Polaroid
Bồ Công Anh Bất Tử

Bồ Công Anh Bất Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322183

Bình chọn: 7.00/10/218 lượt.

... Không gian trả lại sự tĩnh mịch.

Quanh đây, đầy rẫy nguy hiểm!

- Hi! – Một bàn tay chạm nhẹ vào Shin làm cậu thoáng rùng mình, suy nghĩ bừng tỉnh.

Lại một cô gái bước lên trước Shin, cùng nụ cười kẹo ngọt.

- Đúng anh Shin rồi! Em cứ ngỡ mình đã nhầm.

Vài giây định thần lại, Shin nhận ra một gương mặt quen. Cậu khẽ nhíu mày.

- Là … Mun?

Cô gái nhỏ với mái tóc ngăn ngắn và gương mặt tròn dễ thương hơi so vai, chun mũi.

- Em còn tưởng là anh quên em rồi? Anh đang đi đâu vậy?

Shin nhìn ra quanh, từ lúc nào cậu đã bước vô định ra khỏi sân trước khu giảng đường.

- À, thăm thú một lúc.

- Nghe anh Kein nói giờ anh là sinh viên kiến trúc rồi cơ, em mong ngày gặp lại lắm. E hèm…

Mun bỗng dưng nghiêm chỉnh lại, giơ tay ra.

- Coi như làm quen lại. Em là Mun. Mun mít ướt. Rất vui được làm quen với trai kiến trúc! – Và một nụ cười khoe hai hàm răng trắng kèm theo, vẻ ngồ ngộ y như hồi xưa làm Shin không kìm được, phải bật cười. Cậu cũng đưa tay ra, bắt vô cùng lịch sự.

- Vâng tiểu thư. Tôi cũng rất hân hạnh làm quen với người đẹp như tiểu thư đây!

Mun bịt miệng cười khinh khích.

- Hey! Hai người định đánh lẻ à? – Kein từ đâu chạy tới, đôi mắt nheo lại giả vờ lườm lườm.

- Anh Kein! Mun mới tình cờ gặp anh Shin đó.

- Tốt qua! Ba chúng ta cuối cùng cũng hội ngộ rồi! – Kein dang tay khoác vai hai người bạn, nháy mắt.

- Hôm nào rảnh nhậu một bữa ra trò nhé!

- Ok anh Kein!



- Giờ đang học gì hả Mun?

- Em là sinh viên năm hai của khoa kinh tế đối ngọai. Hồi nào em sẽ dẫn hai anh tới khoa em chơi, em nói nhiều về hai anh với bạn bè em lắm.

- Nghe nói khoa ấy nhiều gái xinh! – Kein cười híp mắt.

- Anh Kein vẫn thế, dê quá đi!

- He he, anh đang nói em kìa Mun. Càng lớn càng xinh!

- Ghét quá! Anh Shin, anh Kein bắt nạt em nè.

- Mấy người ồn quá, ôi tôi không nghe thấy gì sất!

- Hai anh đáng ghét! Đáng ghét!

- Ha ha ha…



Tan học.

Hàng nghìn sinh viên cũng lúc tuôn ra trên sân trường, đông và náo nhiệt. Không khí như bị cô đặc lại thành thứ chất lỏng vô hình màu xám nhạt. Những tiếng kêu, tiếng gọi í ới chốc chốc tung lên rồi rơi tõm vào không trung, nhòe đi hay méo mó bởi hàng ngàn âm thanh hỗn độn khác. Những sợi nắng cuối ngày len vào những tán cây già xanh thẫm, xuyên qua không gian, thảng khi tạo thành những vệt vàng dịu trườn dài trên những vách tường trắng. Sân trường vẫn chưa thôi huyên náo, người đổ nghìn nghịt về phía cổng lớn.

- Gặp lại cô nhóc thấy thế nào?

- Thế nào là thế nào? – Shin lơ đễnh trả lời thằng bạn – Vẫn là con bé lóc nhóc và ngố tàu như trước thôi.

- Mày đúng là… Mày có phải đàn ông không vậy? Nhóc dễ thương thế…

- Mày thích thì cứ việc tiến tới. Hai đứa yêu nhau tao cũng không thấy phiền đâu.

- Có thằng mù cũng nhận ra nhóc thích mày. Nếu mày cứ dưng dửng thế, tao cướp được đừng có tức.

- Cứ làm đi, tao ủng hộ.

- Vậy với tư cách là bạn, mày giúp tao đi. Chỉ cần giữ khoảng cách với nhóc và không cho nhóc hi vọng.

- Tao luôn thế!

Kein giơ tay đấm vào ngực Shin một cái khá mạnh.

- Coi như tao sáng suốt khi nhận mày là bạn! Đồ khỉ! Cẩn thận!! – Tiếng Kein giật giọng và cậu túm lấy cánh tay Shin kéo mạnh về phía mình. Ngay lúc đó, một đám người cũng xô mạnh về phía họ.

Shin bị thúc khá đau, nhưng cậu nhanh chóng nhận ra toàn bộ sinh viên đang hướng ra cổng chính bỗng dạt về hai bên, rất nhanh, để lại con đường lát đá hoa cương chạy thẳng ra cổng học viện rộng thênh. Và giữa lối đi, một chiếc Jaguar F-Type xuất hiện hào nhoáng và quá ư là nổi bật. Chiếc ô tô bạc từ từ lăn bánh, đến đâu, người hai bên lại cố dạt ra xa hơn đến đó, như muốn cách xa sư nguy hiểm hoặc lấy tầm nhìn để ngắm một vẻ đẹp tuyệt đích đầy kiêu hãnh.

Với chiều cao 1m8, Shin có thể dễ dàng nhìn chiếc xe sang trọng những vẫn có nét cô điển xa hoa ấy. Qua cửa kính trước, Shin nhận ra kẻ ngồi sau vô lăng chính là kẻ lạ mặt vest đen đã chĩa súng vào cậu! Trông hắn vẫn vậy, nét mặt lạnh tanh và đầy quyền lực. Nhưng Shin không thể nhìn thấy kẻ ngồi trong ô tô, vì tất cả lớp kính hai bên của xe đều đóng, xám đen. Bằng linh cảm,Shin đoán là cô gái váy trắng hoặc theo cách gọi của số đông là Nữ Hoàng.

Chiếc xe bỗng tăng tốc lao vút đi, nhìn đằng sau vẫn cảm thấy bao quanh nó một sự kiêu hãnh và đẹp lạ lùng. Biển người lại lập tức dàn ra, đông đúc và ồn ã như ban đầu, có lẽ việc này vẫn xảy ra hàng ngày và đã thành thói quen cố hữu.

- Đừng ngạc nhiên, đó là xe của Nữ hoàng học viện!

- Vậy à – Shin đáp lại thản nhiên, như thực sư cậu không quan tâm lắm.

- Tao nghĩ mày vô tâm với xung quanh những tao vẫn phải nhắc trước. Trong học viện này, tuyệt đối không được chạm tới Nữ hoàng. Hơn nữa, lúc trưa tao quên nói, mày có thể đi tham quan bất kì khoa nào, nhưng khoa nghệ thuật thì không! Nữ hoàng học ở đó!

Shin hơi nhíu mày, cậu không thích quan tâm chuyện thiên hạ và cũng chẳng thấy cần cảnh giác với những điều cấm. Thực ra không hẳn là cậu hoàn toàn không tò mò về cô gái mang danh Nữ Hoàng, khi mà cô khiến Shin nhớ lại một cảm giác đã trải qua 10 năm trước, cảm giác mà chỉ cần nhắm mắt Shin đã nghĩ về,