chó hoang!
- Mày!!! Tao đã dặn mày thế nào? Tao để người lại ở nhà để trưng bày sao mà không đi đưa cô ấy về ? Hả??
- Em đã tìm rồi! Nhưng không thấy đâu cả, chúng đã giấu cô ấy đi và nói
chẳng làm gì sai! Không lẽ em bảo chúng, tao đã xem trên camera và thấy
cô ấy bị đưa vào phòng chúng mày?
- Việc quái gì phải nói với lũ khốn đó! Giết cả lũ đi cho nhanh!!
- Không đc! Ông chủ đã ra lệnh khi cậu nhận quản lí lũ tội phạm đó, là không
được để bất kể tên nào chết trước khi chúng giúp ích được gì . Cậu vừa
để mất cả kho hàng mấy triệu USD, giờ còn gây ra chuyện này nữa… ông chủ sẽ…
- Đừng có nhắc đến cha tao! – Khang đã hạ giọng, nuốt khan vì nghĩ đến sự
nghiệp của mình – Dù sao tao cũng không để lũ khốn đó làm gì đến người
tình của tao đâu!
- Vì cậu chủ… đã yêu cô ấy rồi?
- Không! Vì danh dự của tao không cho phép điều đó! Tập hợp người theo tao sang khu B!
- Vâng!
… Khu B. Rầm!!
- Cậu chủ sang chơi hay có chuyện gì vậy?
- Khuya rồi mà còn sang thăm chúng em sao?
Vài tên tội phạm dời khỏi ván bài, ra đón tiếp cậu chủ.
-Đừng có sủa nữa điếc tai tao! Thằng chó Leader đâu? – Khang cố không tỏ ra giận dữ nhưng vẫn nói = tông giọng cao và gằm ghè.
- Cậu chủ hỏi tôi sao? – Tên Leader tiến đến, như thể hắn đã chờ Khang
- Tao vừa về và vừa nhận ra, người con gái của tao… mất tích trong chính căn biệt thự này.
-Ôh`, nghiêm trọng nhỉ? Cậu chủ muốn chúng tôi tìm giúp không? – Leader đưa tay lên, dùng
lưỡi liếm vài vết máu vẫn còn dính trên tay hắn, là máu của Băng – ukm…
tôi ban nãy vừa xử lí 1 con mồi hấp dẫn lắm… cả mùi máu và mùi cơ thể…
đều hấp dẫn…
Khang nhìn cái bàn tay dính máu của tên tội phạm, cái cách hắn nếm vị máu với 1 sự kích
thích và thèm muốn, cái giọng mỉa mai ám chỉ của hắn… Và Khang đã hiểu
ra, con mồi Leader nói, là ai!
- Trước khi tao nổi điên lên, mày nên câm miệng và trả cô ấy đây!! – Khang nghiến 2 hàm răng, giọng rít lên.
- Cậu chủ đang nói chuyện gì vậy? trả ai kia??
- Đừng có vờ vịt trước mắt tao! Mày có tin tao sẽ xé xác chúg mày ra, từng đứa không hả??
Khang vừa dứt lời, mấy chục cây súng đằng sau đã giương lên, chĩa về phía lũ tội phạm . Tên Leader cười nhạt:
- Tôi.. thật không biết đã mắc tội gì với cậu chủ đấy..
- Vậy để tao nói cho mà biết. Đụng đến người con gái của tao quá đủ để tao tuyên chúng mày… tử hình!
Xạch!Xạch! Xạch! Mấy chục cây súng đằng sau Khang đã lên đạn.
- Định giết chúng tôi sao? – Leader cười nhạt – Tôi e là không được đâu. nếu
ông chủ biết cậu thay vì quản lí 1 lũ tội phạm lại đi giết tất cả thì
sao? Chỉ 1 lũ tội phạm cũg không quản lí thì làm sao có tư cách cầm
quyền?
- Nói hay lắm! Nhưng giết thịt 1 lũ chó dại thì không sai, phải chứ?
- Vậy bắn đi! Xem cậu sẽ nói với ông chủ thế nào?
2 bàn tay Khang
xiết chặt lại, những đường gân tay nổi rõ, cậu sắp điên lên thật rồi,
nghe máu sôi sùng sục trong lồng ngực. Nhưng trước khi để Khang ra lệnh
bắn, tay quản lí đã bước nhanh lại.
- Chúng đã biết lệnh của ông chủ :không được để chúng chết! Cậu chủ! Bình tĩnh đi@ Mục tiêu! Hãy nghĩ đến mục tiêu!
Khang thở hắt ra,
chịu đ