hư cậu.”
Phùng Giai Thành nhìn vào mắt cô, như muốn nhìn thấu nội tâm cô, cuối
cùng, khóe miệng của anh lộ ra nụ cười giống như nụ cười của Phùng Giai
Thụy, cười mà như không … chỉ khác là ở Phùng Giai Thành, nụ cười này
lại trở nên quá dịu dàng:
”Được rồi, bởi vì tôi cũng không có nhiều bạn bè gì nên thêm một người bạn tốt hơn là thêm một người không quen biết, đúng không ?.”
Tinh Tuệ lúc này mới phát hiện điều mà cô kính nể Phùng Giai Thành nhất là tính lạc quan của anh. Anh luôn tình nguyện suy nghĩ theo hướng tốt
nhất cho người đối diện … mà khi cô, một người đã trải qua nhiều đau xót và trở ngại, thì điều này trở nên vô cùng đáng quí.
”Thật tốt quá.” Cô phát ra từ nội tâm, chân thành giang hai cánh tay ôm Phùng Giai Thành. Trên người anh có một mùi vị nhàn nhạt không hẳn của
nước mà là hỗn hợp của một chút nước hoa, cô đoán rằng có lẽ là anh vì
hẹn hò đặc biệt nên mới dùng, cô đột nhiên có chút cảm động.
Nhưng cô chỉ là như một người chị gái vỗ vỗ bờ vai của anh, buông anh ra, sau đó ngã vào lưng dựa của ghế ngồi.
”Anh Cao Nguyên có phải đang theo đuổi cô không?” Phùng Giai Thành đột nhiên hỏi.
”Cậu nói bậy bạ gì đó? !” Tinh Tuệ giống như là nghe một chuyện động
trời, cười to nói, “Tôi và Cao Nguyên chỉ là… chỉ là bạn bè!”
Anh dùng ánh mắt nói cho cô biết, anh không tin.
”Là thật!” Cô vội vã ngụy biện, dù vẫn có chút chột dạ, nhưng vẫn « cây ngay không sợ chết đứng » nói, “Chúng tôi biết nhau hai mươi mấy năm,
anh ấy tựa như anh trai của tôi, còn tôi là em gái của anh ấy…”
Anh trai và em gái? Thật buồn nôn … Tinh Tuệ không nhịn được trong lòng đánh trống … vậy bọn họ chẳng phải là loạn luân sao? !
Vì vậy chính cô cũng không nói được nữa, qua loa chia tay Phùng Giai Thành sau đó vội vã đi vào nhà trọ.
Đi vào thang máy, bốn phía tường đều là gương, Tinh Tuệ thở ra thật
dài. Quan hệ của cô và Cao Nguyên, từ khi nào thì bắt đầu trở nên… khó
mở miệng như thế này?
Có lẽ cái gọi là ” quan hệ sex friend “, vốn không đơn giản như cô nghĩ…
Về đến nhà, cô không mở đèn, mà đá rơi giày cao gót trước, sau đó dựa
đầu vào ván cửa trong chốc lát, trong đầu lẫn lộn những chuyện phát sinh lúc tối.
”Vì sao lại về sớm như vậy.” Trong bóng tối, giọng Cao Nguyên không hề báo trước vang lên, hù dọa Tinh Tuệ xuất mồ hôi lạnh.
Cô mở đèn lên, phát hiện Cao Nguyên ngồi trên ghế sofa, hai tay khoanh trước ngực, trong tay có một lon bia đã mở.
”Anh muốn hù chết người a?” Nuốt sự ngột ngạt từ miệng xuống lồng ngực, cô tức giận trừng anh, sau đó bắt đầu cởi áo khoác.
”Vì sao em về sớm vậy?” Anh vẫn không muốn buông tha.
”Sớm sao,” cô vén tóc ra sau tai, “Đã hơn chín giờ.”
”Chẳng lẽ nói bác sĩ hành động thật chớp nhoáng sao?” Anh nghiêng chân nói.
Tinh Tuệ đột nhiên ý thức được anh đang đề cập đến vấn đề gì, vì vậy
dừng động tác trên tay lại nhìn anh. Càng nhìn lại càng thấy gương mặt
anh tuấn này thật chán ghét, vì vậy xoay người sang chỗ khác đưa lưng về phía anh tiếp tục lấy tay vén tóc ra sau tai.
Cao Nguyên đứng bật dậy, bước nhanh đi đến phía sau cô, lạnh lùng lấy
bàn tay xoa vào không khí chỗ trên sống lưng cô nói: “Có phải mặc như
vầy thì không cần cởi phải không?”
Tinh Tuệ trở tay đẩy bàn tay anh ra, xoay người nghiến răng nghiến lợi nói: “Chúng tôi không xấu xa như anh nghĩ đâu!”
Trong mắt của anh thoáng hiện lên một tia nổi giận hiếm thấy, dọa cô phải sợ
run một hồi lâu. Anh không phải là loại người rất dễ nói chuyện, nhưng
cũng rất ít khi thật sự tức giận, cho nên cô dường như không thể đọc
được gì qua nét mặt anh.
”Làm tình rất xấu xa sao?” Cao Nguyên nhướng mày, lạnh lùng nói.
Trực giác Tinh Tuệ cho biết là cô đang chọc tức anh, môt người rất ít
nổi giận như anh nhưng khi bị chọc giận hậu quả thiết tưởng thật khó
lường, vì vậy cô xoay người cất bước trốn. Nhưng Cao Nguyên chỉ cần duỗi một chân ra là có thể khóa cô ở vách tường.
”Ý tôi không phải vậy…” mắt cô khép hờ, không nhìn anh.
Anh đưa tay đặt vào eo cô, cúi đầu xuống dùng chóp mũi mài mài gương
mặt cô. Cô bị anh khiêu khích thấy ngứa ngáy trong lòng, nhưng lại nghĩ
tới tối hôm qua mình nói muốn cùng anh kết thúc, vì vậy đưa tay đẩy anh
ra nhưng không cách nào thành công.
Hai người dây dưa một hồi lâu, Cao Nguyên mới hung hăng hôn cô. Cô cảm
thấy trong miệng anh mơ hồ mang theo một mùi máu tanh rất bạo lực, phảng phất anh giống như một con sư tử mạnh mẽ mà cô như con mồi trong miệng
anh.
Anh nhéo eo cô, tay càng ngày
càng dùng sức, làm cô đau nhưng anh làm như không biết vì vậy cô dùng
tay đẩy vai và cánh tay anh ra. Anh ôm cổ cô, vòng tay căng cứng giống
như là muốn đem cô hòa tan vào thân thể của mình.
”Cao Nguyên!” Tinh Tuệ thật vất vả mới thoát ra khỏi đôi môi anh, khẽ nhìn vào mắt anh, “Tôi ngày hôm qua đã nói, chúng ta … “
Cô lời còn chưa nói hết, lại bị anh bắt được.
Anh trở nên càng bạo lực càng có có tính công kích, nhiều lần hàm răng
của anh đụng vào cô, cô đều hoài nghi môi của mình cũng bị cắn nát.
Đang khi Tinh Tuệ cho là mình không cách nào thoát ra khỏi Cao Nguyên,
anh đột nhiên buông cô