Disneyland 1972 Love the old s
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327683

Bình chọn: 10.00/10/768 lượt.


* Hồng môn yến : là một điển tích có nguồn gốc từ thời chiến quốc.

Hồng Môn Yến là bữa tiệc được tổ chức vào năm 206 trước CN ở Hồng Môn (ngoại thành Hàm Dương, kinh đô của nước Tần thời bấy giờ). Người tham dự có : Lưu Bang, Hạng Vũ là những người có vai trò lãnh đạo chống quân Tần,

bữa tiệc này có ảnh hưởng sâu sắc tới khởi nghĩa nông dân cuối thời Tần

và cuộc chiến Hán – Sở, nó được xem là gián tiếp thúc đẩy sự diệt vong

của Hạng Vũ và sự thành công của Lưu Bang lập ra nhà Hán.

Điển tích Hồng Môn Yến nói về việc Hạng Vũ tổ chức tiệc mừng công với ý muốn giết Lưu Bang. Lưu Bang dù trải qua nhiều phen nguy hiểm nhưng cuối

cùng đã an toàn thoát hiểm.

“Hắc!” Cao Nguyên mới từ phòng học đi

ra, đã bị người từ phía sau vỗ vỗ bả vai, thì ra là Đổng Vân, “Tối mai

party cậu dự định hóa trang thành cái gì?”

Cao Nguyên quay đầu lại, phát hiện ngòai Đổng Vân ra, bên ngoài phòng học còn có Phùng Giai Thụy: “Cái gì party?”

“Đương nhiên là Halloween party rồi!” Đổng Vân cùng Phùng Giai Thụy bốn mắt nhìn nhau, “Cậu không biết sao?”

Cao Nguyên nhún vai: “Thứ tư tuần sau, tôi còn phải nộp một phần bài tập, cho nên cuối tuần dự định ngồi thiền ở thư viện.”

“Đây không phải là Cao Nguyên mà tôi biết!” Đổng Vân cố ý lộ vẻ mặt thất vọng nháy mắt ra hiệu.

Cao Nguyên bị bộ dáng của Đổng Vân chọc cười: “Không còn cách nào khác, bài tập quan trọng hơn là tán gái.”

Nhưng tối hôm sau, Cao Nguyên vẫn bị Đổng Vân cứng rắn lôi kéo đi đến một

quán bar bên ngoài cách trường học mấy con phố. Nghe nói là có một đồng

hương đã bao cả đêm.

“Người Trung

quốc tại sao phải tham gia lễ hội quỷ của người ngoại quốc?” Cao Nguyên

đi theo sau lưng Đổng Vân, vừa đi vào trong vừa hỏi.

“Thật ra cũng chính là mượn cớ cho mọi người ra ngoài chơi điên khùng một tí

mà thôi.” Đổng Vân không biết đi đâu lấy về cho mỗi người một nón cao su đội lên đầu, trên đỉnh nón là một thanh búa cực to dính một chút màu đỏ như máu, nhìn qua thật kinh người.

“Ah…” Cao Nguyên dừng một chút, “Vì sao chúng ta không đội nón bí đỏ?”

Do lúc đầu anh không có ý định đi party, nên anh cũng không chuẩn bị đạo

cụ để hóa trang, vì vậy Đổng Vân rất “tri kỷ” giúp anh mượn một cái nón

bí đỏ. Sau khi đội lên… cả khuôn mặt anh đều ẩn bên trong trái bí đỏ!

“Cậu cũng đừng có than, ” Đổng Vân trừng anh, “Có thể mượn được cái nón này cho cậu là may rồi! “

Cái nón bí đỏ này giống như một trái bí đỏ thật, chỉ có con mắt, mũi và

miệng là có lỗ dùng để nhìn và hô hấp. Vừa đi vào quán bar, Cao Nguyên

liền phát hiện cách ăn mặc của tất cả mọi người đều rất khác nhau. Có

người hóa trang thành quỷ hút máu hay các loại xác chết rất buồn nôn,

cũng có người hóa trang thành con dơi hoặc các nhân vật điện ảnh nhìn

rất khôi hài. Tóm lại, lần đầu tiên tham gia một party hóa trang như

vậy, Cao Nguyên cảm thấy rất mới mẻ.

“Không là đồng hương thì sao?” Anh lại hỏi, “Vì sao lại nhiều người như vậy?”

“Cậu có thôi đi không, thật là trẻ con a?” Đổng Vân khinh khỉnh, bày tỏ sự bất mãn.

Cao Nguyên im lặng, tỏ ý hiểu được sự cảnh cáo.

Anh đi theo Đổng Vân tiếp tục vào trong, đến bên cạnh quầy bar nơi các cô

gái đang đứng. Xa xa, dưới ánh đèn lờ mờ, anh thấy… một khuôn mặt nhìn

nghiêng với đôi gò má thật quyến rũ.

Cô ấy cột tóc đuôi ngựa thật đơn giản, cái trán trơn bóng cơ hồ có thể

phản xạ được cả ánh đèn, lông mi thật dài chớp chớp, sườn mặt lấp lánh

một đôi mắt sáng. Sống mũi của cô ấy rất cao, chóp mũi tròn trịa, lại

rất khéo léo. Đôi môi cô so với các cô gái Giang Nam có vẻ dày hơn một

chút và có nét giống người Âu châu. Mặt của cô hình trái xoan, nên cằm

cũng tròn trịa, lúc nói chuyện hoặc cười, hai bên má có hai cái đồng

tiền rất thú vị…

Cao Nguyên đứng yên

kinh ngạc nhìn gương mặt nhìn nghiêng kia một hồi lâu, đột nhiên đi tới, đến trước mặt cô gái đó nói: “Xin chào!”

Cô gái quay đầu, nhìn anh, sợ hết hồn. Anh lúc này mới nhớ rằng mình đang

đội một cái nón bí đỏ, cả phần đầu và mặt là một trái bí đỏ thật lớn.

Nhưng anh cũng bị cô làm sợ hết hồn, bởi vì khi cô xoay đầu lại, anh mới phát hiện nửa mặt bên kia của cô đeo một cái mặt nạ đầu lâu, mặt nạ này làm rất giống như thật nên chợt nhìn qua thật kinh hãi.

“Xin chào, cách hóa trang của cô rất đặc biệt. Tôi tên là Cao Nguyên.” Anh

nhìn chằm chằm vào bên mặt không hóa trang của cô nói.

“What?” giọng cô nói tiếng Anh rất nặng lúc này anh này mới phát hiện ra cô không phải là người Trung quốc.

Vì vậy anh tháo nón bí đỏ xuống, lộ ra một gương mặt anh tuấn, vươn tay, nói: “You look amazing, nice to meet you. . .”

Cô gái chần chờ một chút, cũng đưa tay ra, dưới ánh đèn lờ mờ, anh thấy trong mắt cô không có ý muốn làm quen…



Chuông điện thoại di động reo cắt đứt suy nghĩ của Cao Nguyên, kéo anh từ hồi

ức xa xưa trở về. Anh quay đầu lại thấy di động đang nằm trên ghế sofa

của mình. Anh đi tới, trên màn hình hiện lên ba chữ “Phùng Giai Thụy”.

“Chuyện gì?” Anh sẳn giọng.

“Không có việc gì, không có việc gì, ” Phùng Giai Thụy rất biết phải dò xét

tình hình, “Chỉ muốn xem cậu về nhà có an toàn không thôi.”