ọng. Bậc cao dũng. Vẻ hào phóng. Sang võng lọng. Cương buông lõng. Ruổi cửa đông. Rượu nốc hàng vò. Sắc xuân tràn trên cóng.Hút tựa vòi rồng. Thư nhàn dong chim, chó.Cung vẽ cài tên lông. Hang cáo sạch không.Thú lạ lùng.
Như giấc mộng hoàng lương . Rời Đan Phượng, Trăng chung bóng. Cánh buồm dong. Bọn tuỳ tùng. Bận rối tung. Sống cũi lồng. Sổ sách chồng. Quân vũ biền xúm đứng. Lo thô vụng. Lỡ lập công. Trống giặc dóng. Nước sôi động. Già đau lòng. Không được mời ra trận, Trói quân thù càn lỗng, Lưỡi kiếm hờn vung.Giận rong chơi non nước,Tay gảy phím tơ đồng, Dõi mắt ngóng chim hồng. 1
Giọng hát càng lúc càng nhỏ dần, nhìn sang đã thấy thiếp đi tự lúc nào. Ta đứng lên đi tới bên giường. thấy khóe mắt Thập Tứ ươn ướt, không biết bởi rượu hay bởi nước mắt. Dùng khăn tay giúp hắn lau khô, đi lấy chăn bông đắp cho hắn thì nghe thấy Thập Tứ lẩm bẩm nói: "Hoàng a mã, tại sao? Ta đã làm sai chuyện gì sao? …"
Nắm chặt khăn tay, nói thầm với Thập Tứ nói: "Xin lỗi!"
Xoay người khẽ nói với Xảo Tuệ đang đứng thu dọn : "Đêm khuya rồi, cứ để vậy rồi đi nghỉ ngơi đi! Những thứ này ngày mai hẵng dọn."
Ta cùng Xảo Tuệ đem bình phong đặt ngay trước giường,rồi nằm xuống nghỉ ngơi. Trong đầu cứ vô thức lẩm nhẩm : "Không được mời ra trận, Trói quân thù càn lỗng, Lưỡi kiếm hờn vung.". Một đêm khó ngủ, chỉ biết thở dài một tiếng: "Thú lạ lùng"!
Ngoài cửa sổ vẫn còn tối, nghe thấy tiếng Thập Tứ muốn uống trà, ta vội choàng áo khoác ngồi dậy, rót một cốc trà cho hắn. Hắn mơ mơ màng màng cầm lấy chén trà trong tay ta uống cạn, rồi lại nằm xuống. Ta vừa trở lại bên giường, hắn đột nhiên cười rộ lên: "Ta say đến mức hồ đồ rồi, cứ tưởng là đang nằm mơ, thế nhưng thực sự là ngươi rót trà cho ta uống." Ta nói: "Trời còn chưa sáng, ngủ tiếp một lát đi!"
Qua một hồi lâu lại nghe tiếng hắn khe khẽ hỏi: "Ngủ rồi sao?" Ta nói: "Vẫn chưa!". Hắn hỏi: "Đến bây giờ vẫn còn ngủ ít như vậy sao?" Ta nói: "Ừ!"
Hắn nói: "Trước kia không rõ vì sao ban đêm ngươi lại ngủ không ngon, giờ mới hiểu được. Lúc còn ở Tây bắc,vừa đặt xuống gối là đã có thể ngủ, vẫn luôn phải nhờ thị vệ gọi mới có thể tỉnh dậy. Khi tỉnh thì lại cảm thấy sao vừa mới ngủ mà trời đã sáng nhanh như vậy. Bây giờ không chỉ thấy khó ngủ, lại còn luôn nằm mơ, một đêm tỉnh giấc mấy lần, thường xuyên cảm giác bản thân đã ngủ rất lâu, vậy mà trời vẫn tối đen như trước."
