lặng ngồi nghe bọn họ nói. Khi cô và Cao Nguyên ở bên
nhau, hai người gần như không đàm luận qua những vấn đề này ( kỳ thật
cẩn thận ngẫm lại, bọn họ căn bản là rất ít nói chuyện với nhau, hơn
phân nửa thời gian chỉ là cùng nhau ăn cơm, lăn lộn trên giường và ngủ
mà thôi… ), cho nên khi nghe anh và Phùng Giai Thụy chậm rãi nói, cô đột nhiên cảm giác cô kỳ thật cũng không được cho là hiểu rõ anh … hay
chính xác hơn là cô cũng không biết hòan tòan về Cao Nguyên. Thì ra là
anh còn có những mặt khác mà cô chưa có dịp thấy qua làm cho cô cảm thấy vừa xa lạ lại… rất hiếu kỳ.
Không thể phủ nhận, Cao Nguyên đối với Tinh Tuệ mà nói là rất đặc biệt.
Trong ý thức của Tinh Tuệ, ngoại trừ người thân, ngay cả những bạn bè
được coi là thân thiết cô vẫn luôn giữ một khoảng cách. Ví dụ như làm
đồng nghiệp với J, hay như làm bạn bè với Phùng Giai Thành, hay giống
như một người chỉ thấy qua hai lần là Phùng Giai Thụy, cho dù là gần đây quan hệ của cô và J cũng thân thiết hơn nhưng hai bên luôn có một
khoảng cách đặc biệt giống như có một cây cầu mà cô đứng ở đầu cầu này
và những người khác đứng ở bên kia, không ai sẽ vượt qua hoặc rút ngắn
khoảng cách này.
Nhưng cô và Cao
Nguyên… dường như không có khoảng cách đó. Cô đã quá quen nhìn thấy anh
ngay cả khi không có mảnh vải che thân. Đó là quan hệ thân mật nhất giữa người với người… ít nhất nói về thể xác đó cũng là nơi riêng tư nhất.
Thế nhưng cô lại thấy xa lạ bởi hiện tại anh thật đứng đắn và nghiêm
túc.
Đối với những người khác cô
không bao giờ muốn xóa đi khoảng cách đó, bởi điều đó đối với cô là sự
an toàn. Nhưng nếu dựng một khoảng cách giữa cô và Cao Nguyên…thì đúng
là thật kỳ quái !
Đang khi cô còn
đắm chìm trong những suy nghĩ khó phân định của mình, chợt nghe Phùng
Giai Thụy hỏi: “Đường Tinh Tuệ cô học ở New York mấy năm?”
“Bốn năm.”
Phùng Giai Thụy gật đầu: “Năm chúng tôi tốt nghiệp có đi Mỹ chơi hai tháng, có ghé qua New York ở một tháng.”
“Năm đó chưa có tốt nghiệp, ” Cao Nguyên chỉnh Phùng Giai Thụy, “Mùa hè năm sau đó mới tốt nghiệp.”
Phùng Giai Thụy ngẩn người, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng mới nhớ: “A,
đúng rồi… sau đó một năm mới tốt nghiệp. Bởi vì tháng mười tôi phải trở
về nước, cho nên trước đó tổ chức đi chơi.”
Cao Nguyên bất đắc dĩ nhếch miệng.
“Đó là năm nào?” Anh lại hỏi.
“2007.” trí nhớ của Cao Nguyên rất tốt.
Phùng Giai Thụy đột nhiên hỏi Tinh Tuệ: “Năm 2007, cô vẫn còn ở New York sao?”
“Còn chứ, năm 2008, tôi mới trở về.”
Anh quay đầu nhìn Cao Nguyên: “Vậy lúc chúng ta đi New York vì sao cậu không dẫn chúng tôi đi gặp cô ấy?”
Vấn đề này thoáng chốc hỏi khó Cao Nguyên, chỉ thấy anh kinh ngạc há to miệng, sợ run một hồi lâu, mới cứng nhắc đáp: “Ừ… Đại khái đã quên.”
“Thôi đi!” Phùng Giai Thụy nhướng mi, “Người anh họ cậu chưa từng gặp
qua mà cậu không biết xấu hổ đem chúng tôi đến ở nhà anh ấy. Trong khi
cô ấy là mười mấy, hai mươi mấy năm bạn cũ cậu ngược lại đã quên…”
Cao Nguyên ho nhẹ một tí, có vẻ hơi lúng túng, nhún vai, xem như đem vấn đề này qua loa tắc trách cho xong.
“Nhưng, ” Phùng Giai Thụy nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Tinh Tuệ
nói, “Nói thật, tôi cảm giác, cảm thấy cô thật quen mắt… có phải là,
chúng ta trước kia giống như thật sự chưa từng gặp mặt?…”
“Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì?” Cao Nguyên hai tay ôm ngực, mắt trợn
trắng nhìn Phùng Giai Thụy, ” Người mà không biết sẽ cho là cậu có quan
hệ mật thiết với «thích đại thúc »…”
“? !” Phùng Giai Thụy trừng to mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
Bên kia, Tinh Tuệ và Phùng Giai Thành cũng rất ăn ý bèn nhìn nhau cười.
Phùng Giai Thành tựa hồ muốn nói: Sorry, anh của tôi có đôi khi là có chút cái kia…
Tinh Tuệ mỉm cười dùng ánh mắt trả lời: không có việc gì, tôi nghĩ anh ấy không có ác ý.
Đợi đến bọn họ dùng ánh mắt trao đổi xong, vừa quay đầu lại, phát hiện
thấy Cao Nguyên ngồi đối diện đang nhìn cô chăm chăm. Khí sắc của anh
rất dọa người, Tinh Tuệ chưa từng thấy qua, giống như… cô trước mặt anh
như có gắn thêm một bộ râu…
Phùng
Giai Thụy lại bắt đầu đổi chủ đề, Cao Nguyên rất nhanh dời ánh mắt, khôi phục vẻ mặt thản nhiên bình thường. Tinh Tuệ đột nhiên có điểm hoài
nghi chẳng lẽ mới vừa rồi là mình nhìn lầm, vì từ đầu buổi ăn đến giờ
anh gần như không nhìn đến cô!
Nghĩ
tới đây, tính phá rối lại trỗi dây dù là đã bị tiềm ẩn và mai một đi ít
nhiều nhưng lần này là do bị người khác đào lên. Tinh Tuệ thử dò xét đưa chân ra, dùng sức đá một chút, quả nhiên thấy Cao Nguyên mặt không đổi
sắc nhíu mi mắt một cái. Biết chắc là mình đã đá trúng chân anh, vì vậy
cô càng lớn mật bỏ một chiếc giày cao gót xuống, duỗi chân luồn vào
trong ống quần Cao Nguyên ngọ ngoạy.
Cao Nguyên bình tĩnh như không thấy cô, vẻ mặt trấn định nhìn Phùng
Giai Thụy, giống như là rất nghiêm túc đang nghe Phùng Giai Thụy nói,
nhưng ánh mắt đã có chút… cổ quái.
Tinh Tuệ mấp máy miệng, mũi chân từ từ theo bắp chân của anh đi xuống,
trượt đến trên giày của anh, sau đó lại đi lên thử trượt vào ống quần
anh, cách một lớp vớ da mỏng dùng chân mè nheo da của anh.
Cao Nguyê