Dâng cho Hoàng Thượng.".
Ta hỏi:" Chuyện gì vậy?" Tâm tình hắn có vẻ đột nhiên thay đổi, cười vang , nói:" Ta không thể tức giận một mình nha, ta viết vài câu thơ chọc tức hắn." Ta nói:" Sao lại như trẻ con vậy? Thơ gì thế?" Thập Tứ cười ngâm nga:
" Ngẩng đầu ta muốn hỏi Thương quân. hoạ nhiều, phúc thiện e không thực.
Dự Nhượng nuốt than mà chết , Tần Cối rốt cuộc lại chết già
Lưu Bang vô lại làm chủ Vị Ương, Hạng Võ anh hùng tự sát Cai Hạ.
Xưa nay hào kiệt không được thoả sức tung hoành, than thở trông lăng giấu lòng mình."
Thập Tứ đang so sánh Dận Chân với Tần Cối, Lưu Bang, chính mình thì "không được hết sức tung hoành" , Hào Kiệt không được hết sức tung hoành, Hào kiệt. Thập Tứ đắc ý vô cùng nhìn ta cười hỏi:" Có thể khiến hắn tức giận nửa ngày không nhỉ?" Ta chỉ thấy tức cười, than thở:" Hai bên cùng giận, Ngày có lẽ trôi qua cũng không đến mức nhàm chán đâu."
"Tiểu thư, ngày mai là sinh nhật của phúc tấn, người có đi hay không? Nếu đi thì phải chuẩn bị lễ vật." Ta suy nghĩ một lúc, nói: "Là lễ mừng sinh nhật, quà mừng đương nhiên cần phải tặng, đi đến ngồi một chút vậy!" Xảo Tuệ gật đầu hổi: "Tặng cái gì bây giờ?" Ta cười nói: " Ngươi xem ở trong tráp gỗ lim kia ấy, lấy thứ trông đáng giá là được." Xảo Tuệ liền xoay người đứng lên.
Ta nhìn về phía phúc tấn cười hành lễ chúc thọ, hai tay dâng lên quà mừng. Phúc tấn đang được mọi người vây chung quanh lúc ấy cũng rất vui mừng. Trên đài tiếng chiêng trống huyên náo, dưới đài mọi người trò chuyện rôm rả cả sảnh đường.
Ta ngồi được một lát, đang muốn tìm cớ xin cáo lui với phúc tấn , vở diễn trên đài chợt thay đổi. Ma cô một tiếng "Vâng theo ý chỉ của thần", cánh tay áo phất ra rồi thu lại, mặt nhìn thẳng phúc tấn hát:
"Tiệc chúc thọ bày ra náo nhiệt biết bao
Tranh nhau ngắm thọ tinh vinh quang
…
Hương sinh nhật lan toả, nến sinh nhật đong đưa
Chén ngọc kính rượu tăng tuổi thọ
Đào trường thọ bày trên khay vàng
Mong rằng Phúc như Đông Hải,thọ tựa Nam Sơn…"
Ra là vở "Ma Cô hiến thọ", trong lòng có chút bâng khuâng. Trong nháy mắt thời gian ở giây phút khúc ca vang lên đã quay ngược về quá khứ. Hào hứng muốn học từ khúc, ở nhà thuỷ tạ hát vì Thập A Ca, tiếng trêu đùa của Thập Tam, Thập Tứ. Lúc đó chúng ta vẫn chưa từng biết đến cảm giác thực sự của cái gọi là lo âu sầu não. Vô thức nhìn về phía Thập Tứ, chỉ nhìn thấy ở đối diện là một đôi mắt sâu đen thăm thẳm. . Trong chớp mắt dường như chúng ta đã vượt ra một không gian chỉ có hai người. Yên lặng nhìn nhau hồi lâu, sau đó đều hướng mắt lên trên đài
"…
Tiệc mừng thọ người người vui cười
…"
Ta lặng lẽ rời đi, Xảo Tuệ khẽ nói: "Dù gì cũng phải hành lễ cáo lui với phúc tấn đi chứ!" Ta giả như không nghe thấy,bước đi vội vã. Xảo Tuệ cũng không nhiều lời nữa, theo ta quay về. Đứng ở cửa viện. nhìn vào căn phòng tối như mực, trong lòng than thầm, khi đẩy cửa vào sẽ chẳng còn trông thấy tỷ tỷ nữa rồi.
Xảo Tuệ bước vào thắp đèn, ta ngồi ở trên ghế không nhúc nhích, cứ miên man suy nghĩ. Xảo Tuệ hỏi: "Tiểu thư, người làm sao vậy?" Ta nói: "Ta muốn yên tĩnh một mình, ngươi không cần để để ý tới ta." Vừa dứt lời, Thập Tứ đã bước vào phòng sai Xảo Tuệ: "Đem một ít rượu lại đây."
Thập Tứ ngồi xuống chiếc giường mà buổi tối hàng ngày ta ngồi đọc sách tự rót rồi uống một mình, một câu cũng không nói. Vốn đã ngà ngà say, lúc này lại không ngừng uống thêm, chẳng bao lâu sau đã mê man không rõ trời đất. Uống liên tục hết ba bầu rượu, lại vẫn kêu Xảo Tuệ đi lấy thêm. Xảo Tuệ nháy mắt cho ta ra hiệu muốn ta lên tiếng khuyên can, ta lắc đầu, ý bảo nàng cứ đi lấy như hắn sai.
Thập Tứ đột nhiên hỏi: "Nhược Hi, khi Hoàng a mã băng hà, ngươi ở ngay bên cạnh, Hoàng a mã thực sự … thực sự truyền ngôi cho lão Tứ sao?"
Trong lòng chợt hốt hoảng ,nhưng vẫn lãnh đạm cười, nói: "Những lời hồ đồ của kẻ khác ngươi cũng cho là thật sao?" Thập Tứ cầm chén rượu, không hề chớp mắt cũng không quay hướng khác chỉ chăm chú nhìn ta: "Lời kẻ khác nói ta tất nhiên sẽ không quan tâm, nhưng Ngạch nương nói với ta, Hoàng a mã chính miệng nói với nàng vừa ý chính là .. là ta ."
Ta khẽ thở dài, vẻ mặt thản nhiên nhìn hắn nói: "Thập Tứ gia, những lời đại bất kính như thế người cũng nói sao. Nương nương đối với ngươi như thế nào, đối xử Hoàng thượng thì ra sao, ngươi trong lòng hẳn là biết. Trong lòng nương nương chỉ luôn quan tâm một mình ngươi, có khả năng là đã hiểu sai ý của thánh tổ gia . Rốt cuộc thánh tổ gia nói với nương nương điều gì, ta không biết, ta chỉ biết thánh tổ gia đích thực là truyền ngôi cho Hoàng thượng."
Thập Tứ nhìn sâu vào mắt ta, một hồi lâu đột nhiên uống một ngụm rượu rồi nói: "Ta tin ngươi!"
Ta cúi mắt nhìn xuống đất, hổ thẹn và thương cảm khiến trong lòng nhói lên từng cơn. Thập Tứ cười thê lương nói: "Ta rốt cục cũng cởi bỏ được nỗi băn khoăn này , từ nay về sau hắn làm hoàng đế của hắn, ta làm kẻ nhàn rỗi của ta!"
Ném chén rượu, nằm ở trên giường, Thập Tứ chậm rãi hát:
Tuổi trai hào hiệp. Kinh đô kết bạn hùng. Lòng thẳng rộng. Đầu tóc dựng. Bàn luận chung. Sống chết cùng, Lời hứa ngàn vàng tr