Mở mắt chăm chú nhìn lên đỉnh màn không nói, trong mộng ngoài mộng, khó mà nói hết thê lương. Thập Tứ hỏi: "Ngươi còn nhớ lần đầu tiên gặp ta là lúc nào không?" Trầm ngâm suy nghĩ một chút, nói: "Hình như là ở trong một mái đình.". Thập Tứ khẽ ngâm: "Trở lại Xương Môn khác trước kia. Cùng đi lại sao chẳng cùng về! Cây ngô đồng chết nửa sau sương lạnh ..." Ta tiếp lời: "Bay lẻ uyên ương mất bạn thề. Cỏ trên bãi. Sương vừa khô Mồ mới quê xưa lòng não nề ..." 2 Thầm than trong lòng, tỷ tỷ cuối cùng cũng coi như được đền bù ước nguyện.
Thập Tứ nói: "Ngày đó nhìn thấy ngươi mới nhỏ như vậy mà đã đọc bài từ thương nhớ vợ mất, nét mặt thống khổ cũng không phải loại "Vì câu thơ phú gượng nói sầu" 3, lộ rõ trong lòng đang sầu não. Lúc đó còn chưa biết chuyện của tỷ tỷ ngươi, khi gặp Bát ca, liền đem chuyện này kể lại cho Bát ca nghe, bây giờ nghĩ lại, khi Bát ca khẽ giọng ngâm lại câu "đầu bạch uyên ương mất bạn thề" lúc ấy tâm tình mới thê lương làm sao."
Ngoài cửa sắc trời đã dần sáng, hai người yên lặng không ra tiếng . Thập Tứ đột nhiên cười nói: "Năm đó ngươi đã đáp ứng sẽ hát tặng ta một khúc hát vào sinh nhật! Đến giờ vẫn còn chưa làm đó." Ta cười: "Năm đó còn là tiểu nha đầu không hiểu chuyện, bị Thập Tứ gia nói vài câu hù doạ, sao dám không đáp ứng chứ ?"
Thập Tứ cũng cười: "Ngươi đừng điêu ngoa! Ta mới nói hai câu, Thập ca đã tỏ vẻ không thích. Lại thêm khí thế như muốn đánh nhau của ngươi, ta còn có thể làm cho ngươi sợ sao?"
Ta nằm trên gối chỉ biết cười, Thập Tứ cũng cười ha hả không ngừng: "Ngươi không thấy được bộ dáng của mình khi được Thập Tam ca kéo lên thế nào đâu, khi ấy không để ý, sau nhớ lại rồi tự cười một hồi, trang sức trên đầu thì xiêu xiêu vẹo vẹo, búi tóc tán loạn, tóc tai dính bết trên mặt, như một con gà rơi xuống nước vậy, thế mà lại vẫn còn tự cho rằng mình là cọp cơ đấy."
Trong phòng càng lúc càng sáng, dưới ánh nắng sớm rực rỡ, hai người đều cất tiếng cười to. Thập Tứ cười hỏi: "Nghe Thập ca nói rằng từng bị lừa phải đáp ứng làm một chuyện cho người,Thập ca đã thực hiện chưa vậy?" .Sửng sốt hồi lâu, chợt nhớ ra, cười nói: "Ta đã sớm quên rồi!" .Thập Tứ khẽ thở dài: "Vậy thì chỉ sợ cả đời này cũng không làm được! Việc ngươi đồng ý với ta khi nào mới thực hiện đây?" Ta nói: "Thập Tứ gia có lệnh, sao dám không tuân, năm nay sinh nhật đã qua rồi, đợi tới sang năm nhất định sẽ hát nhé. Nhưng đến lúc đó không cho phép ngươi chê đâu đó!"
Từ đó về sau, cứ cách một thời gian Thập Tứ sẽ đến phòng ta nghỉ tạm trên giường. Hai người cách nhau một bình phong nói liên miên không hết chuyện, có đôi khi hồi nhớ lại chuyện lúc trước, hai người khi buồn khi vui; có đôi khi hắn sẽ nói cho biết ta phong
